Ở lại nơi này cùng anh – Chương 3.1

Chương 3:  Gặp lại đã thành xa lạ

Một buổi chiều thứ Bảy, Vu Mục Thành ra ban công tưới nước cho những bồn cây anh tự tay trồng tỉa. Đặt bình tưới xuống, anh cúi đầu, chống tay vào thành ban công nhìn xuống dưới, bất giác cảm thấy buồn bã.

Cũng đã khá lâu kể từ ngày anh giúp Tạ Nam kê chiếc đàn piano kia, lối cỏ um tùm trong mảnh vườn nhỏ ấy chẳng biết từ bao giờ đã được cắt trụi gốc, nhưng không hề trồng thay thế bởi những nhánh cây hay các bồn hoa như trong tưởng tượng của anh, khu vườn trống trơn chỉ thêm một chiếc ô lớn với hai màu trắng và xanh lá cây pha lẫn, thật chói mắt, dòng chữ in đậm màu đỏ chạy một dòng trên tán ô: “Hãy dùng thẻ của ngân hàng X, tiện lợi trên toàn thế giới”. Vừa nhìn đã biết đây là chiếc ô quảng cáo, so với những chiếc ô vải polyester màu nâu dịu cán gỗ phối với bộ bàn ghế uống trà ngoài trời bằng gỗ chống mọt ở những mảnh vườn bên cạnh, anh thấy chiếc ô sặc sỡ kia thật phô trương đến tức mắt. Không hiểu cô tiểu thư họ Tạ có bề ngoài nho nhã lịch sự, lời nói dịu dàng phóng khoáng kia vì sao lại có khiếu thẩm mỹ tồi đến như vậy.

Nhưng anh cũng chẳng có thời gian rỗi mà nghĩ nhiều đến chuyện này. Tưới cây xong, anh xuống lầu ăn sáng, rồi thay quần áo gọn gàng ra sân bay đón cô người yêu cũ Chu Lệ Sa của mình.

Vu Mục Thành và Chu Lệ Sa yêu nhau, sống chung với nhau một thời gian từ khi còn du học bên Mỹ. Chu Lệ Sa tốt nghiệp, cầm tấm bằng về nước trước anh một năm, chưa đến nửa năm sau, cô gửi cho anh một bức thư điện tử với lời lẽ dịu dàng và thuyết phục, nói cho anh ý định muốn chia tay của cô.

Nói Vu Mục Thành không đau khổ thì cũng không đúng, nhưng đau khổ đến mức nào thì còn phải xem xét. Anh gửi lại một bức thư với lời lẽ ân cần chu đáo, chúc cô có cuộc sống mới hạnh phúc. Đây có thể coi là cuộc chia tay trong tình hữu hảo rất điển hình, sau này hai người vẫn thường xuyên liên lạc qua mạng, khi rảnh rỗi, họ còn gọi điện thăm hỏi tình hình, có điều hầu như đều là Chu Lệ Sa chủ động gọi cho anh.

Khi Vu Mục Thành về nước, máy bay hạ cánh tại sân bay Thượng Hải. Chu Lệ Sa còn cẩn thận đi đón anh, hai người đã đi ăn cùng nhau. Nhìn qua cũng có thể nhận ra công việc của Chu Lệ Sa ở Thượng Hải rất tốt, Vu Mục Thành mừng cho cô và thật lòng yên tâm về cô.

Hiện nay, Chu Lệ Sa đang làm trong một công ty nước ngoài chuyên về tổ chức sự kiện ở Thượng Hải, lần này cô đến đây do yêu cầu công việc, cô đã gọi điện cho Vu Mục Thành trước một ngày, đương nhiên vì phép lịch sự anh phải đi đón cô.

Chu Lệ Sa kéo va li hành lý́ ra khỏi cửa bảo an. Cô vẫn thời trang và đầy sức sống như xưa, dù phải qua hành trình hai tiếng đồng hồ trên máy bay nhưng trông cô không có vẻ gì là mệt mỏi. Hôm nay, cô mặc chiếc áo cài khuy màu lam nhạt và cái quần dài màu ghi, đôi giày cao gót nhọn, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng với mái tóc uốn xoăn gọn gàng, dáng điệu rất thanh thoát. Nhìn thấy Vu Mục Thành, cô ra sức vẫy tay rồi hét lớn tên tiếng Anh của anh: “Kevin!”. Vu Mục Thành có chút xúc động, bởi sau khi về nước công tác, đã lâu lắm rồi chẳng có ai gọi anh như thế.

Cô đặt chiếc va li xuống, nắm lấy tay anh, nghiêng đầu nhìn ngắm khuôn mặt anh.

“Ôi, Kevin, anh chẳng thay đổi chút nào, dường như cuộc chia tay của chúng ta không tác động nhiều đến anh thì phải?”

Vu Mục Thành nghe vậy liền làm bộ khổ não: “Nhưng nó lại tác động đến em đấy, nó khiến em càng trở nên xinh đẹp hơn, Lisa”. Anh thu tay về, xách va li lên và nói: “Đi thôi, anh đưa em về khách sạn”.

Anh đưa cô về khách sạn Shangri-La, sau khi đỗ xe, anh nhìn đồng hồ, mới có mười một rưỡi. Anh nói: “Bây giờ em đi nhận phòng trước, rồi lên đó nghỉ một chút. Anh ở dưới này đợi em xuống, mình cùng đi ăn trưa nhé”.

