Ở lại nơi này cùng anh – Chương 3.2

Chu Lệ Sa gật đầu đồng ý, họ cùng lên tầng hai. Đối diện với phòng tiệc lớn đôi cô dâu chú rể đang đứng đón khách, hai người đi vào căn phòng nhỏ yên tĩnh, nhân viên phục vụ mang thực đơn đến, Chu Lệ Sa đưa cho Vu Mục Thành.

“Anh vẫn thạo gọi món hơn em, hơn nữa anh cũng biết em thích ăn gì mà.”

Vu Mục Thành gọi món súp vi cá, thịt thăn lợn nấu với hạnh nhân, canh hải sản nấu cùng rau thơm, thêm một món rau xanh đang mùa. Anh ân cần hỏi Chu Lệ Sa: “Để anh gọi cho em một suất yến sào nhé, nó giữ được nhan sắc đấy”.

Chu Lệ Sa gật đầu: “Đúng là bây giờ em phải chú ý giữ gìn sắc đẹp. Đi công tác liên miên thế này, em thấy mình già đi nhiều”.

Vu Mục Thành ngắm nghía cô rồi thật lòng khen ngợi: “Anh thấy em vẫn rất xinh đẹp”.

Chu Lệ Sa nở nụ cười ấm áp: “Kevin, lúc nào anh cũng thật chu đáo”.

Các món ăn nhanh chóng được đưa lên, hai người ăn rất từ tốn và nói chuyện về tình hình hiện nay của các bạn học bên Mỹ của họ.

“Kevin à, em thấy từ khi về nước, anh thay đổi nhiều đấy.”

“Thay đổi theo chiều hướng tốt lên hay xấu đi?”

“Điều này thì khó xác định lắm, em thấy anh trầm tĩnh hơn, hóa ra anh là người rất lý trí, anh đối xử với mọi người xung quanh cũng chu đáo hơn trước nhiều.”

“Biết làm sao được, thực tế bắt người ta phải thay đổi. Bây giờ công việc của anh thường xuyên phải tiếp khách, anh đang trông đợi giám đốc Thị trường mới có thể chia sẻ bớt gánh nặng này với mình.”

“Trước đây chưa bao giờ anh nói với em là gia đình anh có cơ sở làm ăn ở đây.”

“Cơ sở ở đây do bố anh đầu tư trước khi anh đi du học, lúc đầu ông tự điều hành. Sau khi mở rộng thị trường thì chuyển cho anh rể anh gánh vác. Bây giờ vợ chồng anh chị lại muốn sang Canada, vậy là đến lượt anh phải thế mạng, may mà cũng liên quan đến chuyên ngành của anh hồi đại học.”

“Em cứ nghĩ khi về nước, anh sẽ làm việc ở Thượng Hải cơ.”

“Công ty có rất nhiều đầu mối ở Thượng Hải, anh vẫn thường qua đó luôn. Nhưng không thể đưa nhà máy sang đó được, nơi ấy tiền trả lương nhân viên và tiền thuê mặt bằng quá đắt đỏ”, Vu Mục Thành cười trả lời: “Thôi đừng nói chuyện của anh nữa, em thì sao? Em làm ăn bên đấy chắc cũng ổn nhỉ?”.

“Cũng được anh à, ở đó cạnh tranh khốc liệt, nhưng có chút thách thức như vậy lại hợp với em.”

“Em đúng là hợp với Thượng Hải, Lisa à, thấy em làm đúng sở trường như vậy, anh cũng mừng cho em.”

Nhân viên phục vụ mang lên một bát yến sào, Chu Lệ Sa định nói gì đó lại thôi, Vu Mục Thành nhận ra vẻ ngập ngừng của cô, nhưng anh không định dò hỏi căn nguyên. Khoảng thời gian một năm rưỡi xa cách giữa họ đã có rất nhiều thay đổi, không thể quay về như trước được nữa.

Hai người lặng lẽ ăn nốt phần của mình, rồi đi xuống quầy bar ở tầng một. Chưa đến giờ hẹn, Chu Lệ Sa mời Vu Mục Thành ngồi lại uống với cô tách cà phê.

“Kevin, giờ anh đã có bạn gái chưa?”, Chu Lệ Sa đột nhiên hỏi.

