Công chúa quý tính – Chương 2.2

Ai mà ngờ được chỗ đó lại… yếu ớt thế chứ…

Đánh xong mới biết được người chịu khổ là mình, cơn đau dữ dội chầm chậm lan ra, ngay cả kêu đau ta cũng không kêu ra tiếng, chỉ có thể khốn khổ cuộn mình lại. Mấy cung nữ há hốc miệng nhìn, chẳng biết xử lí thế nào, lùi cả về phía sau. Xui xẻo hơn chính là, Vô Mẫn Quân cạnh đó với kho kinh nghiệm phong phú vô biên lập tức lao về phía ta, đi trong nước không khác gì trên đất bằng. Hắn dùng chất giọng thuộc về “ta” mà kêu lên: “Vân Kiểu, ngươi làm cái gì thế???”.

Thôi, muốn kêu thì cứ kêu, nhưng hắn lại còn túm lấy cổ tay ta, ép ta đứng thẳng người lên, cúi đầu kiểm tra tình trạng vết thương…

Ta còn cảm giác được hắn dùng tay nhẹ nhàng chạm vào chỗ ấy một chút…

Trời ơi, tay của ta…

Ta muốn đá bay hắn ra ngay lập tức, khổ nỗi chỗ kia đau đến độ ta chẳng còn hơi sức làm gì, hơn nữa cơ thể kia là của ta, làm sao mà xuống “chân” được chứ.

Mấy cung nữ đứng cạnh đã sớm bị dọa cho mặt mày không còn hột máu. Ta bị kẹp giữa cơn đau thể xác và nhức nhối tinh thần dữ dội, ấy vậy mà vẫn còn có thể thều thào ra lệnh: “Các ngươi cút hết ra cho ta…”, đúng là chẳng dễ dàng gì.

Mấy cung nữ kia vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phòng.

Cơn đau mãi mới dịu đi một chút, ta lại nhìn Vô Mẫn Quân đang chống nạnh đứng ngay trước mặt: “Cái đồ điên kia, ngươi ra tay cũng tàn độc lắm! Ngươi hận ta quá nên muốn ta tuyệt tử tuyệt tôn chứ gì?”.

Ta đúng là khóc không ra nước mắt: “Ngươi mặc quần áo vào trước đã…”.

Vô Mẫn Quân ngẩn người, theo phản xạ cúi đầu định nhìn, ta lúc này cũng chẳng hơi sức đâu mà suy trước tính sau, một cái tát lập tức vung ra: “Đồ háo sắc, không được cúi đầu!”.

Sau đó ta giương mắt nhìn gương mặt mình dần dần sưng vù lên…

Vô Mẫn Quân đau đến độ xuýt xoa một tiếng, chẳng qua cuối cùng vẫn không cúi đầu, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi đúng là điên quá rồi, bất kể với bản thân hay với địch thủ cũng xuống tay không kiêng nể gì là sao?”.

Ta đánh xong rồi mới thấy xót, nghĩ đó là gương mặt mình, không kìm được mà thốt lên đầy đau khổ: “Ngươi còn dám nói, ai bảo mắt ngươi nhìn ngó lung tung…”.

Lần tắm rửa đầu tiên của hai chúng ta, đúng là chỉ có thể dùng cụm từ “lưỡng bại câu thương” để mà hình dung… Hắn đau phần trên, ta đau phần dưới…

Tình huống “lưỡng bại câu thương” như thế, đời sau vẫn gọi bằng một cụm từ, ấy là: Rảnh rỗi sinh nông nổi[1].

[4]

Sau đó ta lại gọi đám cung nữ đang thấp thỏm lo sợ vào giúp chỉnh trang y phục, còn làm theo lời dặn của Vô Mẫn Quân, dùng giọng điệu cực kỳ lạnh lẽo uy hiếp: “Ban nãy mới xảy ra chuyện gì?”.

Đám cung nữ nghe thế sợ đến nhũn cả chân: “Không xảy ra chuyện gì hết ạ…”.

Ta vừa lòng gật đầu: “Lui xuống đi. Đúng rồi, tới chỗ của Bình Dương công chúa lấy về một bộ y phục cho ta, càng lộng lẫy càng tốt, chọn bộ nào rộng rộng một chút. Xin thêm một ít trang sức với phấn son nữa”.

