Heo yêu Diêm Vương – Chương 3.2

Tuyệt kỹ phòng thân của nữ sinh… đá!

Tiểu Tiểu túm chặt hai vai gã đàn ông, nghiến răng nghiến lợi, duỗi chân đá thật mạnh vào háng của hắn ta. Gã đàn ông đang nhe nanh đó thét lên một tiếng “ái” đau đớn rồi bỏ tay ra. Tiểu Tiểu rơi xuống đất, chân vẫn không ngừng lại được, cô nhắm mắt nhắm mũi ra sức đá đạp liên tục. Gã nanh vàng chỉ còn biết kêu la thảm thiết, ôm lấy thân dưới mà đổ vật xuống.

Người con trai cầm súng và cô gái tóc ngắn nhìn thấy biến động bên này, chỉ biết trợn mắt há mồm. Tiểu Tiểu lại tiếp tục đá mấy cái nữa, cuối cùng phát hiện mình đã được thả ra, tự do rồi. Cô trợn tròn mắt lên, thở hồng hộc, trong lòng nghĩ mau chóng dừng lại, chạy nhanh một chút, thế nhưng đôi chân cô cứ không tự chủ được, vẫn tiếp tục đá vào gã đàn ông kia.

Người con trai cầm súng cuối cùng không nhìn tiếp được nữa, vội vàng đi đến kéo cô ra: “Được rồi, được rồi, cô gái, xin hãy đứng sang một bên, để tôi xử lý”.

Đầu óc Tiểu Tiểu trống rỗng, chưa kịp phản ứng lại, ngây ra nhìn người con trai kia lấy một sợi thừng nhỏ màu bạc trói chặt gã áo đen. Cô chớp chớp mắt, chớp rồi lại chớp, thần trí dần dần tỉnh táo trở lại.

Cô vừa rồi đá là thứ gì?

Thật sự là quỷ hút máu?

Chân Tiểu Tiểu mềm nhũn ra, cô ngẩng đầu nhìn, cô gái tóc ngắn đang nói vào một thứ gì đó như máy liên lạc ở bên tai: “Bắt được ba tên rồi, còn có một tên họ hút máu. Những tầng khác đều dọn dẹp sạch sẽ rồi? Được, tôi biết rồi. Chỗ tôi bên này còn có chút vấn đề…”.

Khi cô ta nói “có chút vấn đề” thì nhìn sang phía Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu thấy vậy trong lòng bỗng có cái gì đó bất an, ý thức lại được, liền muốn quay người bỏ chạy. Cô gái đó xông đến, một tay tóm cô lại: “Cô đừng đi”.

Tiểu Tiểu hất vai, thoát ra khỏi bàn tay của cô gái kia, nhưng cô gái kia đã thuận thế hướng xuống dưới giữ chặt cánh tay cô, Tiểu Tiểu lớn tiếng nói: “Đừng có bắt tôi, tôi chẳng biết gì cả, cái gì cũng đều không nhìn thấy, tôi sẽ không nói điều gì hết”.

Những thứ này là cái gì chứ? Cô gái kia sững lại, Tiểu Tiểu nhân cơ hội gạt tay cô ta ra, cắm cổ chạy xuống lầu.

Cô gái tóc ngắn không chút vội vàng, bấm ngón tay, trong miệng không biết niệm những lời gì, sau đó chỉ tay về phía Tiểu Tiểu ở đằng trước, nói một tiếng: “Đứng!”.

Tiểu Tiểu chẳng buồn để ý, cứ tiếp tục chạy. Người thanh niên cầm súng kia một tay vịn vào cầu thang, bước mấy bước dài, chặn trước mặt Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu giật thót mình, đứng lại.

Cô gái tóc ngắn tiếp đó cũng nhảy đến, nói: “Bây giờ nếu như cô chạy, sợ là linh hồn này sẽ theo cô mãi”. Cô ta vừa nói vừa rút một chiếc bình ra, giơ miệng bình về phía Tiểu Tiểu, trong miệng lẩm bẩm đọc một chuỗi câu. Miệng chiếc bình bỗng nhiên đỏ hồng lên, sáng rực, dường như có thứ gì đó vừa bay vào. Lúc này cô gái mới đậy nắp bình lại, nói một câu: “Được rồi, lần này thì xử lý xong tất cả rồi”.

