Công chúa quý tính – Chương 6.2

Lúc ta làm động tác ấy, thân thể Thịnh An hơi co rúm lại một chút, thế nhưng nàng vẫn cứ đứng yên tại chỗ, mặc ta ném nụ hoa kia sang một bên.

Nàng nhìn thấy gói vải đã mở ra, đặt trên chiếc bàn đá, lại nhìn nụ hoa đang buông mình trên mặt đất, nhìn ta, ánh mắt khó hiểu: “Hoàng thượng, thế này là…”

“Tuy rằng vẫn đang trong thời gian túc trực bên linh cữu, nhưng cũng không cần phải cài nụ hoa làm gì, muội cũng như nó vậy, tuổi vẫn còn quá nhỏ, vẫn còn một tương lai vô hạn phía trước. Ta cảm thấy vô cùng hổ thẹn về chuyện của phụ thân muội, thế nhưng chuyện đó quả thật ta cũng rất bất đắc dĩ, lúc đó ông ấy uy hiếp tính mệnh của ta, ta cũng chỉ có thể làm thế mà thôi… Về muội, ta cũng từng lo lắng, có từng cân nhắc, thế nhưng không tài nào bảo đảm được… Sau khi lưu lạc nhân gian, mong muội hãy giữ gìn bản thân, ngàn vạn lần đừng coi rẻ tính mạng của mình.”

Nói xong, ta liếc nhìn gói vải trên bàn đá bằng ánh mắt đầy thâm ý, sau đó thở dài thườn thượt: “Muội đi đi.”

Thịnh An đứng yên tại chỗ, ngơ ngác nhìn ta, sau đó đột nhiên buông tay, chiếc ô giấy dầu trong tay rơi xuống đất, khiến vài giọt nước bé xíu bắn tung lên, cứ thế, nàng nhào tới, cùng với đóa hoa Cự Sương gài bên tai, lao vào trong vòng tay ta. Nàng vùi đầu vào cần cổ ta, nước mắt rơi, bởi tiết trời giá rét, thế nên càng thêm nóng bỏng, cũng bởi giọng nói của nàng, càng thêm tuyệt vọng.

“Khanh ca ca, Khanh ca ca…” Nàng nỉ non gọi tên ta không dứt, nức nở không thôi: “Khanh ca ca, sao huynh còn đối xử tốt với muội như thế làm gì, rõ ràng huynh biết muội tới hại chết huynh cơ mà!”

“Ai…” Cô nương à, không phải ta đối xử tốt với ngươi, là Vô Mẫn Quân muốn ta diễn kịch thôi…

Hai tay ta cứng đờ, cuối cùng chỉ có thể đặt trên lưng quận chúa Thịnh An, vỗ về vài cái, lại chẳng biết nên nói gì mới tốt ——Vô Mẫn Quân chỉ dạy ta đến câu ‘Muội đi đi’ thôi. Thế nên diễn biến tiếp theo của vở kịch này hoàn toàn không thuộc tầm khống chế của ta, ta chỉ có thể để nàng đứng đó, khóc đến rứt ruột rứt gan.

Cũng không biết qua bao lâu, mưa dần dần nặng hạt, từng giọt từng giọt nước to như hạt đậu tương đập tới tấp lên mặt ta, tâm tình của ta từ đồng cảm với quận chúa Thịnh An lúc ban đầu, dần biến thành bất đắc dĩ, trong lòng bắt đầu hận Vô Mẫn Quân, sao không nhắc nhở ta nên vào trong hành lang rồi nói, ít nhất cũng có được cái mái hiên che mưa chắn gió…

Cuối cùng, có lẽ quận chúa Thịnh An cũng không chịu nổi cảnh mưa tuôn xối xả như thế, nàng mới từ từ lùi lại, nói bằng thứ giọng đã khản đặc:

“Hoàng thượng, xin lỗi, ban nãy tiện thiếp đã mạo phạm người rồi.”

Ta cứng đờ người, mở miệng: “Không sao…”

Ai ngờ được Thịnh An lại đột nhiên quỳ xuống,

Ánh nhìn của ta di chuyển theo thân hình đột nhiên sụp xuống của Thịnh An, liếc thấy đôi giàu thêu hoa trắng ngần như tuyết của nàng đã bị nhuộm thành màu xám, áo váy cũng bởi bước bùn mà vấy bẩn, ướt nhẹp.

Ta kinh ngạc nói: “Muội làm thế này là…”

“Bẩm hoàng thượng, tiện thiếp đang muốn thỉnh tội với người!” Nàng cao giọng nói, “Tiện thiếp lại muốn tới ám sát hoàng thượng, tội đáng chết vạn lần!”

