Ở lại nơi này cùng anh – Chương 2.2

“Nhà còn rộng lắm, phòng nào cũng để trống, tôi sẽ tự mình sắp xếp nó sau, sàn lát nhà bền lắm”, Tạ Nam cười nói.

“Để tôi giúp cô, nặng lắm đấy”, Vu Mục Thành cũng chẳng biết có sợi dây thần kinh nào trong người bị lỗi nhịp hay không. Tạ Nam hơi ngạc nhiên, nhưng cô cũng không nhất quyết từ chối, hai người, người đẩy người kéo chuyển chiếc đàn vào trong căn phòng có cửa sổ hướng ra vườn. Căn phòng này hoàn toàn trống trải, chỉ có một giá sách trống trơn kiểu dáng đơn giản kê sát tường.

Sau khi kê xong chiếc đàn, hai người mồ hôi nhễ nhại, Tạ Nam vừa thở vừa nói với Vu Mục Thành: “Thật cảm ơn anh, tôi là Tạ Nam, hôm nào tôi mời anh một bữa cơm nhé”.

“Tôi là Vu Mục Thành, đều là hàng xóm láng giềng, cô không cần khách sáo đâu.”

Tạ Nam tiễn anh ra cửa, anh đi xuyên qua mảnh vườn vẫn um tùm cỏ mọc, tiện tay giúp cô đóng cánh cổng sắt thấp, quay đầu nhìn lại thấy Tạ Nam đang đứng ngoài hiên dưới ánh đèn mỉm cười với mình. Cô mặc chiếc sơ mi tay lỡ có ren màu trắng, chiếc váy ôm màu đen, đôi giày cao vừa phải, đúng phong cách công sở mẫu mực, chắc chắn vừa tan ca, liền về đây ngay. Dưới ánh đèn màu vàng cam, mái tóc của cô buộc túm đuôi ngựa, trên khuôn mặt thanh tú ngời lên nụ cười tươi tắn, dáng vẻ thật quyến rũ.

Vu Mục Thành vẫy tay chào cô, dù cho bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi vẫn dính chặt lấy người, nhưng trong lòng anh vô cùng phấn khích. Anh nghĩ, có gì đâu, đây chính là niềm vui có được khi giúp đỡ người khác ấy mà, rồi sau đó lại tự cười mình: Nếu người ta không phải là một cô gái xinh đẹp đang sống độc thân thì chưa chắc mình đã nhiệt tình giúp đỡ như vậy. Cô hàng xóm này tuy không phải là bậc quốc sắc thiên hương, nhưng dáng người thon thả, khuôn mặt thanh tú, lời nói dễ chịu, chỉ nhìn thôi cũng thấy rất thiện cảm rồi.

Đám cưới của Cao Như Băng ấn định vào cuối tháng Chín, cũng vừa lúc hết hạn hợp đồng thuê nhà của cô. Bố mẹ cô từ quê vội vã lên dự đám cưới con gái, mấy hôm nay cô nhường căn phòng của mình cho bố mẹ mà sang ở trong căn phòng của Tạ Nam.

Ông bà họ Cao vừa mới đến đã trổ tài bếp núc, bữa ăn rất thịnh soạn và đủ dinh dưỡng, khiến Tạ Nam phấn khởi luôn mồm cảm ơn cô chú. Ăn xong, hai vị phụ huynh còn tranh cả việc rửa bát. Tạ Nam rất cảm kích, bởi trừ khi về nhà mỗi kỳ nghỉ, mấy năm nay cô mới lại được cảm nhận sự chiều chuộng ưu ái như vậy.

“Được rồi, cơm ăn rồi, canh cũng uống rồi, bây giờ phải đi thực hiện nghĩa vụ cùng tớ chứ nhỉ!”, nghĩa vụ mà Cao Như Băng nói tới chính là việc đi siêu thị cùng cô ấy.

Tạ Nam kêu khổ rồi vừa cầm túi vừa xỏ giày, nói: “Sao cậu không gọi anh Quách Minh nhà cậu ấy, cậu chỉ xót anh ấy mà chẳng thương gì tớ cả”.

“Quách Minh thà đứng đợi ở dưới nhà hút thuốc chứ không chịu lượn lờ với tớ đâu”, Cao Như Băng lườm cô một cái: “Mà đây là tớ đang tạo cơ hội cho cậu đấy chứ, đừng cằn nhằn linh tinh nữa, sắp chuyển mùa rồi, cậu không cần mua quần áo mới à?”.

“Quần áo của tớ vẫn đủ dùng.”

Lần này, Tạ Nam nói thật, bởi vì cô làm việc ở Công ty Hoa Trung trực thuộc tổng công ty liên doanh rượu bia, nơi có yêu cầu rất nghiêm ngặt về trang phục của nhân viên. Từ thứ Hai đến thứ Năm phải mặc đồng phục, thứ Sáu có thể mặc tự do nhưng vẫn phải là kiểu công sở. Mùa hè thì thoải mái hơn, không cần mặc đủ bộ, nhưng vẫn phải là quần áo văn phòng, chứ không được mặc các kiểu quần ngố, quần lửng đến mắt cá, váy jupe, dép lê, xăng đan hở mũi hay giày thể thao đều bị cấm, cứ cách nửa tháng bộ phận Nhân sự lại gửi thư điện tử nhắc nhở về trang phục với nhân viên, ai vi phạm sẽ bị phạt.