Chu Lệ Sa gật đầu, anh đưa cô vào quầy tiếp tân làm thủ tục nhận phòng. Anh đưa thẻ tín dụng của mình cho cô nhân viên, Chu Lệ Sa thì trình chứng minh thư để đăng ký. Vu Mục Thành dựa lưng vào quầy lơ đãng nhìn bốn phía, bỗng anh rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy cô hàng xóm Tạ Nam của mình.

Tạ Nam mặc chiếc váy lễ phục màu hồng hai dây hở vai, viền ngọc trai và bó gấu, chân đi đôi giày màu trắng, tóc búi gọn sau gáy, kiểu cách trang điểm rất cầu kỳ khiến cô trở nên vô cùng quyến rũ. Cô bước ra từ thang máy, vừa đi vừa trao đổi chuyện gì đó với một người đàn ông trung niên mặc comple là thẳng tắp, rất có dáng dấp.

Cô cũng nhìn thấy Vu Mục Thành, đúng lúc Chu Lệ Sa đang kéo tay áo anh, đưa trả anh tấm thẻ tín dụng. Tạ Nam cười, nháy mắt với anh thay cho lời chào, với ngụ ý “Không làm ảnh hưởng đến phút giây hạnh phúc của hai người”, rồi đi ra khỏi sảnh cùng người đàn ông nọ.

Dù sao Vu Mục Thành cũng có chút ngạc nhiên, mấy lần nhìn thấy Tạ Nam, cô không mặc áo phông quần bò thì cũng là bộ đồ công sở khô cứng, khuôn mặt để mộc chẳng mấy khi trang điểm. Lần này, cô ăn vận và trang điểm cẩn thận như vậy, đúng là hấp dẫn hơn nhiều, nhưng mới buổi sáng đã chải chuốt trang điểm ra vào khách sạn cùng một người đàn ông như thế không khỏi khiến người ta nghĩ ngợi.

Chu Lệ Sa cầm thẻ lên phòng cất hành lý, Vu Mục Thành sang một bên nghe điện thoại, vừa quay đầu lại bỗng thấy Tạ Nam cùng một đám đông đi vào trong sảnh, ở giữa là cô dâu tay cầm bó hoa hồng lớn, mặc váy cưới trắng muốt hở vai đi bên chú rể mặc comple màu ghi đậm, trong đó còn có một cô gái trẻ nữa cũng ăn vận giống hệt Tạ Nam.

Vu Mục Thành lúc này mới hiểu, hóa ra Tạ Nam đang làm phù dâu cho đám cưới, anh bất giác thấy hối hận về những suy nghĩ ban nãy của mình.

Cả đám người theo gót đôi cô dâu chú rể đi thẳng lên thang bộ ngay trong sảnh lớn, đến phòng tiệc ở tầng hai. Không khí ồn ào vui nhộn ấy đúng là có sức lan tỏa lớn, rất nhiều khách khứa ra vào khách sạn đều phải dừng bước ngắm nhìn. Không biết từ lúc nào Chu Lệ Sa đã xuống dưới, đứng cạnh anh, cất lời tán dương: “Cô dâu xinh quá!”.

Quả vậy, cô dâu kiều diễm trong bộ váy cưới như đang tỏa ánh hào quang lộng lẫy. Tạ Nam đỡ đuôi váy dài kiêu sa trắng muốt của bạn, hai người vừa đi lên lầu vừa tươi cười chuyện trò. Chẳng biết chú rể chen vào một câu gì đó mà khiến cô dâu phải trừng mắt hăm dọa, Tạ Nam và mọi người xung quanh thấy vậy đều ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Từ góc đứng của Vu Mục Thành nhìn lên, đó đúng là thế giới của niềm vui và hạnh phúc, niềm hân hoan lan tỏa đến mọi ngóc ngách trong không gian sảnh lớn. Mà trong đó, Tạ Nam là người có nụ cười rạng rỡ nhất, quyến rũ nhất, khác hoàn toàn với nụ cười nhẹ nhàng khách sáo mà cô vẫn thường trao cho anh. Vu Mục Thành cứ dõi theo họ cho đến khi khuất bóng mới quay đầu lại, Chu Lệ Sa đang mỉm cười nhìn anh.

Chu Lệ Sa đã lên phòng thay quần áo, cô mặc bộ váy vừa người màu phấn nhạt, và đã trang điểm lại khuôn mặt.

“Kevin, chắc là anh cũng muốn kết hôn rồi phải không, sao cứ nhìn mãi theo họ thế?”

“Đám cưới lúc nào cũng mang đến cho mọi người niềm vui mà. Em định đi ăn ở đâu?”

“Lần đầu tiên đến, em có biết chỗ nào với chỗ nào đâu. Hay mình tìm chỗ gần thôi nhé, em đã có hẹn với người ta rồi, chiều nay phải về khách sạn có chút việc cần thương lượng, đến tối lại có cuộc hẹn khác nữa.”

“Vậy chúng ta lên tầng hai khách sạn đi. Ở đó còn một nhà ăn nhỏ tương đối yên tĩnh, món ăn Quảng Đông rất tuyệt.”

Advertisements

One thought on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 3.1

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s