Ở lại nơi này cùng anh – Chương 1.3

Tạ Nam cho rằng im lặng là vàng, rất lâu sau cô mới thở dài mà rằng: “Thôi vậy, tớ cứ chi tiền mua bộ đồ nội thất thì hơn”.

Nhìn thấy thẻ ngân hàng của mình cứ quẹt hết lần này đến lần khác, Tạ Nam cũng không còn cảm giác tiếc nuối như lúc đầu nữa. Mắt thẩm mỹ của Cao Như Băng đúng là rất khá, những món đồ gia dụng vừa tốt vừa trang nhã, cứ tưởng tượng khi chúng được bày trong căn phòng còn đang trống trải kia, Tạ Nam tự nhiên cảm thấy vui vẻ pha lẫn hài lòng.

Cô không phải là người không thích mua sắm tiêu dùng, chỉ vì bị áp lực của việc trả nợ ngay từ khi chưa đi làm khiến cô không dám nghĩ gì xa xôi. Bây giờ tuy rằng mức thu nhập tương đối cao, nhưng trong lòng vẫn còn nỗi thấp thỏm. Mà cô cũng phải công nhận một điều rằng, mỗi lần nhìn thấy số tiền trong tài khoản cứ dần dần phình to, cô lại thấy một niềm vui âm thầm mà người khác không biết. Ý thức được điều ấy, cô cũng lo sợ sau này mình trở thành nô lệ của đồng tiền như lão hà tiện Grandet mất thôi.

Chọn xong đồ nội thất, chồng sắp cưới Quách Minh của Cao Như Băng cũng đến chờ bên ngoài. Họ cùng lên xe của Quách Minh, Tạ Nam than rằng: “Quách Minh à, em phải đưa bà xã của anh đi cả ngày để chọn đồ nội thất, giờ mệt muốn chết. Đáng lẽ công việc này là của anh đấy, anh phải mời em một bữa ra trò để trả công nhé”.

“Hôm nay anh phải làm thêm ca, chứ không cũng chẳng dám trốn nhiệm vụ bà xã đại nhân giao cho đâu. Thế em muốn ăn gì nào, cứ việc gọi thoải mái.”

Tạ Nam và Cao Như Băng đều thích ăn đồ cay, Quách Minh cũng đã luyện được bản lĩnh phục vụ nhị vị cô nương này. Ba người cùng đi ăn ở nhà hàng Hồ Nam, vừa ăn vừa nói chuyện về những món đồ đã mua được. Quách Minh rất thành thục trong vai trò một ông chồng ngoan ngoãn biết nghe lời, tất cả những thứ Cao Như Băng đã chọn, anh đều nhất loạt tán thưởng, Tạ Nam có nhếch miệng chế giễu kiểu gì cũng chẳng lung lay được ý chí của anh. Cao Như Băng lắc đầu cười: “Thế nên dù anh không làm thêm ca, em vẫn thích đi với Nam Nam, cậu ấy chỉ phải cái quá mẫn cảm với chuyện giá cả thôi, nhưng còn đưa ra những ý kiến có tính xây dựng hơn anh”.

Quách Minh tán dương chẳng chút đỏ mặt: “Anh hoàn toàn tin tưởng vào thẩm mỹ của bà xã đại nhân”.

Ăn xong, Quách Minh đưa Tạ Nam về nhà trước rồi cùng Cao Như Băng đi xem phim.

Tạ Nam xuống xe rồi quay đầu lại nhìn hai người họ qua cửa kính, nói với giọng khẩn thiết: “Băng Băng, tớ biết bây giờ người đàn ông này đã độc chiếm toàn bộ thể xác và tâm hồn cậu, thế nhưng quãng thời gian chúng ta ở bên nhau càng ngày càng ít, cậu phải biết trân trọng đấy, tối nay về sớm với tớ nhé!”.

Quách Minh gục đầu xuống vô lăng cười rũ rượi, Cao Như Băng cũng cười, tiện tay cốc vào đầu Tạ Nam: “Thật hết chịu nổi cậu rồi”.

Tạ Nam cười vui vẻ, một mình lên lầu.

Cô và Cao Như Băng là bạn từ thời đại học và cũng ở chung một căn phòng trong ký túc xá. Hai người cùng học ngành Kế toán. Tốt nghiệp xong, Cao Như Băng thi đỗ vào một ngân hàng thương nghiệp địa phương, sau đó nhảy việc mấy lần, bây giờ làm kế toán trưởng cho một doanh nghiệp bia vốn đầu tư nước ngoài. Cả hai đều không phải người vùng này. Sau khi tốt nghiệp, họ thuê chung một phòng trọ, tình bạn càng thêm thân thiết.