Cũng may, nhân viên ở công ty con không sành điệu, dùng toàn hàng hiệu như công ty mẹ bên Thượng Hải. Cách ăn mặc nhìn chung là khá giản dị, ngoài một số người gia cảnh khá giả, trẻ trung, tính tình yểu điệu, những người khác đều như ngầm mặc định lựa chọn các nhãn hàng giá cả phải chăng.

Tạ Nam vốn lười nhác, không muốn mất tiền mất sức vì việc này, mỗi khi được dịp khuyến mãi, cô thường chạy thẳng đến cửa hàng đại diện của nhãn hàng Hồng Kông mua một loạt, giá cả và kiểu dáng đều vừa phải, có thể chấp nhận được.

Cao Như Băng không để ý đến lời của Tạ Nam, hai người ra khỏi nhà, bắt xe đến trung tâm thương mại. Cao Như Băng thử hết bộ này đến bộ khác, còn Tạ Nam phụ trách việc đưa ra ý kiến. Cao Như Băng lạnh lùng vứt bộ váy màu hồng lên người Tạ Nam, cô né người nhìn kỹ, đó là chiếc váy lễ hội hai dây hở vai có thêu hoa và viền ngọc trai, dáng bút chì bó gối.

“Còn ngồi ngẩn ra đấy làm gì, cậu thử đi.”

“Tớ mua cái này làm gì, mặc lúc nào được.”

“Úi giời, cậu làm phù dâu cho tớ cơ mà, đến lúc đó tớ sẽ mặc váy cưới, chẳng lẽ cậu vẫn định mặc bộ váy công sở màu xám tối tăm kia, đứng cạnh tớ để làm trưởng họ nhà tớ à?”

Tạ Nam đành ngoan ngoãn cầm bộ váy đi vào phòng thử đồ, khi cô trở ra, Cao Như Băng ngồi trên ghế sofa huýt sáo tinh nghịch nói: “Cậu soi gương đi, xem gu thẩm mỹ của tớ tinh tế thế nào”.

Đúng là như vậy, dưới ánh đèn dịu dàng huyền ảo, trông Tạ Nam trong gương thật là quyến rũ. Dáng người cô không quá cao, rất thon thả, khi mặc chiếc váy hai dây, phần vai trần lộ ra thật mảnh mai gợi cảm, thân hình cân đối với ba vòng chuẩn, màu hồng càng tôn lên làn da mịn màng trắng nõn.

Cao Như Băng chạy lại nháy mắt: “Thế này mới là phụ nữ chứ, vòng một phải căng tròn như thế”.

“Đừng nói linh tinh”, Tạ Nam bỗng đỏ bừng mặt, chỉ sợ cô nhân viên bán hàng đâu đó nghe thấy. Cô ngắm nhìn lại mình trong gương, chần chừ một lát rồi nói: “Ừm, nó có hở hang quá không nhỉ, là cậu cưới đấy chứ, tớ mặc như thế này liệu có chướng mắt quá không?”.

“Chỉ làm tôn tớ lên thôi, không có gì là chướng mắt đâu”, Cao Như Băng cười đắc ý, nói với nhân viên bán hàng: “Chị lấy giúp thêm một bộ cỡ nhỏ nữa, rồi thanh toán một thể”.

“Hai bộ à?”, Tạ Nam nhìn lại giá niêm yết: “Nó đắt quá, tớ cắn răng bỏ tiền mua một bộ vì đám cưới của cậu là được rồi”.

Cao Như Băng lườm cô một cái: “Có hai phù dâu cơ mà, em họ của Quách Minh đã đến thử bộ này rồi, chỉ chờ cậu đến thử xem có vừa hay không thôi. Không cần phải cắn răng đâu, hai bộ này tớ trả tiền”.

“Làm thế sao được, cậu trúng số độc đắc đấy à, cưới hỏi còn nhiều khoản tốn kém phải chi lắm.”

Cao Như Băng không để ý đến lời Tạ Nam, cô cầm tờ hóa đơn nhân viên cửa hàng đưa cho ra quầy thu ngân thanh toán.

 Khi quay lại, thấy Tạ Nam vẫn còn ngồi ngẩn người trên ghế sofa, cô gọi: “Được rồi, số tiền cậu mừng bọn tớ khiến bọn tớ cũng áy náy lắm, nếu cậu còn tính toán rạch ròi với tớ thì tớ trả lại khoản tiền đó đấy”.

Họ đi dạo thêm một lúc thì gặp lại cô bạn cũ Từ Yến, mấy năm không gặp, trông cô ta vẫn tươi trẻ xinh đẹp, đang khoác tay một chàng trai tuấn tú, ăn vận chỉnh tề đi dạo quanh khu bán trang phục nữ.

Hồi còn học đại học, Từ Yến đã có ác cảm với Tạ Nam không vì một lý do gì cụ thể, nên Cao Như Băng đương nhiên cũng chẳng ưa gì cô ta. Nhưng tốt nghiệp đã khá lâu rồi, mọi người dường như đều trang bị cho mình một vẻ ngoài lịch sự, không dễ dàng để cảm xúc bộc lộ ra ngoài. Hai bên cùng chào hỏi nhau, Từ Yến nói chuyện với vẻ thân mật: “Trước đây Tạ Nam còn làm chân thủ quỹ vẫn hay qua chỗ ngân hàng bọn tớ luôn, sao hồi này không thấy cậu qua nữa? Còn Cao Như Băng thì từ khi tốt nghiệp đã chẳng gặp lại cậu rồi”.

Advertisements

One thought on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 2.2

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s