Ở lại nơi này cùng anh – Chương 2.3

Tạ Nam mỉm cười: “Tớ chuyển chỗ làm rồi”.

Từ Yến lập tức tỏ ra rất quan tâm, hỏi xem đó là công ty nào, khi nghe Tạ Nam trả lời, cô ta “ồ” lên một tiếng: “Là doanh nghiệp nước ngoài có tiếng đấy chứ”. Sau đó, cô ta quay ra giới thiệu người đàn ông bên cạnh: “Đây là chồng tớ, Hạ Bân”.

Cao Như Băng lịch sự trả lời: “Cậu đã lập gia đình rồi à, chúc mừng nhé, Từ Yến”.

Từ Yến nở nụ cười ngọt như mật: “Tớ chẳng có mấy chí tiến thủ, yên phận ở một ngân hàng nhà nước, phải từ từ mới thăng tiến được. Nên tớ lấy chồng luôn cho ổn định. Các cậu chắc còn đang phấn đấu để thăng tiến lên chứ?”.

Cao Như Băng cũng cười: “Lấy chồng cũng là một việc phải phấn đấu mà, mọi người ai cũng thế thôi. Không làm phiền hai người dạo phố nữa, tạm biệt nhé”.

Sau khi đi được một đoạn, Cao Như Băng lắc đầu cười nhạt: “Tớ cứ ngỡ cậu ta phải có lớn có khôn rồi chứ, hóa ra vẫn cứ tự cao tự đại như vậy”.

“Hôm nay cư xử thế là còn tử tế đấy”, Tạ Nam nghĩ lại mấy năm trước khi còn làm thủ quỹ, mỗi lần qua ngân hàng, nhìn thấy bộ mặt khinh khỉnh của Từ Yến, cô chỉ thấy buồn cười.

Cao Như Băng rất hiểu tính cách khắc nghiệt của Từ Yến, nên cũng đoán được Tạ Nam làm việc với cô ta khó chịu thế nào: “Chỉ có cậu mới nhịn cô ta, chứ tớ thì chắc chắn coi cô ta như rác luôn”.

“Một người chẳng liên quan đến mình, việc gì phải để ý cho mệt.”

Hai người đi hết một vòng, kết quả là túi lớn túi nhỏ đứng đợi Quách Minh lái xe đến đón. Về đến nhà, hai cô tắm táp rồi lên giường nằm tiếp tục trò chuyện.

“Băng Băng này, tâm trạng cậu bây giờ thế nào, có háo hức không?”

“Hôm Quách Minh cầu hôn, tớ rất háo hức. Còn bây giờ, bao nhiêu sức lực đổ hết vào việc chuẩn bị đám cưới này khiến tớ thấy hơi đơ đơ rồi.”

“Đây là lần đầu tiên tớ làm phù dâu đấy, cũng thấy hồi hộp lắm”, Tạ Nam ngừng một lát, rồi cười nói tiếp: “Cũng chẳng biết đến cuối đời tớ có cơ hội trở thành cô dâu không nữa”.

“Thôi đi, đừng có nói linh tinh như thế. Cậu đâu có ghét việc kết hôn, cậu chỉ ghét không thể không kết hôn thôi.”

“Cậu đừng nghĩ tớ là người sùng bái kiểu sống độc thân thế được không. Ngắm bộ váy cưới lộng lẫy của cậu, tớ cũng mong có ngày được mặc nó lắm chứ.”

Ánh mắt hai người đồng thời rơi xuống chiếc váy cưới trắng như tuyết tinh khôi đang treo ở tay nắm tủ quần áo. Ánh trăng huyền ảo len qua song cửa sổ chiếu trên chiếc váy khiến nó như phát ra ánh sáng lấp lánh, lung linh.

Cao Như Băng đã mua chiếc váy cưới này khi cô đi công tác ở Tô Châu. Kiểu váy hở vai với những đường ren đan kết, thân váy có nhiều họa tiết trang trí thêu tay đính ngọc trai màu bạc vô cùng lộng lẫy. Lần đầu tiên Tạ Nam nhìn thấy Cao Như Băng mặc chiếc váy ấy, cô đã vô cùng sửng sốt, đôi mắt mở tròn, bèn quyết định cho dù có không kết hôn đi nữa, mình cũng phải mua một bộ như vậy, mặc cho biết cảm giác vui thích.

Bây giờ, ngắm chiếc váy đang tắm mình trong ánh trăng huyền ảo kia, cô bỗng cảm thấy một cơn đau đè nặng nơi lồng ngực.