Qua mấy lần chuyển chỗ ở, cuối cùng họ mới ưng ý chỗ này. Đây vốn là khu tập thể cũ của một cơ quan ngay trung tâm thành phố. Căn hộ của họ ở tầng ba gồm hai phòng ngủ và một phòng khách, không theo một quy chuẩn nào, bếp và nhà vệ sinh đều rất nhỏ, lại tối tăm. Nhưng được cái nằm ngay trung tâm thành phố nên đi lại thuận tiện, ở dưới có một khoảng sân tương đối yên tĩnh, lại rất gần chỗ làm của hai người, bà chủ nhà tính tình thoải mái, hai người ở đây thấm thoắt đã bốn năm rồi.

Tạ Nam lấy chìa khóa mở cửa, rồi cứ thế vào mà không bật đèn. Vừa vào nhà cô đã bật ngay cái ti vi cổ lỗ lên, ngồi xếp bằng trên bộ sofa cũ kỹ đã lõm xuống, xem những đoạn clip quảng cáo đầy màu sắc trên truyền hình. Đấy chính là thói quen chung của hai người, cứ về nhà là bật ti vi, chẳng biết có xem hay không, chỉ là họ muốn có thêm tiếng người trong căn nhà thuê này mà thôi.

Bây giờ, Cao Như Băng sắp kết hôn rồi, Quách Minh là một viên chức nhà nước, lại là người tỉnh này, nên gia đình anh đã mua nhà và sửa sang ổn thỏa hết cả, chỉ cần cưới xong là ở luôn. Cô cũng sắp phải chia tay với nơi này rồi.

Trước mắt cô lại hiện ra căn hộ có mảnh vườn nằm ngay bên sông kia.

Với sự thúc giục của Cao Như Băng, Tạ Nam đã đến đó vào một ngày cuối tuần nửa tháng trước, đứng trước cánh cổng có biển đề “Vườn Hoa Tulip”. Cô lấy chiếc thẻ vào cửa để trong túi hồ sơ giao nhà vẫn cất sâu dưới đáy va li ra quẹt, nhưng lại chẳng mở được cửa. Nhân viên bảo vệ cầm chiếc thẻ ấy xem xét kỹ rồi cười bảo: “Cô à, thẻ của cô phải đến gặp ban quản lý để đăng ký lại quyền sở hữu mới sử dụng được, mà cô còn phải đến để nhận cả mật mã vào đơn nguyên[1] nữa, vì mật mã mỗi năm lại thay đổi, nên mật mã trong tay cô không dùng được nữa đâu”.

Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, cô đã bước được vào trong căn hộ tối tăm đầy bụi bặm của mình. Cứ bước một bước, trên lớp bụi dày lại in rõ một vết giày mới tinh. Không khí ngột ngạt trong căn phòng nhiều năm không mở cửa khiến cô cảm thấy có chút bức bối. Nhưng cô cứ lặng lẽ đứng ở đó một lúc lâu, rồi mới băng qua phòng khách đến mở toang cánh cửa kính thông ra vườn.

Cỏ cây cao gần đến đầu gối chen nhau trải rộng khắp khu vườn như đang chào đón cô, trước khi kịp đuổi cảm giác đau xót đang trào dâng lan tỏa trong lòng, cô bất giác nhắm mắt lại.

Những bụi cỏ dại ấy hoang vu giống như tâm trạng cô lúc này vậy.

Bảy năm trước, khi đang là sinh viên năm thứ tư đại học, bên chủ đầu tư giao nhà gửi hồ sơ sở hữu nhà đến tận trường học cho cô theo đường chuyển phát nhanh, cô ký nhận như một cái máy, người bạn học Từ Yến của cô đi ngang qua, liếc mắt nhìn rồi dài giọng châm chọc: “Chưa tốt nghiệp mà cậu đã thuộc vào giai cấp tư sản rồi, chúc mừng cậu nhé”.

Câu nói này đương nhiên mang hàm ý chế giễu, nhưng Từ Yến vẫn chưa dừng ở đó, cô ta còn buông ra những lời lẽ khó nghe hơn. Song cô chẳng buồn bận tâm, coi như gió thoảng bên tai, chỉ cầm bộ hồ sơ, thất thểu đi về phòng ký túc rồi đổ người xuống chiếc giường cá nhân của mình.

Cao Như Băng giằng lấy tập hồ sơ trên tay cô xem xét tỉ mỉ, rồi nhìn gương mặt buồn bã của cô mà thét lên: “NamNam…”.

