Công chúa quý tính – Chương 7.2

Đối với ta, Nguyên Úc vừa là sư huynh, vừa là bè bạn, tuy rằng tình cảm không sâu đậm gì, thế nhưng có lẽ hắn cũng cảm thấy thương xót khi ta phải gả cho một tên bạo chúa, có điều ánh mắt của hắn so với người khác vẫn có gì đó là lạ, thế nhưng lạ ở chỗ nào, thì ta chịu không sao nói cho ra được…

Tẩm cung của ta và Vô Mẫn Quân khác nhau, dù sao vẫn chưa chính thức thành thân mà, thế nhưng hai gian lại liền kề, trước đây ta ở điện Cực Thiên, hiện giờ ở chỗ này, cảm thấy cũng chẳng có gì khác biệt. Hai chúng ta ai về phòng của người ấy, sau đó ta lén lút chạy sang chỗ hắn, ta và hắn cứ thế ngồi trong cung điện thênh thang, nhìn nhau chẳng nói câu nào.

“Ta nói này, sau này ngươi chú ý một chút được không, cố gắng tỏ vẻ thật hạnh phúc thật vui vẻ vào, nếu không ai cũng nghĩ ngươi đang uất ức lắm.” Phải nửa ngày sau, ta mới nói với hắn như thế.

Vô Mẫn Quân thản nhiên liếc mắt nhìn ta: “Phải gả cho ta, chẳng lẽ ngươi không thấy uất ức à?”

“Hả” Ta sửng sốt trong chốc lát, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.

Nói gì thì nói, ta cũng là một thiếu nữ, cũng từng mơ mộng không biết người chồng tương lại của mình sẽ là người như thế nào, có thể hắn là tân khoa trạng nguyên, hai chúng ta gặp nhau trong Quỳnh Lâm Yến[1], nhất kiến chung tình; hắn cũng có thể là một hiệp khách võ lâm, ta xuất cung lang bạt, hắn ra tay cứu giúp, hai chúng ta lâu ngày sinh tình cảm; cũng có thể hắn là một tên đạo tặc nào đó, gan lớn tày trời, lẻn vào cung trộm đồ, lại vào nhầm tẩm cung của ta, hai chúng ta liền trở thành một đôi oan gia vui vẻ…

Đúng rồi, hình mẫu đàn ông ta thích nhất, chính là dạng này, một công tử áo trắng như tuyết, mặt mày tuấn tú, dáng vẻ dịu dàng, tóc đen thả dài như thác nước.

Thế nhưng đó cũng chỉ là huyễn tưởng mà thôi, ta biết, một công chúa không được sủng ái như ta, chỉ có một con đường là đi hòa thân, hoặc gả cho một người mà phụ hoàng chỉ định, thế nhưng thật không may, ta sinh ra lại không đủ khuynh quốc khuynh thành, đem tặng cho hoàng đế nước khác người ta chưa chắc đã chịu nhận, thế nên chỉ có thể gả cho một kẻ vô tích sự, thuộc danh gia vọng tộc của Đông Nguyên Quốc mà phụ hoàng muốn dùng ta để giam chân gia tộc hắn, ví dụ như vị nhị công tử mắc chứng bại liệt[2] của nhà họ Vương, hay là vị đại công tử bởi vì mắc bệnh đậu mùa mà mặt mày chi chít sẹo lồi sẹo lõm của nhà họ Trương , hoặc là …

“Không uất ức,” Cuối cùng, ta lắc đầu, “So với đám đàn ông ta có thể gả cho thì ngươi tuấn tú hơn, lại là đế vương của Tây Ương Quốc, địa vị cao hơn bọn họ, võ công giỏi hơn bọn họ, văn chương hay hơn bọn họ, cái gì cũng hơn bọn họ cả… Có thể gả cho ngươi, theo lý thuyết mà nói, ta còn nên giơ tay lên trời tung hô vạn tuế nữa kìa…”

Vô Mẫn Quân nhìn ta một lúc lâu, sau đó nở nụ cười nhạo báng: “Nói thế cũng đúng.”

Hắn thừa nhận cũng thẳng thắn quá đi!

