Ở lại nơi này cùng anh – Chương 1.1

Chương 1:  Tình cờ gặp gỡ một ngày xuân

Tháng Tư rõ ràng vẫn đang là mùa xuân, nhưng ánh mặt trời chói lọi ban trưa đã mang chút chói chang của mùa hè. Vu Mục Thành đến nơi này đã hơn hai tháng rồi, nhưng anh chưa thật sự quen với thời tiết ở đây. Anh cùng người môi giới Tiểu Vương từ tầng bốn đi xuống, ra khỏi cổng, hai bên lối đi trong sân đã kẻ vạch các vị trí đỗ ô tô rõ ràng.

Tiểu Vương là một chàng trai trạc tuổi hai mươi lăm, dáng hình nhanh nhẹn hoạt bát, anh nói với Vu Mục Thành: “Anh Vu xem này, ở đây số lượng chỗ đậu xe với số căn hộ gần như là đạt đến tỉ lệ 1:1 rồi, nếu như anh quyết định mua nó thì vấn đề chỗ đỗ xe coi như là yên tâm rồi”.

Nhưng Vu Mục Thành lại chú ý đến tòa lầu đối diện với khoảnh sân rộng rãi bên kia đường hơn.

Địa điểm này tuy nằm ở ngoại ô thành phố nhưng lại được quy hoạch rất tốt. Toàn khu dân cư xây bên hồ lớn với quy mô nhà ở cho hơn hai nghìn hộ dân, chủ yếu là các nhà cao bốn, năm tầng, thi thoảng có vài cao ốc chen vào giữa, còn ngay bên bờ hồ là từng dãy biệt thự nối tiếp nhau. Cả dự án được xây dựng làm ba đợt, đến khi hoàn thành cũng phải mất sáu, bảy năm. Bởi vì bên công ty khai thác và phát triển nhà ở cùng đơn vị thi công đều là những doanh nghiệp lớn có uy tín trong nước, nên các căn hộ vừa hoàn thành xong đã bán rất chạy, lượng người đến ở trong những căn hộ khu vực này xem như khá khả quan so với toàn vùng ngoại ô.

Vị trí họ đang đứng chính là nơi dự án đã hoàn thành đợt một nên thời gian bàn giao nhà rất nhanh. Tất cả các căn hộ ở tầng một đều có một mảnh vườn từ hai mươi đến bốn mươi mét vuông, chủ nhân mỗi căn hộ đều chăm sóc chúng rất kỹ lưỡng và gọn ghẽ. Giữa khu vườn đặt một cái ô lớn, dưới đó kê mấy chiếc ghế gỗ, hoặc một chiếc xích đu, trông thật thanh nhã và thư thái. Bây giờ lại đang giữa mùa xuân, cây cỏ trong các khu vườn đâm hoa trổ lá, tươi xanh mơn mởn, hài hòa với không gian xanh của cả vùng.

Nhưng, căn hộ ở tầng một thu hút sự chú ý của Vu Mục Thành lại khác hẳn. Cỏ dại mọc bạt ngàn phải cao đến đầu gối, khu vườn trống trải chẳng có gì. Nhìn kỹ hơn vào bên trong, các căn phòng đều không có rèm cửa. Từ cửa ra vào ốp thủy tinh đến sát nền nhìn xuyên vào trong sẽ thấy sàn nhà trơ trọi một lớp xi măng, căn hộ cơ bản vẫn chưa được tu sửa.

“Căn hộ này chắc cũng đang trưng biển muốn bán chứ?”, anh chỉ cho Tiểu Vương.

Tiểu Vương cười nói: “Căn nhà này nói ra thì thật kỳ lạ, nghe đồng nghiệp của em kể, từ khi nhận nhà đến giờ đã gần bảy năm rồi, chủ nhân chưa một lần ghé qua”, Tiểu Vương là người môi giới trực tiếp của phía ban quản lý dự án nên cậu ta biết khá tường tận: “Nhiều người muốn mua căn hộ này lắm, có một vị khách còn để hẳn số điện thoại lại cho chúng em, dặn kỹ rằng muốn mua bằng được căn này, nếu nó được rao bán thì gọi ngay cho anh ấy. Cứ chốc chốc anh ấy lại gọi điện hỏi han tình hình, chúng em đã giới thiệu những căn hộ khác, nhưng anh ấy không hề để tâm”.