Thấy Vu Mục Thành lắc đầu, Chu Lệ Sa cắn nhẹ môi, nói: “Nếu như em nói muốn chúng mình làm lại từ đầu, anh sẽ không từ chối em thẳng thừng chứ?”.

Trong ấn tượng của Vu Mục Thành, Chu Lệ Sa vẫn luôn là cô gái chủ động. Nhưng cô hay bỏ công tô vẽ sự việc, cố tình tạo ra hoàn cảnh nào đó để sự chủ động của mình dường như là sự tình cờ, vừa giăng bẫy vừa khiến đối phương êm ái rơi vào bẫy. Còn bây giờ, lời đề nghị thẳng thắn kia lại rất đỗi đường đột, không giống với phong cách của cô.

Anh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, không để sự ngạc nhiên của mình lộ ra ngoài, chỉ dịu dàng trả lời: “Lisa à, chúng ta đâu phải là trẻ con nữa, việc này không thể ‘nếu như’ được”.

Vừa hay, điện thoại di động của Chu Lệ Sa đổ chuông, cô nghe máy: “Tổng giám đốc Ngô, xin chào. Đúng rồi, tôi đang ở tầng một, vâng, tôi nhìn thấy ông rồi”. Cô bỏ điện thoại xuống, vẫy vẫy tay về phía người đàn ông đang đứng cạnh cửa ngay ngoài sảnh lớn, rồi quay về phía Vu Mục Thành, nói: “Đúng vậy, không thể có nếu như, em biết chứ”.

Người đàn ông đó bước vào, Chu Lệ Sa giới thiệu qua hai người với nhau. Vu Mục Thành lịch sự chào từ biệt: “Lisa, nhớ báo cho anh thời gian em ra sân bay ngày kia nhé, anh sẽ bảo lái xe của anh đưa em đi, còn bây giờ anh xin phép về trước”.

Tạ Nam đưa cô dâu vào phòng tiệc lớn, cô có chút choáng ngợp với không gian rộng rãi, hào nhoáng nơi đây.

Bố của Quách Minh làm đến chức cục trưởng, nhà anh lại ở thành phố này, tuy rằng đám cưới con trai cũng phải tươm tất nhưng không khoa trương lãng phí. Khách khứa của ông phần lớn là bà con thân thuộc và bạn bè, thêm vào bạn bè của cô dâu, chú rể cộng với họ hàng bên cô dâu dưới quê lên nữa là gần bốn mươi mâm.

Đôi tân lang tân nương sóng bước dọc lối đi trải thảm ở giữa, hai cô bé với đôi cánh thiên sứ trong suốt đáng yêu dẫn lối trên nền nhạc bản hành khúc hôn lễ, đi sau cô dâu, Tạ Nam bỗng thấy khóe mắt mình cay cay.

Tất cả trình tự của buổi hôn lễ được công ty chuyên tổ chức sự kiện sắp xếp rất chuyên nghiệp. Phòng tiệc bài trí xa hoa lộng lẫy. Người dẫn chương trình cũng thật biết cách khuấy động không khí vui tươi, hôn lễ hết sức náo nhiệt và sôi động.

Tạ Nam ngồi cùng mâm với các bạn đại học, từ khi tốt nghiệp, họ ai đi đường nấy, hiếm có cơ hội được ngồi cùng nhau như hôm nay trong bảy năm qua, đương nhiên, họ trò chuyện vui như pháo rang. Những chàng trai ngồi đây hầu hết có bạn gái rồi, còn các cô gái thì cũng phần lớn đã lập gia đình. Có người nhắc lại chuyện cũ hồi đại học, đột nhiên quay ra hỏi Tạ Nam: “Mọi người đều tưởng cậu mới là người kết hôn sớm nhất cơ đấy, không ngờ bây giờ cậu lại là người tự do nhất ở đây”.

Số phận đưa đẩy, ai nói trước được, tình yêu thời đại học của Tạ Nam khá nổi tiếng, nên mọi người đều nhớ cũng chẳng có gì lạ. Từ lâu, cô đã không còn để ý đến việc người khác nhắc lại chuyện cũ của mình, nhưng cũng chẳng muốn tiếp tục đề tài này, cô tiện miệng lái sang chủ đề khác.

