Ở lại nơi này cùng anh – Chương 4.3

Ngoài ra, Tạ Nam còn có bí mật nhất định không thể lộ ra cho công ty biết được, đó là cô vẫn tranh thủ thời gian rảnh rỗi làm quyết toán thêm cho một công ty quảng cáo. Công ty đó quy mô không lớn, do hai người lập nên, họ đều là đồng hương, học cùng trường trung học với cô. Công ty mới thành lập, họ đã nhờ Tạ Nam quyết toán giúp các loại giấy tờ tài chính. Vậy mà thấm thoắt đã ba năm, công ty giờ hoạt động ổn định, hai bên hợp tác cũng rất ăn ý.

Công ty Tạ Nam đang làm không có văn bản cụ thể nào quy định về việc nhân viên làm thêm bên ngoài, mà hai công ty cũng chẳng liên quan gì đến nhau về nghiệp vụ, nhưng chẳng cần thông minh lắm cũng hiểu, những việc như thế này cứ nên giữ bí mật thì hơn.

Trước đây, thời gian rảnh rỗi, Tạ Nam đều dùng vào việc làm thêm này, nhưng bây giờ khi đã chuyển ra xa trung tâm, việc đi lại của cô đã chiếm hết cả thời giản rảnh rỗi, khiến cô thiểu não mệt mỏi không biết phải làm sao.

Hôm nay, sau khi tan ca, cô tạt qua công ty quảng cáo để xem xét các giấy tờ quyết toán. Trương Tân, một trong hai ông chủ nói với cô công ty bên cạnh cũng muốn mời cô làm quyết toán cho họ. Họ nói cô làm việc cẩn thận, tác phong chín chắn. Cô đành lắc đầu cười khổ: “E rằng em chẳng có thời gian đâu”.

Ông chủ thứ hai Đới Duy Phàm tỏ vẻ khó hiểu: “Ái chà, Tạ Nam, bình thường em vẫn là người xông xáo lắm cơ mà, sao tự nhiên lại từ chối món hời trước mắt thế”.

“Nhị sư huynh à, em cũng phải giữ cái mạng mới có thể kiếm tiền được chứ.”

Tạ Nam vẫn gọi Trương Tân là Đại sư huynh, còn Đới Duy Phàm là Nhị sư huynh. Trương Tân chẳng có ý kiến gì, nhưng Đới Duy Phàm vốn tự hào mình có dáng hình người mẫu, bao nhiêu cô gái ngưỡng mộ, gọi như thế chẳng khác gì so sánh anh với Trư Bát Giới, anh kêu ca n lần rồi nhưng Tạ Nam vẫn không thay đổi cách xưng hô, anh đành phải chịu. Để đáp lại tấm thịnh tình đó, anh thường xuyên châm chích Tạ Nam coi đồng tiền là trên hết, Tạ Nam đương nhiên bỏ ngoài tai, có lúc nói rõ ràng thẳng thắn: “Quân tử coi trọng vật chất, sử dụng nó đúng cách, đó là một phẩm chất tốt, chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả”.

Trương Tân nói: “Công ty của họ quy mô nhỏ, nên thu chi cũng đơn giản thôi, việc quyết toán chắc cũng không tốn quá nhiều thời gian của em đâu”.

“Bây giờ em chuyển ra ngoại ô sống rồi, không tiện đi lại lắm, sư huynh ạ”, cô chỉ nói một nửa lý do mà thôi, bởi cô lo lắng nếu ôm đồm quá, lỡ có gì sơ suất để công ty mình biết là rất phiền phức. Trương Tân và Đới Duy Phàm thì không ngại, họ vừa là đồng hương vừa là bạn học cũ, nên chắc chắn không để lộ những chuyện cô muốn che giấu.

Đới Duy Phàm không thuyết phục cô nữa, quay sang bàn tiếp với Trương Tân về kiểu dáng ô tô: “Mẫu này kính trần toàn bộ, rất phong cách, tớ chấm chiếc này”.

Trương Tân không đồng tình: “Trong tay cậu mới có chút tiền, cứ từ từ đã, vội vàng đổi xe làm gì chứ”.

Tạ Nam biết rằng hai người họ mỗi người mua một chiếc Citroen, mới đi được hai năm, cô cười khúc khích hỏi Trương Tân: “Đại sư huynh, anh cũng là tín đồ xe hơi mà. Sao chẳng thấy anh nói gì chuyện đổi xe nhỉ?”.

“Đại sư huynh của cô đang đầu tư cho quỹ tiết kiệm gửi vào thì dễ rút ra thì khó đấy”, Đới Duy Phàm phá lên cười: “Anh sẽ không lấy vợ cả đời, quyết sống độc thân, nên chẳng việc gì phải học cái thói tằn tiện của anh ấy”.

Tạ Nam cũng cười, cô biết Trương Tân đang yêu say đắm cô bạn gái La Âm, hiện công tác ở một tòa báo. Anh đi xem nhà cửa rồi, và cũng đang tìm thông tin ngân hàng nào có thể vay tiền trả góp mua nhà thích hợp nhất. Trương Tân trợn mắt với Đới Duy Phàm, thách thức: “Cậu Đới à, cậu cứ ngồi đó mà nói cứng nhé, rồi sẽ có ngày cậu nhìn thấy quan tài mới nhỏ lệ đấy”.

“Rảo bước hồng trần mà không lấm bụi, đấy là bản lĩnh trời cho, Trương huynh à, huynh có đố kỵ với đệ cũng chẳng ích gì đâu, hãy xem giúp đệ nội thất chiếc xe này có được không?”

“Cũng được đấy, nhưng tiệm 4S này trả cho chiếc xe cũ thấp quá, không được giá. Hay cậu cứ rao bán cái xe Citroen của mình ở chợ xe cũ xem được bao nhiêu rồi tính.”

“Thế thì phiền phức lắm, chợ xe cũ ấy lúc nào chẳng ép giá, em không muốn mệt mỏi thế đâu”, gia cảnh nhà Đới Duy Phàm cũng vào diện khấm khá, bố mẹ anh mở mấy hàng ăn ở quê, anh vốn tiêu tiền phóng khoáng, Trương Tân chẳng thể góp ý được.

Trong đầu Tạ Nam tự nhiên lóe lên ý nghĩ: “Ái chà, Nhị sư huynh, anh định bán chiếc xe ấy bao nhiêu tiền?”.

Đới Duy Phàm nói giá bán, Tạ Nam quyết định ngay lập tức: “Được rồi, phù sa không chảy ruộng ngoài, anh bán nó cho em, đảm bảo không để lỡ cơ hội đổi xe mới của anh đâu”.

Advertisements

One thought on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 4.3

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s