Vu Mục Thành cảm thấy hơi lạ: “Các em không liên hệ với chủ nhà sao?”.

“Liên hệ rồi chứ, chủ nhà là một cô gái, cô ấy nói rõ là không muốn bán, nhưng cũng chẳng có ý định sửa sang lại để ở. Các tòa nhà ở đây chỉ có những căn ở tầng thượng là được kết cấu theo kiểu Penthouse[1] thôi, các căn khác đều có đầy đủ gian bếp và công trình phụ khép kín hoàn chỉnh, chỉ cần ốp nền nhà đơn giản và mua ít đồ gia dụng là có thể cho thuê được rồi. Nhưng cô ấy cũng không muốn cho thuê, chắc là giàu có nên chẳng quan tâm đến món tiền vặt này. Mà cô ấy vẫn đóng tiền phí dịch vụ vào tài khoản đều đặn hằng tháng, chứ chưa bao giờ dây dưa.”

 Vu Mục Thành gật gật đầu, anh cũng không nhất thiết phải mua căn hộ ở tầng một, vì chẳng có đâu thời gian mà chăm sóc vườn cây, căn hộ với khoảnh vườn cỏ mọc lút đầu người kia trông có vẻ chướng mắt.

“Hay anh xem căn hộ Penthouse ở tầng bốn này nhé, nếu không vì xuất ngoại, chủ nhà nhất định sẽ không chịu bán đâu. Cách bài trí căn hộ thì anh cũng thấy rồi đấy, gỗ lát nền là loại bảo ôn, mọi không gian sắp xếp đều được suy tính kỹ lưỡng, mà đồ gia dụng trong nhà thì gần như mới tinh, đều là đồ đắt tiền, anh chỉ cần dọn dẹp một chút là có thể vào ở luôn. Hay anh xem căn ở bên toà cao ốc gần câu lạc bộ kia đi, bên đó được cái là ở ngay cạnh hồ, tầm nhìn rộng rãi, có điều phải bỏ công sức ra sửa sang lại một chút.”

Vu Mục Thành đến bên chiếc xe của mình: “Cảm ơn cậu Tiểu Vương, tôi chọn căn ở tầng bốn này. Chiều nay tôi sẽ bảo người của công ty đến bàn bạc với cậu về giá cả và làm mọi thủ tục, cậu báo cho chủ nhà chuẩn bị đầy đủ mọi giấy tờ liên quan nhé”.

Một thương vụ được tiến hành chóng vánh, Tiểu Vương không khỏi vui mừng, gật đầu lia lịa: “Anh cứ yên tâm, em sẽ chờ ở văn phòng ban quản lý”.

Nửa tháng sau, Vu Mục Thành đã chuyển đến ở căn hộ tầng bốn này một cách thuận lợi. Anh về nước chưa đến một năm, từ Chiết Giang qua đây để tiếp quản công ty thiết bị kiểm tra điện của gia đình đầu tư tại thành phố này. Ngôi biệt thự bên kia hồ thuộc quyền sở hữu của gia đình anh, nhưng chị gái Vu Mục Vân và anh rể Uông Quân trước đây quản lý công ty vẫn đang ở đó. Dù biết rằng anh chị có ý định sang nước ngoài định cư, hiện đang đi đi về về giữa nơi này và Chiết Giang lo thủ tục, nhưng anh lại chẳng muốn qua đó sống chung với họ.

Vừa hay bạn cũ hồi học đại học của anh là Lưu Kính Quần cũng ở khu này, mời anh sang chơi. Anh rất thích phong cách quản lý có trách nhiệm và không khí yên tĩnh nơi đây, Lưu Kính Quần cũng ra sức thuyết phục anh dọn đến đây làm hàng xóm với mình.

“Tớ rất thích nơi này, trừ việc mua sắm không tiện lắm, còn mọi thứ đều hết ý, ban quản lý rất có trách nhiệm, môi trường trong lành, không gian yên tĩnh. Quan trọng nhất là các câu lạc bộ ở đây có đủ loại hình giải trí, chơi Tennis rất tiện lợi.”