Tiểu Tiểu mềm nhũn chân ra, ngồi thụp xuống đất: “Cái đó, cái đó là gì?”.

“Là linh hồn của cô nữ sinh kia, cô ta bị ác linh tấn công, linh hồn bị đẩy ra khỏi cơ thể, có lẽ vì cô ngồi bên cạnh, nên linh hồn của cô ta liền bám theo cô.”

Tiểu Tiểu nghe xong toàn thân toát mồ hôi lạnh, dựng đứng lông tơ: “Cái đó chính là… chính là quỷ phải không?”. Cô lại bị hồn ma bám theo?

“Cách lý giải này của cô cũng không sai.”

“Cô ta, cô ta… cô ta ngồi bên cạnh tôi.” Tiểu Tiểu ra sức phủi phủi cánh tay, trong lòng nghĩ lại mà thấy có chút sợ hãi.

Cô gái tóc ngắn kia nhìn một lượt từ trên xuống dưới từ trái qua phải đánh giá Tiểu Tiểu, sau đó hỏi: “Cô là nhà nào vậy?”.

“Cái gì mà nhà nào?” Tiểu Tiểu nghe không hiểu.

Cô gái kia nhăn mày lại: “Cô không phải là hàng ma sư?”.

“Hàng ma sư là gì?”

Cô gái kia và người con trai cầm súng cùng nhìn nhau một cái, sau đó lại hỏi: “Vậy vừa rồi cô làm thế nào mà có thể xông qua kết giới của tôi?”.

“Kết giới gì?”

“Kết giới chính là…” Cô gái kia ngẫm nghĩ, không giải thích nữa, xoay ngón tay, miệng lẩm bẩm nói mấy chữ, tay khua khua trước mặt Tiểu Tiểu, lại khe khẽ nói một tiếng: “Đứng”. Sau đó cô ta nói với Tiểu Tiểu: “Cô có thể đi được rồi”.

Tiểu Tiểu nhìn hai người trước mặt, bò dậy, cẩn trọng cất bước đi, đi được mấy bước, liền chạy nhanh xuống lầu.

“Trời, thật sự là đến đi thoải mái?”, cô gái tóc ngắn vô cùng kinh ngạc, lại xông đến muốn ngăn Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu lần này thật sự hoảng sợ, cô hất tay nói lớn: “Chẳng phải nói tôi có thể đi rồi?”.

“Sợ là vẫn chưa được.”

“Vì sao chưa được?”

“Tôi có câu hỏi muốn hỏi cô.”

“Có câu hỏi thì giỏi lắm sao? Tôi còn có đầy một bụng câu hỏi đây.”

Cô gái kia nhướn mày lên: “Ôi, gan của cô cũng thật to, miệng lưỡi sắc bén lắm”.

Tiểu Tiểu bĩu bĩu môi, không muốn để ý đến cô ta nữa, nhưng trước mắt cô bị hai người này vây trong góc, tự biết rằng sẽ không thể đi nổi. Con người Tiểu Tiểu đây, thực sự có một số lúc thần kinh rất mạnh mẽ, gan cũng không hề nhỏ, hơn nữa còn lạc quan kỳ lạ. Bây giờ vừa thấy mình khó lòng đi được, cô cũng nhanh chóng định thần trở lại, hỏi: “Các người là ai?”.

“Hàng ma sư, chính là những người giải quyết đám yêu ma quỷ quái. Tôi tên Thư Đồng, anh ấy tên Thẩm Thanh.” Cô gái tóc ngắn trả lời một cách thoải mái.

“Ác linh là cái gì?”

“Chính là yêu ma tà ác lại có năng lực.”

Câu trả lời của Thư Đồng khiến Thẩm Thanh phải tán thưởng: “Thư Đồng, giải thích của cô thật là thông dụng dễ hiểu”.

“Cảm ơn quá khen.” Thư Đồng lịch sự xua xua tay với Thẩm Thanh, sau đó lại quay sang nhìn Tiểu Tiểu, nói tiếp: “Đổi sang tôi hỏi cô, trong rạp chiếu phim có chuyện gì, cô đã nhìn thấy cái gì rồi?”.

