Heo yêu Diêm Vương – Chương 1.2

Tiểu Tiểu vẫn còn chưa nói xong, nữ vương A La đanh đá đã bắt đầu phát hỏa: “Cậu có tiền đồ hay không vậy? Muốn làm việc đến phát điên rồi? Cậu đâu có thiếu tiền, lại là người có trình độ, loại công việc nhân viên bán hàng này có thích hợp để cậu làm không? Có xứng với chuyên ngành của cậu không? Xin cậu đó, đừng có nhắm mắt làm bừa như vậy nữa?”.

“Mình đâu có nhắm mắt làm bừa, hơn nữa nghề nghiệp cũng không phân sang hèn…” Biện giải của Tiểu Tiểu càng lúc càng yếu ớt trước cái trừng mắt của A La, cuối cùng nửa câu còn lại cô đành chuyển hướng một cách cứng ngắc: “Nghề nghiệp không phân sang hèn…, ngày mai mình tuyệt đối sẽ không ra ngoài!”.

“Vậy còn tạm được.” A La miễn cưỡng coi như hài lòng, cầm cốc cà phê lên nhấp một ngụm.

“Nhưng ngày mai trên đường đông người lắm, đi làm, đi học, dạo phố… chỗ nào mà chẳng có người, sợ gì chứ?” Tiểu Tiểu vẫn chưa chịu khuất phục.

“Cậu làm sao biết được trong đám đông đó sẽ không có ai bị ma quỷ lôi đi? Hơn nữa còn là âm thầm lặng lẽ!” Khi A La nói câu này mặt không có biểu cảm gì, còn Tiểu Tiểu lại sợ đến mức nổi cả da gà.

Ngày mai, thực sự xấu vậy sao?

Chúc Tiểu Tiểu vừa đủng đỉnh đi về hướng nhà mình, vừa trầm tư suy nghĩ vấn đề này.

Những sự việc cổ quái trên thế giới thực sự là có không ít, nhưng chọn ngày không ra khỏi cửa có phải là hơi thái quá không? Cô không ngờ rằng A La hóa ra lại mê tín đến thế, những lời đó nói ra còn rất mạch lạc rõ ràng. Hơn nữa, vì sao lại phải nhấn mạnh, nói cô là đối tượng đặc biệt, càng phải chú ý chứ?

Điều đó khiến Tiểu Tiểu nhớ tới một bà xem bói từng gặp trên con phố này. Bà ấy kéo chặt lấy tay của cô, nói cái gì mà chưa từng gặp qua người số tốt như thế, mệnh khổ như thế. Lúc đó Tiểu Tiểu mù mờ không hiểu, đã là số tốt thì sao còn khổ? Nhưng cô hiếu kỳ vừa muốn hỏi, bà đó lại nói cái gì mà thiên cơ bất khả lộ, cuối cùng còn bỏ đi mất như chạy trốn vậy.

Thật là rất kỳ quái!

Tiểu Tiểu lắc lắc đầu, lúc ngẩng lên, vừa hay nhìn thấy biển hiệu lớn của “Waiting”, cửa tiệm này cũng rất kỳ lạ!

Nằm trong phần đất trung tâm của khu thương mại phồn hoa, Waiting còn chiếm vị trí cực đẹp chính ở đầu đường. Toàn bộ không gian trong tiệm được bài trí, trang hoàng hết sức hoa lệ. Cửa kính sát đất siêu lớn, rèm lụa đỏ tươi vừa kiều diễm lại vừa ấm áp. Nơi nơi bày biện những đồ vật tinh xảo, những loài thực vật đẹp đẽ tươi mới. Ghế sofa trong cửa tiệm cũng thuộc vào hàng cực phẩm. Tất cả mọi thứ đều vô cùng thanh lịch, thời trang, lại có phẩm vị khiến cửa tiệm toát lên một phong cách hiện đại xa hoa tương đối hút mắt trong cái con phố phồn hoa này.

Chỉ có điều, tất cả các cửa tiệm khác đều người vào người ra tấp lập, duy nhất mỗi tiệm Waiting này, đến một bóng khách hàng cũng chẳng thấy.

Tiểu Tiểu thực sự vô cùng thích cái tên của cửa tiệm. “Waiting”, từ này mang đến cho cô những tưởng tượng cực kỳ lãng mạn, cảm giác như người thiết kế ra cửa tiệm này chính là một người đàn ông nặng tình, đang chờ người mình yêu quay trở về.

Nhưng từ trước đến nay Tiểu Tiểu đều không tìm hiểu rõ được cửa tiệm này rốt cuộc là bán thứ đồ gì, cũng chưa từng nghĩ qua việc muốn đi vào bên trong xem xét. Cửa tiệm này dường như sinh ra đã mang một vẻ lạnh lẽo, cách người ta đến cả hơn nghìn dặm. Được rồi, cái vẻ lạnh lẽo đó thực ra chỉ là tưởng tượng của riêng Tiểu Tiểu, nhưng mà cửa tiệm làm ăn không tốt, có thể vì nguyên nhân đó cũng nên.