Tạ Nam khẽ nói, giọng nhỏ như hơi thở: “Đừng nói gì cả, Băng Băng, cậu đừng nói gì cả”.

Dưới sự thúc giục như lôi như kéo của Cao Như Băng, nhưng cũng phải đợi đến hạn cuối cùng đi nhận nhà, cô mới chịu đến đó làm thủ tục.

Khu dân cư trước mắt đã không còn là công trình xây dựng bừa bộn mà cô đến xem lần đầu, từng tòa nhà cao tầng với vườn cây mới tinh được quy hoạch ngăn nắp, những công nhân cây xanh vẫn đang mải miết với công việc làm xanh cảnh quan của mình. Họ bao bọc những dải ni lon quanh các cây mới trồng, bảo vệ chúng khi trời lạnh, cảnh quan vừa yên bình vừa ngay ngắn.

Khác hẳn với những chủ sở hữu đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi đến đây, hai cô nữ sinh chẳng chút ý niệm gì với căn hộ mới tinh của mình. Họ máy móc đi theo một nhân viên, nhìn ngang dọc một vòng căn hộ, Tạ Nam còn phải ký cả mớ giấy tờ đã được bên bán nhà chuẩn bị sẵn mà cô hầu như chẳng buồn quan tâm đến nội dung. Khi nhân viên nói rằng mọi khoản tiền trả đã được hoàn tất, duy chỉ còn phải trả trước vào tài khoản sáu tháng tiền phí dịch vụ quản lý mới được bàn giao chìa khóa, Tạ Nam mới mở lời. Cô chẳng nhìn ai, chỉ mệt mỏi nói rằng: “Tôi không cần chìa khóa”.

Người nhân viên kia ngạc nhiên ngơ ngác, Cao Như Băng cuống lên giẫm chân Tạ Nam một cái, rồi kéo cô ra ngoài, lấy tiền từ ví cô và ví của mình ra kiểm đếm. Gom góp một hồi, cô cũng gom đủ số tiền dịch vụ đó.

Tạ Nam ngồi im như khúc gỗ trên xe bus trở về trường, nước mắt tự nhiên lăn dài trên gò má, lã chã tuôn rơi: “Băng Băng, món nợ lớn như thế, làm sao tớ trả nổi chứ? Cậu bảo tớ phải nói với bố mẹ tớ như thế nào đây?”.

Cao Như Băng ngập ngừng trả lời: “Hạng Tân Dương nói là…”.

“Đừng, cậu đừng nhắc đến anh ta với tớ nữa”, ngừng một lúc, cô nói nhỏ: “Chẳng sao, rồi sẽ qua thôi”.

Bây giờ, đợt ba của dự án cũng đã bàn giao nhà hoàn tất, khu dân cư đã có nhà trẻ và siêu thị. Những cây con trồng từ khi cô còn học đại học bây giờ đã xanh tốt một vùng, khu ngoại ô có phần lạnh lẽo trước đây giờ cũng thay đổi hoàn toàn, ngựa xe đông đúc.

Cảnh vật và con người đều thay đổi như bãi bể nương dâu.

Cuối cùng, Tạ Nam vẫn đứng vững được qua cơn khó khăn. Dù bao nhiêu vất vả, cũng đã qua được bảy năm rồi. Bây giờ món tiền trả góp hằng tháng không còn là gánh nặng quá lớn với cô. Đứng trong căn phòng này, cô không còn cảm giác đau đớn giày vò như lúc đầu mới đến nữa.

Đợi cơn cay đắng qua đi, cô mở to đôi mắt, nhìn ra bốn phía, bắt đầu tính toán xem phải mất bao nhiêu tiền để biến nơi đây thành căn hộ có thể ở được.

Những nỗi đau đớn giày vò kia, dường như đã trôi hẳn về quá khứ rồi.

Giờ đây, ngồi trong căn hộ đi thuê, mượn chút ánh sáng đèn đường cùng ánh sáng lúc mờ lúc tỏ của màn hình ti vi leo lét, Tạ Nam quan sát bức tường và trần nhà loang lổ của phòng trọ, cô nghĩ, được thôi, thuận theo số phận, đã phải sống khổ sở bao nhiêu năm rồi, cứ bảo thủ với kiểu sống này mãi có ích gì cho bản thân chứ, cũng đến lúc phải tạm biệt chốn này rồi.


[1] Đơn nguyên: Đơn vị độc lập của công trình xây dựng, được giới hạn quy ước trên diện tích mặt bằng.

 

Advertisements

One thought on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 1.3

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s