Sự dịu dàng chết tiệt – Chương 6.2

“Ơ… ah… ừm… Tôi chỉ nói là, là… nếu như bây giờ ra ngoài thì có hơi nguy hiểm. Mà tôi cũng không chạy nổi nữa rồi.” Cô thấy Vũ Minh không nói lời nào, khuôn mặt tuấn tú của hắn ướt đẫm mồ hôi, áo dính chặt vào người càng thấy hắn gầy hơn, gương mặt gầy và nhợt nhạt do vận động nhiều nên hồng lên, cặp môi dưới chiếc mũi thanh tú càng đỏ.

Cô không chịu được ánh mắt hắn nhìn mình thế, bị một cậu thanh niên nhìn chằm chằm vào người, mà lại là một người đẹp trai thế này khiến người ta không thể không thích anh chàng ấy ngay, cái ánh mắt như dán chặt này khiến An An cảm thấy cơ thể mình có gì đó bất thường.

Quyết định không muốn mất thời gian, cô quay người ngước nhìn hàng rào sắt rồi cúi người nâng váy lên để lộ đôi chân trắng nõn, thon thả. Cô bám vào hàng rào, quay đầu nhìn hắn: “Tôi qua trước đây”. Nói xong bám vào xà ngang của hàng rào leo lên.

Hắn im lặng nhìn cô trèo, không nói gì nhưng vẫn dùng tay giữ chắc hàng rào để nó khỏi lung lay, giúp cô leo qua dễ dàng hơn.

Nhưng đứng bên dưới cũng có cái bất tiện. Cô mặc váy, trong lúc leo lên khó tránh khỏi bị tốc lên, chiếc váy trắng tinh bị cơn gió thổi bay phất phới. Đôi chân thon thả của cô cứ chập chờn trước mắt. Hắn cúi đầu, nắm chặt hàng rào, cuối cùng cô cũng leo lên được, nhưng vấn đề là leo lên thì dễ nhưng lúc xuống mới khó. Từ phía trên hàng rào không thể với tới được cái xà ngang phía dưới của hàng rào. Cô cứ ngồi ở đấy, chẳng biết phải làm thế nào.

Cô cố gắng duỗi chân, hy vọng nó sẽ chạm tới cái xà ngang. Thì đúng lúc đó cảm thấy bắp chân mình ấm lên. Hắn đang nắm lấy chân cô. Vũ Minh đưa tay với qua hàng rào sắt, nắm chặt lấy bắp chân cô. Cô an tâm dựa vào sức nắm của tay hắn để từ từ trượt xuống, cuối cùng cũng giẫm lên được xà ngang. Một chân, rồi hai chân. Và “phốc” một cái, cô nhẹ nhàng nhảy xuống đất. Khi đã an toàn, cô đưa mắt nhìn Vũ Minh, nở nụ cười mừng rỡ.

Vũ Minh vội thu lại ánh mắt, đu lên thoáng cái đã nhảy qua hàng rào. Nhìn vào tốc độ có thể thấy bình thường chắc hẳn hắn cũng từng leo rào không ít.

Vừa chạm đất, Vũ Minh đã quay người đi thẳng. An An vội vàng ôm ba lô chạy theo hắn khuất dần vào bóng đêm.

Advertisements

One thought on “Sự dịu dàng chết tiệt – Chương 6.2

  1. Pingback: Sự dịu dàng chết tiệt – Hốt Nhiên Chi Gian | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s