Ta mặc kệ hắn, đang định nói thêm chuyện gì đó, đột nhiên người hầu lại đứng ở ngoài cửa thông báo rằng, thái hậu tới thăm. Ta và Vô Mẫn Quân đưa mắt nhìn nhau, sau khi dặn dò hắn phải tỏ thái độ nhã nhặn một chút, ta liền trốn ra phía sau bức bình phong làm từ gỗ tử đàn[3] bên cạnh, sau đó nhìn lén ra ngoài thông qua khe hở nhỏ xíu bên trên.

Vô Mẫn Quân trưng vẻ mặt khó chịu, hành lễ với Thái Hậu, còn thái hậu lại cho rằng “công chúa Trường Nghi” không tình nguyện hành lễ là vì ngày trước bản thân đã bảo nàng đi chịu chết. Vì vậy bà ta thở dài, nói: “Trường Nghi, ta biết con hận ta, thế nhưng…”

Vô Mẫn Quân xưa nay vốn tính tình khó chịu, rất ít khi chú ý tới lễ tiết, lại càng không thích nghe mấy thứ chuyện quanh co lằng nhằng này, ta đang lo lắng không yên, đã thấy hắn đảo mắt một cái, nói với thái hậu bằng thái độ chân thành thê thiết không gì sánh được:

“Thái hậu, sao con lại có thể hận người cho được? Nếu như không phải vì người, làm sao con có thể gặp được người đàn ông vừa vĩ đại vừa hoàn mỹ như Vô Mẫn Quân? Nếu như không phải vì người phái con đi hành thích hắn, con và hắn chỉ sợ sẽ lướt qua nhau giữa thế gian rộng lớn, lúc đó quả thật là có hối cũng không kịp…”

Ta đứng sau bình phong đưa tay ôm ngực, bắt đầu thấy khó thở…

Sắc mặt thái hậu tái xanh, đoán chừng nàng không hiểu “công chúa Trường Nghi” nói lời thật lòng hay dối trá cho qua chuyện, một lúc lâu sau mới nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt… Uất ức cho con quá…”

Vô Mẫn Quân vẫn cứ cười: “Có uất ức gì đâu, có uất ức gì đâu.”

Hai người nhìn nhau không nói câu nào, Vô Mẫn Quân vẫn cứ nhìn thái hậu mà cười khúc khích, có lẽ cuối cùng thái hậu đã cho ra kết luận là “công chúa Trường Nghi” điên rồi, thế lên mới vác theo bản mặt xanh lè mà đi mất. Ta thở phào một hơi, đang chuẩn bị bước ra, thì cùng lúc đó, lại có người phá cửa sổ lao vào, thân hình cường tráng, bước chân chạm đất không một tiếng vang, là cao thủ — ta cứ tưởng là thích khách, trong lòng căng thẳng, thế nhưng chờ đến lúc nhìn kĩ lại, mới nhận ra là Nguyên Úc.

Hiện tại ta mới có thời gian đánh giá hắn, chỉ một khoảng thời gian không gặp, hắn đã thay đổi rất nhiều, ánh mắt ngày trước có chút ngả ngớn bông đùa, nay đã trở nên cực kì trầm ổn, nghiêm nghị, lúc này đang híp lại, trông cực kì nguy hiểm, lóe ra vài phần sát ý, ngũ quan tuấn tú, tuy rằng còn chưa sánh được với Vô Mẫn Quân, thế nhưng lại có nét hấp dẫn riêng, bộ trang phục thị vệ màu chàm bó sát người tôn lên dáng người cao lớn của hắn, cực kì tráng kiện, cực kì sung sức.

Thấy một gã tự nhiên không biết từ đâu xông tới, ánh mắt ẩn chưa sát khí, hơn nữa lại mặc trang phục của thị vệ, Vô Mẫn Quân cũng giật mình, nói: “Ngươi…”

Ta âm thầm kêu khổ, ta đã kịp nói cho Vô Mẫn Quân Nguyên Úc là ai đâu!