Ta nói: “A, không sao, muội cứ đứng lên đi…”

Thịnh An lắc đầu, tiếp tục nói:

“Không chỉ thế, thật ra đêm nay, những người trong gia tộc thần thiếp còn định tới ám sát hoàng thượng… Lần này mang kim khâu tẩm độc tới, thật ra không hề có ý định ám sát hoàng thượng thật, vì quả thực quá lộ liễu, chúng thần dự định dựa vào lần này khiến hoàng thượng nghĩ chúng thần chỉ ám sát một lần thôi, khi đêm xuống, sẽ thừa dịp hoàng thượng nghỉ ngơi không cảnh giác để quay lại…”

Ta thầm kinh ngạc trong lòng, Thịnh An thế mà lại dốc ruột dốc gan nói hết ra như thế, có điều cũng chính lúc này, ta đột nhiên hiểu ra mà không cần ai chỉ bảo, biết mình phải nói gì, thế là ta ho khan một tiếng, sau đó nói:

 “Ta không trách muội, đứng lên đi…”

Giọng nói dịu dàng đến độ sắp tan ra thành nước.

Thịnh An vẫn nức nở không thôi:

“Muội không thể đứng dậy, hoàng thượng, muội lại cứ nghĩ rằng huynh thật sự vì hoàng vị mà giết cha muội ——sao muội lại có thể ngốc như thế chứ, thánh chỉ đã viết rõ ràng là ngôi hoàng đế sẽ truyền lại cho huynh, liên quan gì đến cha muội đâu chứ? Dù không giết ông ấy, huynh vẫn cứ là hoàng đế cơ mà… Muội ngốc quá, vì sao lại tin lời những kẻ đó? Lại muốn đi ám sát huynh thật…”

Ta im lặng trong chốc lát, đang định mở miệng nói mấy lời, thì đột nhiên sau lưng truyền tới một giọng nói, ẩn chứa chút âu sầu: “Tỷ tỷ, tỷ thật là ngốc quá.”

“…”

Nếu ta nghe không nhầm, thì cái giọng này không phải là của ta sao? Cũng chính là, Vô Mẫn Quân… hắn gọi Thịnh An là cái gì? Tỷ tỷ á…?!

Ta lẳng lặng quay đầu lại, quả nhiên là Vô Mẫn Quân, hắn ——có lẽ nên gọi là nàng, giờ này phút này đang nhìn Thịnh An, gương mặt thấm đẫm xúc động và đau xót, trong đôi mắt kia dường như còn đong thêm nước mắt, thấy hắn đột nhiên xuất hiện, Thịnh An sững người lại, đang định nói gì, Vô Mẫn Quân đã chậm rãi bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng, giúp nàng giương ô chắn cơn mưa ập tới:

“Du nhi tỷ tỷ, muội là công chúa Trường Nghi, có lẽ tỷ đã biết rồi.”

Gương mặt Thịnh An trở nên lạnh lùng, khôi phục lại dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn năm xưa: “Hừ, thì sao, ngươi tới để chế nhạo ta sao?”

Vô Mẫn Quân lắc đầu, nói: “Không phải vậy, không phải vậy, không phải vậy…”

Vì sao gã Vô Mẫn Quân lại cứ nói lặp đi lặp lại như thế, ta muốn nôn quá…

Vô Mẫn Quân chậm rãi đưa mắt nhìn ta, sau đó nói: “Thần thiếp bái kiến hoàng thượng.”

“A… Được rồi…”

Vô Mẫn Quân gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Công chúa Thịnh An:

 “Du nhi tỷ tỷ, từ lúc muội và hoàng thượng gặp mặt tới nay, cộng lại cũng chỉ trên dưới mười ngày, nào có cái gọi là yêu hay không yêu đây? Thật ra tuy ta ở ngay cạnh bên hoàng thượng, thế nhưng lúc nào cũng cảm thấy ngài rất ưu sầu, muội biết trong trái tim ngài còn có một người con gái khác, cũng biết người đó là ai…”

Vô Mẫn Quân dừng lại ở đó, sau đó lại nhìn Thịnh An đầy ẩn ý, Thịnh An không tài nào tin được, đưa mắt nhìn ta, cắn môi, sau đó lại gục đầu xuống.

…Mệt quá trời ơi… Rốt cuộc Vô Mẫn Quân muốn làm cái gì, để ta biểu diễn một màn “ói bữa sáng” ngay tại chỗ sao?? Hay là màn “đập đá trên ngực” đây….?!!

“Thế nhưng vì dân chúng của hai nước, vì bách tính trong thiên hạ, vì xã tắc giang sơn, chúng ta nhất định phải ở cùng nhau. Trước quốc gia thiên hạ, nhi nữ thường tình có đáng gì đây? Muội biết, hoàng thượng đã phải từ bỏ rất nhiều thứ, muội cũng vậy…”

Vô Mẫn Quân hít một thơi thật sâu để ngăn cho nước mắt không  trào khỏi bờ mi, hắn tiếp tục nói, “Thế nhưng, chuyện đã đến nước này, muội cũng hiểu được tình cảm giữa hai người, thế nhưng Du nhi tỷ tỷ, tỷ đã nghĩ tới chuyện này chưa, bây giờ tỷ bẩm báo với hoàng thượng về kế hoạch của gia tộc tỷ, vậy thì hoàng thượng nhất định sẽ có đề phòng, những người trong gia tộc tỷ chắc chắn cũng sẽ biết là do tỷ báo với người, đến lúc đó, trở thành kẻ phản bội của gia tộc, chỉ sợ … bọn họ sẽ không nương tay với tỷ đâu, dù sao bọn họ cũng đẩy tỷ lên làm kẻ đánh trận đầu tiên rồi —— tỷ phải biết rằng, nếu không phải trong lòng hoàng thượng còn có tỷ, vậy thì chắc chắn tỷ đã chết lâu rồi!”

