Heo yêu Diêm Vương – Chương 1.3

Dáng người Chúc Tiểu Tiểu không cao, nhưng động tác nhanh gọn, thân hình thanh thoát, thu hút không ít người vây lại xem. Nhưng người xem náo nhiệt không ít, mà người đứng ra giúp đỡ lại chẳng có một ai. Lúc này cô gái trẻ đuổi theo phía sau cuối cùng cũng chạy tới nơi. Cô ta xông đến chỗ người thanh niên tóc vàng, lấy chiếc túi xách trên tay ra sức đập mạnh lên người hắn.

Tiểu Tiểu hỏi: “Hắn cướp đồ gì của cô, cần báo cảnh sát không?”.

Lời của cô còn chưa nói xong, lại thấy cô gái kia tóm lấy cổ áo của người thanh niên tóc vàng, hung dữ lớn tiếng quát: “Anh nói đi, rốt cuộc anh có yêu em không?”.

Yêu, không yêu?

Tiểu Tiểu ngẩn ra. Làm cái gì vậy chứ, không phải là đánh cướp sao?

Tiểu Tiểu quay đầu nhìn xung quanh, những người có mặt đều kinh ngạc như cô, xem ra cô thực sự không nghe nhầm.

Lúc này, cô gái có bề ngoài nhã nhặn kia sau khi đưa ra câu hỏi còn chẳng thèm đợi đáp án, lại kéo đầu người thanh niên tóc vàng xuống, cưỡng hôn ngay giữa phố. Cằm Tiểu Tiểu suýt chút nữa thì rớt xuống đất, ngẩn tò te nhìn người ta hôn nhau xong, ngốc nghếch nói một câu: “Đúng là gặp quỷ thật rồi”.

Cô gái kia nghe thấy giọng nói, quay đầu nhìn một cái, phát hiện mình đã diễn kịch miễn phí, ngữ khí không vui vẻ, lớn tiếng với đám người vây quanh: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy người ta yêu đương sao?”.

Người xem xung quanh bịt miệng lại, cố nhịn cười, lặng lẽ rời đi.

Tiểu Tiểu cũng muốn đi, không ngờ rằng cô gái kia lại quay sang mắng chửi cô: “Còn cả cô nữa, cô làm sao vậy? Cô bị bệnh hả! Dựa vào cái gì mà đánh người ta chứ?”.

“Tôi?”, Tiểu Tiểu giơ ngón tay chỉ vào mình, ấp úng hồi lâu, rồi lại quay tay chỉ vào cô gái kia: “Sao cô không tự đi nói bản thân cô, hét loạn lên cái gì, còn cả anh ta…”. Ngón tay đổi hướng, chỉ vào người thanh niên tóc vàng: “Anh ta lại còn dám đánh con gái, cô mở mắt ra mà nhìn, chưa biết chừng anh ta còn có khuynh hướng bạo lực…”.

“Cô mới có khuynh hướng bạo lực đó!” Người thanh niên tóc vàng và cô gái kia đồng thanh chửi, chửi xong còn quay lại nhìn nhau. Cô gái kia dường như rất vui mừng vì sự ăn ý giữa bọn họ, nhào đến hôn người thanh niên tóc vàng cái nữa, sau đó hai người lại thân thân thiết thiết nắm tay nhau đi tiếp.

Tiểu Tiểu đứng đơ ra nhìn bóng hai người kia, qua một lúc lâu mới có phản ứng trở lại, tức đến mức phải đứng giậm chân tại chỗ, nhe nanh múa vuốt: “Chúc Tiểu Tiểu, mày là đồ con heo, thực là đồ con heo, heo ngốc!”. Cô thật là ăn no nhàn rỗi, đi quản chuyện vớ vẩn rồi.

Cô đang tự phát tiết với chính mình, khóe mắt lại thoáng thấy có động tĩnh. Quay đầu lại nhìn, thì ra người đàn ông lạnh lùng đẹp trai trong tiệm Waiting đang đứng phía sau cửa kính nhìn cô, ánh mắt kia rõ ràng hiện lên ý cười.

Gò má Tiểu Tiểu ửng hồng trong thoáng chốc, có trời mới biết người này đã ở đó nhìn cô bao lâu rồi. Lẽ nào anh ta đã thấy toàn bộ chuyện xấu hổ cô vừa làm?

Tiểu Tiểu gắng sức nhìn chòng chọc vào anh ta, nhìn cho tới khi người đàn ông đó phải ngại mà rút lui, không dám nhìn cô nữa. Kết quả, ánh mắt của cô đến một chút sức sát thương cũng không có, người đàn ông lạnh lùng kia không những không quay đi, trái lại còn nhếch môi lên, lộ ra một nụ cười.

Nụ cười này trong chốc lát đã đánh bại Tiểu Tiểu, cô đỏ bừng mặt, quay đầu bỏ chạy, chỉ hận không thể đem cái sức mạnh khủng khiếp như khi hút hết bay một hộp sữa để làm cho mình biến mất ngay lập tức.

Ôi ôi! Thực sự là mất mặt quá!

Tiểu Tiểu chạy cả đoạn đường về nhà, rửa mặt mũi sạch sẽ, nhưng vẫn không rửa hết được cái cảm giác nóng rực đang cháy trên khuôn mặt. Hôm nay thật là một ngày xui xẻo, cô thở dài, sau đó lăn lên giường nằm im như chết. Cô vừa đi phỏng vấn thất bại, trên đường về lại gặp chuyện dở hơi, còn bị người ta cười. Nhưng điểm quan trọng nhất trong những điểm quan trọng đó là, người cười cô kia, lại chính là anh chàng siêu đẹp trai, siêu đẹp trai!

Đúng rồi, còn có lời cảnh cáo của A La nữa, ngày mai không được ra khỏi cửa.

Nhưng mà không ra khỏi cửa thì phải làm thế nào? Ngày mai cô vẫn muốn tiếp tục đi phỏng vấn. Tuy công việc đó cô hoàn toàn không hứng thú, cũng không cảm thấy có tiền đồ gì, nhưng cô thực sự rất muốn có một công việc để tự nuôi sống bản thân và để cho hai vị phụ mẫu đang dự định nuôi dưỡng cô cả đời biết rằng cô không phải là đồ vô dụng. Thế nhưng xin việc đã lâu như vậy mà đến cái mép của chiếc bàn làm việc, cô cũng vẫn chưa sờ được vào. Tiểu Tiểu nằm trằn trọc trên giường, ôm gối kêu khóc, lẽ nào Trời thực sự ghen tỵ với khuôn mặt búp bê của mình?

Tiểu Tiểu lăn lộn mệt rồi, nằm dang chân dang tay như một chữ “Đại”[1] trên giường, đưa ra một quyết định vô cùng chí khí. Ngày mai không ra khỏi cửa thì không ra khỏi cửa, dù gì nhất định sẽ có công việc còn tốt hơn ở phía trước đợi cô.

Nhưng mà, ngày mai thực sự không bình thường như vậy sao?


[1] Chữ “Đại”: 大.

Advertisements

One thought on “Heo yêu Diêm Vương – Chương 1.3

  1. Pingback: Heo yêu Diêm Vương – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s