Heo yêu Diêm Vương – Chương 3.3

Một lát sau, Thư Đồng theo Hồ Dương cùng quay trở lại. Tiểu Tiểu thấp thoáng nghe thấy cô ta nói về mình: “Người vô tội qua đường liệu có lợi hại thế không? Đến như chúng ta, những người có chút chuyên nghiệp đây còn phải chật vật nữa là”.

Chẳng bao lâu sau hai người bọn họ đi đến trước mặt Tiểu Tiểu, Hồ Dương nói: “Thư tiểu thư có vài câu hỏi muốn xác nhận với cô một chút”.

Thư Đồng lườm Hồ Dương một cái: “Ông mới thua[1] ấy”. Hồ Dương cười cười, sửa lời: “Đồng tiểu thư”.

Tiểu Tiểu gật gật đầu, thầm nghĩ sau này khi người khác gọi cô là “Chúc tiểu thư”, cô cũng có thể đáp trả một câu: “Anh mới là heo[2] đấy”. Sau đó người ta sẽ phải gọi cô là “Tiểu tiểu thư”, cô tưởng tượng tới tình huống ấy lại cảm thấy có chút buồn cười.

Lúc đó, Thư Đồng lên tiếng hỏi: “Cô nói trong phòng chiếu phim và trên người của gã đàn ông ở lối rẽ có mùi cháy khét phải không?”.

Tiểu Tiểu gật đầu, Thư Đồng lại hỏi: “Cô còn ngửi thấy mùi này ở đâu nữa không?”.

“Cơm cháy khét có được tính không?”

“Cô nói thử xem?”, Thư Đồng chẳng vui vẻ gì.

“Vậy thì không có nữa.”

Thư Đồng nhướn mày, lấy ra hai chiếc bình nhỏ: “Cô ngửi thử xem, có thể ngửi ra mùi gì?”.

Tiểu Tiểu ngửi ngửi rồi chỉ vào một trong hai chiếc bình nói: “Cái này có mùi khét, cái kia không có”.

Mặt Thư Đồng lộ ra vẻ kinh ngạc, nói một câu kỳ quái: “Mũi của cô là thứ gì vậy?”. Cô ta nhìn chăm chú vào Tiểu Tiểu, lôi ra một công cụ kiểu chiếc máy tính cầm tay loại nhỏ quét một vòng quanh người cô, sau đó lại hỏi một lần nữa: “Cô thực sự không phải hàng ma sư?”.

Tiểu Tiểu lắc đầu, chỉ vào công cụ kia hỏi ngược lại: “Thứ đồ này có tác dụng gì?”.

“Kiểm tra xem cô có phải là yêu quái không.”

“Cô mới là yêu quái.” Tiểu Tiểu nhìn cô ta chằm chằm, Thư Đồng lại chẳng buồn để ý, quay người nói vào máy liên lạc: “Thẩm Thanh, chưa thể thu đội về, trong toà nhà có lẽ vẫn còn một con nữa. Ừm, cô bé kỳ lạ này khi ở trong phòng chiếu có gặp một con khác, có lẽ nó đã bám vào thân thể của cô nữ sinh kia đi ra ngoài, không phải là con chúng ta bắt được. Người đàn ông kia tôi vẫn luôn theo dõi, hắn ta không vào phòng chiếu phim, thời gian không khớp. Bọn chúng có lẽ còn đồng bọn, anh sắp xếp lại những người trong đội, rà soát một lượt. Đúng rồi, có lẽ không sai, mũi của cô ấy cũng không biết phát triển như thế nào, cô ấy có thể ngửi thấy, tôi kiểm tra rồi”.

Tiểu Tiểu bĩu môi, mũi của cô rõ ràng rất bình thường. Thư Đồng ba la bô lô một hồi rồi lại quay sang hỏi Tiểu Tiểu: “Cô còn phát hiện ra cái gì nữa không?”.

Tiểu Tiểu cố sức nghĩ hồi lâu, sau đó hỏi lại: “Cái người bóp cổ tôi kia, là quỷ hút máu phải không?”.

Thư Đồng phóng khoáng đáp: “Đúng”.

Tiểu Tiểu “ồ” lên một tiếng: “Hóa ra quỷ hút máu cũng có hàm răng vàng, bọn chúng cũng giống như người bình thường, bị đá vào chỗ đó cũng biết đau”.