Tiểu Tiểu chăm chú nhìn Thư Đồng, lại chuyển qua nhìn Thẩm Thanh, cũng ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói: “Tôi đâu có nói các người trả lời câu hỏi của tôi rồi thì tôi sẽ phải trả lời câu hỏi của các người”.

Thư Đồng ngẩn ra, ưỡn lưng trừng mắt: “Cô đùa tôi sao?”.

“Nếu như đột nhiên giữa đường nhảy ra hai người mặc trang phục như đang diễn kịch, lại nói bọn họ là thần tiên, sau đó bộ mặt hung hãn muốn thẩm vấn cô, cô có trả lời hay không?” Tiểu Tiểu nói đầy lý lẽ.

Thư Đồng đáp lại cũng rất nhanh: “Trả lời, tại sao không trả lời, nếu cô cũng nói mình là thần tiên, tôi nhất định sẽ ôm lấy chân cô, ngoan ngoãn trả lời, biết gì nói nấy, mà đã nói thì sẽ nói cho bằng hết”.

Cô ta rõ ràng là đang nói chuyện cười với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cũng trầm giọng xuống: “Lấy giấy chứng nhận ra cho tôi xem trước đã”.

“Hì, cô đúng là sẽ mở miệng nói câu này.” Thư Đồng lại cẩn thận nhìn Tiểu Tiểu một cái, dựng đứng ngón tay cái lên: “Cô à tôi đã thấy qua nhiều người bình thường gặp phải chuyện siêu nhiên như thế này rồi, cô có thể coi như người kỳ quái nhất”. Sau đó cô ta nói vào máy liên lạc, ngữ khí không vui lắm: “Ray, chỗ tôi có một cô gái, không chịu hợp tác, muốn kiểm tra giấy chứng nhận của chúng tôi. Anh mau bảo Hồ Dương lên đây, đừng quên nhắc anh ta mang giấy chứng nhận”.

Tiểu Tiểu nói câu này cũng khiến Thẩm Thanh phải phá lên cười. Cô bĩu môi, cười gì mà cười, có gì đáng cười chứ, yêu cầu của cô rõ ràng là rất hợp lý. Tiểu Tiểu nhìn Thư Đồng một cái, cô gái này còn không biết xấu hổ nói cô kỳ quái, so với bọn họ, cô phải được xếp vào loại siêu bình thường mới đúng. Thư Đồng liếc thấy ánh mắt đó của cô, cũng lập tức nhìn đáp lại. Hai người cứ thế tôi nhìn cô, cô nhìn tôi cả một hồi lâu.

Một lúc sau, Tiểu Tiểu trông thấy sự xuất hiện của người có thể cho cô xem giấy chứng nhận, đó là một cảnh sát.

Vị cảnh sát này khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, tên là Hồ Dương. Tiểu Tiểu cẩn thận xem xét giấy chứng nhận của ông ta, kỳ thực cô cũng nhìn không ra đây là thật hay giả, dù sao ảnh và người cũng rất giống nhau. Cô bị cảnh sát này đưa từ rạp chiếu phim xuống dưới lầu, ra phía sau của khu trung tâm thương mại, ở đó có đỗ hai chiếc xe cảnh sát, hai chiếc xe SUV và một xe tải.

Tiểu Tiểu ngồi trong xe cảnh sát, được yêu cầu giao chứng minh thư để kiểm tra, điện thoại của cô bị lấy đi một lúc, sau khi đã qua kiểm tra liền được trả lại cho cô. Cuộc gọi đầu tiên của Tiểu Tiểu là gọi cho A La, đáng tiếc những gì nghe thấy lại vẫn là tiếng thông báo thuê bao kia ngoài vùng phủ sóng.

Tiểu Tiểu đáng thương cúi thấp đầu, cô lớn như thế này rồi, vẫn chưa thực sự gặp qua người chết, chưa bị ma quỷ bám theo, chưa bị yêu quái đánh qua, chưa bị bắt làm con tin, chưa bị chú cảnh sát nào giữ lại. Nhưng mà trong ngày hôm nay, tất cả những chuyện này đã gặp hết rồi.

Rằm tháng Bảy, quả nhiên là một ngày không tốt.