Trước đây, cô đã từng tưởng tượng mình sẽ khoác lên người chiếc váy cưới trắng tinh khôi, tay trong tay cùng người mình yêu ngập tràn hạnh phúc trong một đám cưới giản dị, tổ chức ngoài trời dưới ánh nắng. Hai người sẽ trao cho nhau những cái nhìn say đắm, những chiếc nhẫn và cả những lời thề nguyền thủy chung trọn đời trong tiếng nhạc du dương. Khắp nơi trải đầy hoa hồng rực rỡ, tháp ly thủy tinh tuôn chảy sâm banh thơm nức.

Những tưởng tượng đầy vẻ trẻ con của cô được cóp nhặt một chút từ các tạp chí, một chút từ phim ảnh nước ngoài, tất cả đã trôi đi cùng với tuổi trẻ.

Bây giờ, cô đã có thể tự cười rằng: Mình cũng muốn lấy chồng chứ, nhưng khi nghĩ đến việc bắt đầu làm quen với một người đàn ông, rồi đến lúc bàn bạc chuyện cưới xin, cái đau nhói ở ngực cô lại như sắp lan ra khắp toàn thân, khiến cô muốn bỏ hẳn ý nghĩ bắt tay vào hành động.

Cao Như Băng thấu hiểu những nỗi suy tư của cô lúc này, liền đưa tay nắm lấy tay cô, xoay người ngắm khuôn mặt cô với vẻ thương cảm. Tạ Nam gượng cười trấn an bạn: “Đương nhiên rồi, tớ sẽ phải lấy chồng chứ. Nếu không, bố mẹ tớ lo đến bạc đầu mất”.

“Nam Nam à, lấy chồng là để cậu sống vui vẻ hơn, chứ không phải để vui lòng bố mẹ cậu.”

Tạ Nam cười khổ, bây giờ cô nhìn nhận về đám cưới sao mà bình thản thế, với cô, kết hôn chỉ đơn thuần là hoàn thành một nghĩa vụ phải thực hiện. Cô thấy cuộc sống hiện tại của bản thân nói chung là yên ổn và vui vẻ rồi, nếu cố gắng thực hiện xong cái nghĩa vụ đó có khi lại làm đảo lộn hết cuộc sống bình yên cố hữu của mình.

Nhưng niềm vui của cô là vì hạnh phúc của bạn cô.

Nửa năm trước, Cao Như Băng trở về thông báo Quách Minh đã chính thức cầu hôn với mình, Tạ Nam xúc động đến mức cứ lắc cánh tay bạn hỏi han: “Thế cậu đã đồng ý chưa?”.

“Gia đình anh ấy đã chuẩn bị xong cả nhà ở cho bọn tớ rồi cơ, tớ đương nhiên là gật đầu đồng ý rồi.”

Câu trả lời này khiến Tạ Nam sững sờ.

“Tớ chịu hết nổi cảnh ở thuê ở mướn rồi”, Cao Như Băng thỏ thẻ tâm sự: “Bốn năm trở lại đây còn tương đối ổn định, chứ trước kia cảnh bọn mình dầm mưa chuyển nhà, cậu còn nhớ không?”.

Tạ Nam đương nhiên còn nhớ, ở vùng này mùa mưa dầm dề, trận này nối tiếp trận khác, liên miên dai dẳng, chẳng bao giờ thôi, bầu không khí ướt đẫm khiến người ta cảm giác như chẳng bao giờ hết nước. Trước sự xua đuổi thúc ép của chủ nhà, sau buổi tan tầm, hai cô gái phải vội vàng dọn dẹp hành lý kéo ra khỏi nhà. Hai tay kéo đồ, không có cách nào mở ô che, họ đành phải bước đi trong màn mưa nặng hạt gọi taxi. Buổi tối, lấy chăn đắp thì chăn đã ướt nhèm tự bao giờ, họ đành phải khoác tạm tấm áo vào người qua một đêm. Những tháng ngày tạm bợ khổ sở đó bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy chán nản.

Thế nhưng chỉ vì lý do ấy mà chấp nhận lời cầu hôn, cô cảm thấy có chút vội vã.