Vội vàng ăn chút đồ, Tạ Nam rời khỏi phòng tiệc, vào gian thay đồ giúp Cao Như Băng thay bộ váy khác đi kính rượu quan khách. Đó là chiếc xường xám màu đỏ tươi mà mẹ chồng tương lai của cô kiên quyết muốn con dâu mặc. Cho dù không phải là bộ váy mình thích, nhưng Cao Như Băng cũng hiểu rằng không nên vì một chuyện nhỏ như vậy mà làm mất lòng mẹ chồng. Cô nhanh chóng thay chiếc váy rồi ngắm nhìn mình trong gương.

Tạ Nam gật đầu khen ngợi: “Không tồi, cũng có chút dáng dấp của một thiếu phụ rồi đấy”.

Cao Như Băng nhún vai: “Thật lỗi thời, tớ vốn đã chuẩn bị một bộ lễ phục rồi, nhưng thôi vậy”.

Nhân viên trang điểm tháo vát giúp cô phủ thêm lớp phấn, thay đồ trang sức và kiểu tóc. Chú rể Quách Minh đẩy cửa bước vào giục giã, hai người cùng nhau trở lại phòng tiệc.

Tạ Nam giúp Cao Như Băng sắp xếp lại những phụ kiện kèm theo bộ áo cưới, rồi đi sau bạn mình, vừa bước ra ngoài, bỗng có người xuất hiện, chắn ngay trước mặt cô.

“Xin chào, Tạ Nam!”

Tạ Nam hơi ngạc nhiên: “Xin chào, anh Lý Nhuệ”.

“Lâu lắm rồi không gặp em, dạo này em vẫn tốt chứ?”

“Cảm ơn anh, em vẫn khỏe, còn anh?”

Lý Nhuệ gật đầu, anh là một thanh niên trẻ trung, vóc người tầm thước, đeo kính không gọng, trông anh thật lịch sự và trí thức. Quang cảnh nơi đây ồn ào náo nhiệt đến mức ầm ĩ, vậy mà trông anh vẫn có chút cảm giác cô độc, không hòa nhập được với khung cảnh xô bồ này. Hai người bỗng cảm thấy có gì đó lúng túng, đứng nhìn nhau không nói gì. Tạ Nam đang định cất lời, Lý Nhuệ đã lên tiếng trước.

“Số điện thoại của em vẫn là số cũ, không thay đổi chứ?”

“Không anh à”, chẳng cần nói đến sim điện thoại, ngay cả máy điện thoại, Tạ Nam cũng dùng được ba năm nay rồi.

“Anh… thực ra rất muốn gọi điện cho em, nhưng lại không biết nên nói gì.”

Tạ Nam cười: “Vậy cứ kệ duyên số đi, như hôm nay gặp gỡ tình cờ thế này cũng hay”.

Đúng lúc đó, cô phù dâu kiêm em họ của Quách Minh chạy đến tìm Tạ Nam, bảo cô ra giúp Cao Như Băng thu dọn hành lý, bởi cô dâu chú rể đặt sẵn vé máy bay, kết thúc bữa tiệc, họ sẽ ra sân bay ngay, đáp máy bay đi hưởng tuần trăng mật. Cô vội nói lời xin lỗi rồi gấp rút đi ra.

Lý Nhuệ là bạn trai của Tạ Nam ba năm về trước.

Anh vốn là đồng nghiệp của Cao Như Băng, hai người qua lại dĩ nhiên do Như Băng tác hợp. Theo lời của Cao Như Băng, lý lịch của anh như sau: “Lý Nhuệ lớn hơn cậu ba tuổi, đã tốt nghiệp Thạc sỹ chuyên ngành Tài chính tại trường đại học danh tiếng, dáng người cân đối, không nhiễm thói xấu nào cả, tương lai rất rộng mở. Tuy rằng quê anh ấy ở vùng hẻo lánh nghèo khó, nhưng lại chỉ có một cô em gái đã đi lấy chồng. Bố mẹ anh ấy làm ruộng ở quê, chẳng có gánh nặng gì lớn cả, cậu cứ thử tiếp xúc xem thế nào”.

Advertisements

One thought on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 3.2

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s