Tiểu Tiểu càng nghĩ càng buồn, sớm biết như thế này, cô đã nghe theo lời A La, không ra ngoài thì tốt rồi. Bố mẹ đều đang ở nước ngoài, cô lại sống một mình ở đây, bây giờ xảy ra chuyện, ngay đến chỗ dựa cũng không có.

Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, không kìm được rớt nước mắt. Cảnh sát tên Hồ Dương giật nảy mình: “Ai da, không có ai đánh cô, mắng cô, lại không bắt giữ cô, cô khóc cái gì chứ?”.

“Chú cảnh sát, cháu là công dân tốt, cháu từng làm nhiều chuyện tốt, còn thường xuyên dũng cảm làm việc nghĩa, tuy sau khi làm xong, luôn chẳng thấy nghĩa đâu, nhưng cháu vẫn kiên trì làm người tốt.”

Hồ Dương tắt nụ cười: “Chúng tôi đâu có nói cô là người xấu, chỉ là cô tự nhiên lại xông vào hiện trường phạm tội, cho nên mới phải mời cô hợp tác điều tra”.

Tiểu Tiểu dụi dụi mắt, hỏi: “Phải hợp tác thế nào?”.

“Cô thử nói xem, vừa rồi đã xảy ra những chuyện gì?”

Tiểu Tiểu điều chỉnh lại cảm xúc một chút, trả lời: “Cháu cùng bạn đi xem phim, sau đó bạn cháu có việc phải đi trước, chỉ còn lại một mình cháu tiếp tục xem. Cô nữ sinh đó ngồi bên cạnh cháu, cứ luôn khóc, cô ấy nói cô ấy rất xui xẻo, thất tình rồi, đi đường thì ngã xuống hố, xem phim còn mua nhầm vé gì đó, không nhớ được hết nữa, nhưng tóm lại cũng chỉ loanh quanh mấy điều này, sau đó cô ấy cứ khóc…”. Tiểu Tiểu ngừng một chút, lại nói: “Hóa ra xui xẻo thực sự có thể truyền nhiễm, cô ấy ngồi gần cháu như vậy, đem xui xẻo truyền hết cho cháu, cháu cũng bắt đầu xui xẻo rồi…”.

“Cô Chúc.” Hồ Dương không nhịn được cắt ngang lời cô: “Cô cùng với cô nữ sinh kia ra ngoài như thế nào? Ở trong phòng chiếu phim, cô có phát hiện ra điều gì khác thường không?”.

“Lúc đó cháu đột nhiên ngửi thấy có mùi khét, cho rằng đang cháy ở đâu, thế nhưng khi nhìn thì lại không phát hiện gì. Chỉ có điều rất lạ là, lúc đó mọi người trong phòng chiếu cứ như bị niệm chú vậy, ai nấy đều ngồi yên không động đậy. Sau đó cô gái bên cạnh cháu đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài, cháu đương nhiên là chạy theo cô ấy. Nhưng cô ấy đi rất nhanh, trong thoáng chốc cháu đã không nhìn thấy cô ấy đâu nữa. Sau đó cháu cứ đi cứ đi, lại phát hiện ra cô ấy ngồi trên nền tại một lối rẽ.”

“Cô nói, lúc đó cô ngửi thấy mùi khét?”

“Đúng, trong phòng chiếu cháu có ngửi thấy, sau đó khi phát hiện cô gái ấy ngồi dưới đất bất động, cháu muốn gọi điện cho xe cấp cứu thì lại tiếp tục ngửi thấy mùi khét, chính là người đàn ông bị cái người tên Thư Đồng kia đánh chết, khi hắn ta xuất hiện cháu đã ngửi thấy…”, Tiểu Tiểu đem tất cả những sự việc đã trải qua thuật lại rõ ràng. Hồ Dương nhẫn nại nghe cô nói hết, lại hỏi cô khi đi đến lối rẽ có cảm thấy xung quanh khác thường gì không? Còn hỏi trên người cô có cái gì đại loại như bùa hộ thân không? Sau khi biết được là không có, ông nhanh chóng làm một bản ghi chép rồi rời đi.

Advertisements

One thought on “Heo yêu Diêm Vương – Chương 3.2

  1. Pingback: Heo yêu Diêm Vương – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s