Nhận ra vẻ hoài nghi trên mặt bạn, Cao Như Băng lắc đầu cười: “Cứ hễ tớ nói thật lòng, cậu lại làm ra cái vẻ mặt nghi ngờ. Thôi được, đấy chỉ là một trong những nguyên nhân dẫn đến hôn nhân thôi. Gia cảnh của Quách Minh rất khá, nhưng bố anh ấy giờ cũng chỉ là một ông cục trưởng sắp về hưu. Nếu không phải bản thân tớ cảm thấy có thể gắn bó với anh ấy cả đời thì tớ lấy anh ấy làm gì? Tớ muốn có một cuộc sống ổn định và hạnh phúc, chỉ đơn giản thế thôi”.

“Cậu yêu Quách Minh không?”, trước đây Tạ Nam chưa bao giờ hỏi bạn câu ấy.

“Nam Nam, cậu xem trọng tình yêu quá rồi đấy.”

Tạ Nam thoáng chút bối rối, đương nhiên cô đã trải qua một tình yêu thật sự đáng trân trọng, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc.

 Cao Như Băng nhẹ nhàng nắm tay cô an ủi: “Ngốc ạ, cậu đừng nghĩ lung tung, bây giờ tớ đâu còn ở cái thời coi tình yêu như sét đánh đến đâu là lửa cháy đến đó, hay kiểu sao hỏa va vào trái đất nữa, bọn mình không còn là thiếu nữ mới lớn nữa rồi, cậu hiểu chưa?”.

Thật vậy, cái thuở đó, cô đã coi tình yêu thiêng liêng thần thánh như hào quang của chùm pháo hoa xòe nở khiến lòng người say sưa, mê đắm. Nhưng khi ánh hào quang vụt tắt, mọi thứ trở nên im lìm, không còn dấu vết, chúng để lại cho cô một vệt tối tàn dư mà cô vẫn cố lưu giữ đến tận bây giờ.

“Tớ sống thật vô nghĩa quá, hai mươi tám tuổi rồi, thế mà suy nghĩ như cô bé mười tám vậy”, cô cười: “Băng Băng này, cậu hạnh phúc là tớ vui rồi, thấy cậu vui vẻ như vậy, ít ra tớ cũng tin rằng trong cuộc đời này vẫn còn thứ gọi là hạnh phúc”.

“Cậu lại suy nghĩ vớ vẩn rồi, việc gì cậu phải đẩy mình ra bên lề mà chúc mừng hạnh phúc người khác như thế?”

Thấy Cao Như Băng nhướng mày, cô đành phải giơ tay xin hàng, chuyển sang đề tài khác: “Được rồi, được rồi. Tớ xin bỏ hẳn kiểu suy nghĩ đó, được chưa?”.

Cao Như Băng nhìn chằm chằm lên trần nhà suy nghĩ mông lung một hồi: “Dù sao có căn hộ kia làm vốn là yên tâm rồi, sau này cậu định cư hẳn ở đó, đừng nghĩ đến chuyện ngày xưa nữa, rồi tìm một người tâm đầu ý hợp, yêu thương cậu là được”.

“Chuyện ngày xưa sao? Đủ lắm rồi, cậu thấy tớ giống nhân vật chính trong các bi kịch lắm à? Tớ không dám nói quên hẳn rồi, nhưng có thể khẳng định là chẳng mấy khi bận tâm về nó nữa.”

“Đừng có ra vẻ với tớ, nếu cậu thật sự quên thì có chuyện đến tận bây giờ mới về sửa sang lại nhà cửa không, tớ nói bao nhiêu lần, cậu đâu có nghe tớ.”

“Đầu hàng, đầu hàng cậu luôn, coi như tớ bảo thủ, được chưa, tớ hứa sẽ thay đổi. Thôi bọn mình ngủ đi, mấy ngày sắp tới, cậu phải chú ý nghỉ ngơi cho đầy đủ, đừng để xuất hiện trong đám cưới với đôi mắt thâm quầng đấy.”

Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh, nghe thấy rõ cả hơi thở dài và đều đặn của Cao Như Băng, khóe miệng còn vương lại nụ cười phảng phất. Tạ Nam trằn trọc không sao ngủ được, đương nhiên Như Băng là người bạn thân đại học hiểu cô nhất, cô chẳng thể nói cứng gì trước mặt Như Băng cả.

Mà cũng chỉ trước mặt Như Băng, cô mới không sợ để lộ sự cố chấp nhưng mềm yếu của mình.

Ánh mắt cô lại dừng trên bộ váy cưới lộng lẫy kia, sau đó từ từ nhắm lại, chìm vào suy tư.

Advertisements

One thought on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 2.3

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s