Lưu Kính Quần bằng tuổi Vu Mục Thành, họ đều ba mươi hai tuổi, hiện anh đang là phó giám đốc bộ phận Thị trường của một doanh nghiệp nước ngoài. Vợ anh, Hứa Mạn hiện là bác sĩ ngoại khoa ở một bệnh viện, năm nay hai mươi chín tuổi, hai người đã kết hôn được hai năm rồi nhưng vẫn chưa có ý định sinh con. Theo lời Hứa Mạn thì “Lưu Kính Quần còn ham chơi lắm”, mà theo lời Lưu Kính Quần lại là “Hứa Mạn vẫn chưa chịu trưởng thành đâu”. Tình yêu khăng khít của họ khiến Vu Mục Thành rất lấy làm ngưỡng mộ.

Cũng giống như Lưu Kính Quần, vào ở đây không lâu, Vu Mục Thành đã rất thích nơi này. Anh vốn không ưa ồn ào, mấy năm du học ở Mỹ, anh đã chẳng còn thích thú gì với những cảnh phồn hoa đô hội nữa. Đang chờ đợi anh là cả công ty bí bét mà anh rể để lại, anh phải mất ba tháng ròng mới có thể cơ bản đưa nó vào quỹ đạo. Mỗi ngày đi làm là vùi đầu vào công việc, nên khi về nhà thường sức cùng lực kiệt, anh càng thấy yêu hơn cảnh thanh bình của khu dân cư yên tĩnh này. Mỗi tối anh lại chạy bộ bên bờ hồ, hoặc cùng Lưu Kính Quần ra câu lạc bộ đánh cầu lông, ngày ngày trôi qua thật bận rộn nhưng cũng nhiều niềm vui.

Ngày cuối tuần thường là thời gian ngủ bù của Vu Mục Thành. Nhưng thứ Bảy tuần này, anh lại bị những tiếng ầm ầm inh tai dưới lầu đánh thức từ sáng sớm. Nhấc đồng hồ lên xem, mới có tám rưỡi sáng, thật bực mình quá, anh vội vàng mặc chiếc áo phông, đi tới ban công phía bắc nơi phát ra âm thanh nhìn xuống dưới. Một chiếc xe tải đang dừng trước căn nhà có mảnh vườn cỏ mọc um tùm kia, vài tay công nhân đang hối hả dỡ những thùng các tông nặng trịch xuống, bên cạnh còn có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, đeo kính râm, mặc áo phông trắng và quần jean đứng chỉ huy.

Vu Mục Thành thầm nghĩ, sau này mỗi lần cúi đầu nhìn xuống chẳng phải thấy cảnh cỏ mọc như rừng nữa, anh bèn bỏ qua mọi chuyện, quay vào đun ấm nước, pha cho mình một tách cà phê.

Tạ Nam sốt ruột nhìn đám công nhân dỡ những hòm đựng vật liệu trải nền ra. Cô đã cố tình chọn lựa vật liệu sẵn có để trải cho nhanh. Khi cô mua căn hộ với hai phòng vệ sinh và một gian bếp này, mọi đồ vật trong nhà còn bóng loáng, qua thời gian bảy năm trời, các vòi nước, bồn tắm, phòng tắm đứng, bồn cầu hay bồn rửa mặt bây giờ đã phủ một lớp bụi dày cộp, không thể nhận ra màu sắc ban đầu của chúng nữa. Thế nhưng cũng chẳng có dấu vết gì hỏng hóc, xoa nhẹ trên vòi nước, lớp bụi sẽ tan đi, lộ ra màu sắc kim loại sáng loáng, giờ chỉ cần lau dọn kỹ càng mà thôi.


[1]Căn hộ Penthouse: Là căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà, cao ốc, còn gọi là căn hộ thông tầng. Các nhà đầu tư đã tận dụng tối đa không gian tầng trên cùng để tạo ra một không gian sống ấn tượng và họ đặt tên là Penthouse.

 

Advertisements

2 thoughts on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 1.1

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s