Lời này của Vô Mẫn Quân vừa phân tích được lợi hại thiệt hơn, vừa gây xích mích quan hệ giữa quận chúa Thịnh An và những người còn lại trong gia tộc, thực sự rất ti tiện. Sau khi nói xong, Vô Mẫn Quân còn ung dung liếc ta một cái, ta lập tức hiểu ý mà tiếp lời:

“Không sao, không sao, ta không đề phòng là được…”

“Sao có thể thế được!”

Quận chúa Thịnh An hét to một tiếng, “Khanh ca ca, huynh nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng mới được!!! Muội, muội không sao đâu, muội vốn cũng không có ý định đi cùng bọn họ, sau khi cha muội chết, kì thực vẫn còn một lượng tài sản chưa bị tịch thu, muội biết nó ở đâu, thế nhưng bọn họ thì không biết, thế nên cứ truy hỏi muội mãi, còn gạt muội, để muội tới ám sát huynh… Lần này trở về, muội lập tức sẽ đem theo tài sản, một mình tới Nam Văn Quốc… Muội làm quận chúa lâu như thế, cứ nghĩ mình cái gì cũng biết cái gì cũng hiểu, rốt cuộc vẫn chỉ như dã tràng xe cát mà thôi.. Muội, muội cứ ẩn cư quách cho xong…”

Sau khi đón được một đống ám chỉ của Vô Mẫn Quân, ta cũng ngồi xuống, do dự mà nói với Thịnh An:

“Du nhi, nếu thế thì uất ức cho muội quá…”

“Không, muội không uất ức!”

Quận chúa Thịnh An cao giọng nói, hai mắt dạt dào tình cảm nhìn ta, “Hoàng thượng, Du nhi cam tâm tình nguyện!”

Nói xong còn thở dài thườn thượt:

“Chỉ đáng tiếc một điều, hiện giờ muội đã chẳng còn cơ hội được ở bên hoàng thượng rồi…”

Thật ra nàng nói những lời này , ít nhiều gì cũng muốn bóng gió xa xôi, nếu như “ta” thật sự yêu thương nàng như thế, chẳng lẽ lại không nghĩ được cách nào giải quyết? Thế nhưng ta chỉ đành giả bộ hồ đồ, an ủi mấy câu:

“Kiếp sau nếu có duyên…”

Vô Mẫn Quân chắp tay lại mà cười:

 “Đừng nói gì đến kiếp sau, sau này sẽ có cơ hội cũng không chừng.”

Thịnh An liếc mắt nhìn ta, gật đầu nói: “Chỉ mong như thế…”

Trong ánh mắt nàng ngập tràn vẻ không đành lòng và nỗi âu sầu phiền muộn, lại thấp thoáng kỳ vọng về một tương lai không biết trước, ta không dám nhìn ánh mắt đó quá lâu, chỉ cười với nàng vài tiếng, sau đó nhìn ra chỗ khác.

Vô Mẫn Quân lại chen miệng vào:

“Không bằng Du nhi tỷ tỷ tới thư phòng gần đây viết gì đó cho hoàng thượng đi.. Thôi thì, cứ viết mong hoàng thượng bình an đi.”

Ta không biết Vô Mẫn Quân có ý gì, chỉ nói:

“Đừng ép Du nhi.”

Thịnh An nghe ta nói thế, nở nụ cười:

“Không đâu, muội cũng định làm thế mà.”

Sau đó quận chúa Thịnh An để lại ba chữ:

Nguyện Quân An

(mong chàng được bình an)

Bên dưới còn đề tên của chính mình, Phong Du.

Không lâu sau, mọi chuyện đều ổn thỏa, Thịnh An ra đi, nàng ngồi trên một cỗ xe ngựa hết sức bình thường ra khỏi cửa hoàng cung, trong suốt đường đi, vẫn cứ ngoái đầu ra khỏi màn xe nhìn ta không dứt… Ta thật sự chẳng biết làm thế nào cho phải.

Sau khi Thịnh An đi rồi, mưa cũng dần ngớt, từng đóa từng đóa Cự Sương nở rộ khiến người ta lóa mắt, thế nhưng chẳng có đóa nào được lộng lẫy bằng đóa cài bên tai của Thịnh An. Mọi thứ đều y nguyên như cũ, trừ chiếc ô giấy dầu lăn lóc trên mặt đất cùng nụ hoa e ấp dính đầy bùn.

Advertisements

One thought on “Công chúa quý tính – Chương 6.2

  1. Pingback: Công chúa quý tính – Tựu Mộ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s