Chuyện này đương nhiên cũng là do Vô Mẫn Quân dạy. Hắn nói, người đẹp vì lụa, bây giờ nhất thời không cách nào làm ra một bộ y phục cùng trang sức đẹp mắt ngay được, đành đi mượn thôi.

Ta thắc mắc: “Ta nhớ ngươi có đến mấy tỷ muội cơ mà, sao lại nhất quyết phải đến chỗ Bình Dương công chúa thế?”.

Vô Mẫn Quân đáp: “Trong số các tỷ muội của ta, Bình Dương xem như đơn thuần nhất, sẽ không gặng hỏi lung tung”.

“Vậy sao lại cần quần áo rộng một chút làm gì?”

“Vóc người của muội ấy rất tốt, nếu lấy bộ nào ôm quá thì khoác lên thân thể của ngươi trông chẳng ra gì đâu.” Trong ánh mắt Vô Mẫn Quân hàm chứa ý chế nhạo.

Nói thật lòng, ta cũng rất khâm phục điểm này của Vô Mẫn Quân. Bất kể xảy ra chuyện động trời gì, chỉ một khắc sau hắn đã có thể bình tĩnh thong dong như chuyện chẳng có liên quan gì tới mình. Tuy ta không biết có phải hắn không để ý thật không, thế nhưng nếu chỉ xét biểu hiện trên gương mặt hắn thôi, thực sự khiến người ta khó mà hiểu được.

Ta gật đầu: “Ngực to thì não bé, quy luật từ xưa rồi”.

Vô Mẫn Quân bật cười ha hả: “Giọng điệu chua quá”.

Ta trừng mắt nhìn hắn.

Vô Mẫn Quân lại nói, vẻ mặt dương dương tự đắc: “Ngốc nghếch mà ngực lớn còn hơn ngực lép nhưng vẫn khờ…”.

Ta lại tiếp tục trừng mắt.

Vô Mẫn Quân vẻ mặt cực kỳ vô tội: “Ta có nói ngươi đâu”.

Ta chẳng thèm để ý tới hắn nữa, ngồi một chỗ chờ cung nữ đem y phục của Bình Dương công chúa về. Hiện tại, Vô Mẫn Quân chỉ khoác trên người một chiếc áo đơn kiểu nam màu trắng, vốn là đồ của hắn, nhưng tiết trời lúc này đã mang cái rét se se, hắn ngồi nãy giờ chắc cảm thấy hơi lạnh, ngẫm nghĩ một hồi liền rúc vào trong chăn.

Nói cho cùng là hắn đang lo nghĩ cho thân thể của ta nên ta cũng chẳng có ý kiến gì. Hai người cứ thế lẳng lặng ngồi một lúc, Vô Mẫn Quân mới cất lời: “Đúng rồi, ta còn phải dạy ngươi lát nữa gặp phụ hoàng thì phải làm những gì. Đầu tiên, lúc lại gần long sàng trong cung của phụ hoàng, bước chân của ngươi phải chậm lại, người phải run lên, khóc được thì cứ khóc, sau đó quỳ trước mặt phụ hoàng, nói ‘Nhìn phụ hoàng bị bệnh tật dày vò thế này, nhi thần chỉ hận không thể lấy thân mình chịu khổ thay người’. Nhớ kỹ, khi nói phải nghẹn ngào, phải nức nở, phải thống thiết chân thành, phải khiến người ta đau lòng, nghe mà rơi lệ…”.

Ta cắt ngang lời hắn: “… Giả dối quá”.

Vô Mẫn Quân nhún vai tỏ vẻ chuyện chẳng có gì quan trọng: “Đó là vì phụ hoàng ngươi chết quá nhanh, nếu ông ta mà thoi thóp cái kiểu sống dở chết dở thế này thì ngươi cũng phải thế thôi”.

Ta lắc đầu: “Khi phụ hoàng ta chết, một giọt lệ ta cũng không rơi. Ta không có tình cảm gì với ông ta, ông ta cũng chẳng cần ta giả sầu giả khổ”.


 1 Nguyên văn蛋疼, vốn là một từ lưu hành trên mạng của giới trẻ Trung Quốc, do những người chơi game “Thế giới ma thú” sáng tạo ra, vốn có hàm ý là vì quá buồn chán nên làm ra những chuyện bất thường, thiếu suy nghĩ.

Advertisements

One thought on “Công chúa quý tính – Chương 2.2

  1. Pingback: Công chúa quý tính – Tựu Mộ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s