Chúc Tiểu Tiểu sống ở tiểu khu Phúc Hinh Viên cách đây hai con phố, cho nên thường đi qua cửa tiệm Waiting này. Trông nom cửa tiệm là một cô gái rất mực đoan trang thanh tú. Cô thường búi tóc, mặc áo dài, phong cách rất Trung Hoa. Có mấy lần ánh mắt cô ấy đã lướt qua, đánh giá Chúc Tiểu Tiểu, còn khe khẽ mỉm cười với cô một cái. Trong tiệm thỉnh thoảng xuất hiện một người đàn ông lạnh lùng rất đẹp trai, mái tóc ngắn, bờ vai rộng rãi, đôi mắt sáng trong, sống mũi thẳng, đến cặp môi cũng rất đẹp, toàn thân gọn gàng, lại vô cùng khí chất.

Tiểu Tiểu không thể không thừa nhận, anh chàng đẹp trai đó chính là nguyên nhân khiến mỗi lần cô đi qua đều nhìn vào trong cửa tiệm này. Đương nhiên, những anh chàng đẹp trai thì chỉ có thể đứng ở xa mà nhìn, đạo lý này cô biết. Trong tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô, đẹp trai không được xếp thứ hạng cao. Dáng vẻ ưa nhìn dịu dàng, biết quan tâm chăm sóc chu đáo, có ý chí vươn lên mới là hình mẫu lý tưởng của cô.

Giống như là… giống như là Âu Dương Tĩnh.

Cái bệnh nghĩ ngợi lung tung của Tiểu Tiểu lại tái phát rồi. Cô đang đứng ngây ra trước cửa Waiting, đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng một phụ nữ hét lớn: “Đứng lại, không được chạy, khốn nạn, anh đứng lại cho em… Giữ anh ta lại, mau giữ anh ta lại, anh ta… Đừng có chạy, có giỏi thì đứng lại…”.

Bắt cướp! Ý nghĩ này khiến Tiểu Tiểu giật thót mình.

Cô quay người lại nhìn, một nam thanh nhiên tóc nhuộm vàng đang gắng sức bỏ chạy, lao về phía cô, đằng sau là một cô gái trẻ nước mắt đầm đìa, vừa lớn tiếng gào thét vừa chật vật đuổi theo.

Lòng chính nghĩa của Tiểu Tiểu bỗng nhiên hoạt bát hẳn lên, cô chỉ tay, hét lên với tên con trai tóc vàng: “Không được chạy, đứng lại ngay!”.

Tên con trai tóc vàng kia nhìn lướt cô một cái, chẳng thèm để ý, cứ tiếp tục chạy về phía trước. Tiếng hét đáng thương của cô gái đang đuổi phía sau vẫn còn vang tới: “Anh đừng chạy, đứng lại…”.

Tình cảnh này khiến Tiểu Tiểu bắt đầu bị kích thích từ tận trong tim, cô nhân lúc người thanh niên kia chạy ngang qua mình, đạp một cái về phía hắn ta.

Thanh niên tóc vàng kia đương nhiên không ngờ rằng có người sẽ động thủ, hắn ta “á” lên một tiếng thảm thiết, bị đạp ngã xuống đất. Như thế này không thể được, hắn ta nhảy bật dậy, chỉ vào Tiểu Tiểu chửi: “Khốn kiếp, dám đánh ông đây!”. Một tràng câu nói thô tục tuôn ra, hắn ta vừa chửi rủa vừa khua nắm đấm muốn đánh Tiểu Tiểu.

“Còn dám đánh con gái!”, Tiểu Tiểu bị chửi đã thấy hơi bực mình, hắn lại còn muốn động thủ khiến cô càng tức giận hơn. Cô chuyển chân, nghiêng người, nhanh chóng giữ chặt và vặn cánh tay gã thanh niên tóc vàng, dùng lực ấn vào phần cơ mềm trên cánh tay, nâng đầu gối lên thúc mạnh vào tay hắn. Hắn ta kêu “ối” một tiếng thảm thiết. Tiểu Tiểu liền một mạch, chống lưng, hạ vai, dồn lực mạnh vào vùng eo, hai tay thuận theo lực đạo vung ra, miệng la lớn một tiếng, lướt qua vai một đường đẹp đẽ, đem tên kia quật mạnh xuống đất.

Advertisements

2 thoughts on “Heo yêu Diêm Vương – Chương 1.2

  1. Pingback: Heo yêu Diêm Vương – Tập 1 | BachVietBooks

  2. Pingback: Heo Yêu Diêm Vương-Minh Nguyệt Thính Phong | sherry

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s