Đã thấy mặt Nguyên Úc xanh đen, hung hăng nói: “Trường Nghi…”

Vô Mẫn Quân nhếch miệng: “Sao?” Vừa nói vừa đặt tay phải lên eo, nơi đó có một con dao găm, chính là con dao ngày trước ta dùng ám sát hắn, không biết vì sao hắn thích nó vô cùng, thế là cứ đòi cho bằng được, ta cũng lười tranh giành với hắn, thế là cho luôn.

Ta liều mạng nói với Vô Mẫn Quân bằng thứ giọng bé xíu như muỗi kêu:

 “Hắn không phải người xấu đâu, không phải người xấu…”

Thế nhưng hiển nhiên là, Vô Mẫn Quân không nghe thấy.

Lúc này Nguyên Úc đã kiềm chế lại ít nhiều sát khí, đột nhiên không hề khách sáo mà ngồi xuống ghế, tiếp đó lại rất tự nhiên vắt một chân lên, nói với Vô Mẫn Quân:

 “Trường Nghi, ban nãy ta ở bên ngoài, những lời nàng nói với thái hậu ta đều nghe hết rồi.”

Vô Mẫn Quân “À” một tiếng, sau đó vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt không hiểu ra sao.

Nguyên Úc nhắm mắt lại:

“Trường Nghi, những lời nàng nói đều là thật sao? Nàng thích Vô Mẫn Quân… Chứ không phải là vì nước vì dân mà phải thích hắn.”

Giọng điệu lúc này của Nguyên Úc có vài phần kì lạ, không giống lúc trước chút nào cả, ta đứng sau bình phong, hoàn toàn không hiểu hắn định nói gì, thế nhưng Vô Mẫn Quân ngồi trước bình phong thì lại đột nhiên rụt tay về, ung dung bình thản nở một nụ cười thì-ra-là-thế:

“À… Ngươi nói cái đó à”

“Đúng thế.” Nguyên Úc có chút căng thẳng, gật đầu.

Vẻ mặt Vô Mẫn Quân cực kì tươi tỉnh:

“Đương nhiên là thật rồi!! Ngươi cũng thấy rồi đấy, Vô Mẫn Quân phong thái bất phàm, thế rồng dáng phượng, khí độ hơn người, lại là đế vương của Tây Ương Quốc… thử hỏi khắp thiên hạ này, bỏ hắn rồi ta còn chọn được ai?? À, không giấu gì ngươi, ta thích hắn đến độ khó mà nói được thành lời đó nha.”

…Sao càng ngày cái mặt hắn lại càng dày thế!!!

Ta câm nín nhìn hai người ngoài kia, lại thấy sắc mặt cũng như biểu cảm của Nguyên Úc càng ngày càng cổ quái, cuối cùng hắn đột nhiên thốt ra một câu đứt gan đứt ruột:

 “Trường Nghi, rõ ràng nàng biết tấm lòng của ta đối với nàng mà!!”

Nói xong, hắn đột nhiên lao tới, đặt một nụ hôn mạnh bạo lên môi “công chúa Trường Nghi”, cũng chính là, Vô Mẫn Quân…


1: Quỳnh lâm yến là bữa tiệc được tổ chức cho những tiến sĩ thi đậu sau kì thi đình, bắt nguồn từ đời nhà Tống. Sở dĩ gọi là Quỳnh Lâm Yến, vì tất cả các buổi tiệc này đều được tổ chức lại Vườn Quỳnh Lâm nổi tiếng (chính là hoa viên của hoàng tộc, nằm tại phía tây Đông Kinh (nay là Khai Phong) đời Bắc Tống).

2: Nguyên văn là 小儿麻痹症 – Chứng bại liệt trẻ em, hay còn gọi là bệnh viêm tủy xám, là một chứng bệnh nhiễm trùng do siêu virus polio gây ra.

 3: Tử đàn: là một trong bốn loại gỗ quý nhất theo quan niệm của người Trung Quốc (bao gồm gỗ Tử Đàn, gỗ Huỳnh Đàn, gỗ Vân Cánh Gà và gỗ Thiết Mộc). Tử đàn còn có một số tên gọi khác như Ngưu Huyết Thụ, Thanh Long Mộc, Bách Mộc v..v

 

Advertisements

One thought on “Công chúa quý tính – Chương 7.2

  1. Pingback: Công chúa quý tính – Tựu Mộ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s