Thư Đồng nhướn nhướn mày lên, hai tay khoanh trước ngực: “Cô đang kể chuyện cười với tôi?”.

“Tôi không có.” Tiểu Tiểu tỏ ra vô tội: “Quỷ hút máu không buồn cười, rất đáng sợ”.

Thư Đồng lại nhìn Tiểu Tiểu mấy cái, nói tiếp: “Cô đợi ở đây”, sau đó kéo Hồ Dương đi.

Tiểu Tiểu ngồi ngẩn ra trong xe một hồi, đợi rất lâu cũng không có người đến hỏi. Cô lại gọi điện cho A La, vẫn ngoài vùng phủ sóng. Tiểu Tiểu thở dài, xuống xe đi xung quanh xem xét, phát hiện căn bản chẳng có ai giám sát mình. Cô chợt nghĩ, chứng minh thư và điện thoại mình đều lấy lại rồi, bây giờ lén lút chạy mất, chắc không vấn đề gì nhỉ?

Cô thực sự không muốn bị bọn họ bắt đi, ai biết được phía sau còn phát sinh những chuyện gì. Vạn nhất bọn họ cảm thấy mũi cô có vấn đề, không biết có bắt cô đi giải phẫu làm thí nghiệm không?

Tiểu Tiểu suy nghĩ linh tinh một hồi, càng nghĩ càng sợ hãi, thế là quyết định chuồn đi.

Cô vờ như lơ đãng bước về phía cửa lớn của vườn, khi đi qua chiếc xe tải kia, thấy cửa hé ra khe hở, cô không kiềm chế được nhòm vào trong xe nhìn trộm một chút. Bên trong có rất nhiều các loại thiết bị máy móc, mấy cái màn hình treo bên trên, rất giống như xe chỉ huy của đội chống khủng bố trên phim. Người tên Thẩm Thanh kia lúc này đang nói chuyện với hình ảnh trên màn hình, giống như đang chỉ huy: “Mục tiêu cách chỗ cậu còn ba trăm mét, nó rẽ trái đi về hướng tây, bây giờ đi vào một toà nhà lát gạch đỏ… Đợi chút, tôi lập tức tra lại kết cấu tòa nhà này… Xin lỗi, Tư Mã, tòa nhà đó quá cũ, chúng tôi không có sơ đồ kết cấu của nó. Tổ thứ ba đã đi qua đó rồi, anh đợi thêm chút, đừng đi một mình vào đấy, cẩn thận bị phục kích…”.

Tiểu Tiểu nghe thấy vậy thì có chút kích động, cũng có chút ngưỡng mộ, đây không phải là đội đặc nhiệm chống khủng bố hay sao, nhìn người ta làm việc uy phong như thế. Đáng tiếc, mơ ước muốn làm cảnh sát của cô chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.

Tiểu Tiểu khom lưng xuống, lén lén lút lút đi về phía trước, đi qua một chiếc SUV, nghe thấy Thư Đồng đang nói chuyện điện thoại: “Tôi bày hai lần kết giới, cô ấy đi vào trong đó hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì. Khốn kiếp, Lôi Công chết tiệt, anh cười cái khỉ gì chứ, cô ấy thực sự không niệm chú không động pháp khí gì đã đi vào được. Ray, anh kiểm tra xem có tư liệu gì hay không, cô ấy rốt cuộc là ai… à, Boss, sao anh lại ở đây? Không không, chúng tôi ở đây rất thuận lợi. Cô gái kia không sao, không bị thương, không bị thương, chỉ là chịu chút kinh sợ… cô ấy không sao, gan cô ấy rất lớn, gặp phải quỷ hút máu kia còn đánh như là đánh con cháu vậy. Tôi cũng đồng tình với anh… cô ấy vừa rồi còn có tâm trạng nói chuyện cười với tôi, nếu không phải là cô ấy thật sự chẳng hiểu chuyện gì, tôi còn cho rằng cô ấy là hàng ma sư của nhà nào vừa khởi nghiệp… Vâng, Boss, tôi biết rồi, vậy tôi đi loại bỏ ký ức không tốt của cô ấy, sau đó đưa cô ấy về nhà…”.

Tiểu Tiểu nghe đến đây, ôm đầu chạy ra ngoài nhanh như tên bắn. Cô không muốn bị xóa bỏ trí nhớ, tuy những gì trải qua trong ngày hôm nay rất đáng sợ, nhưng biết được chuyện gì xảy ra, vẫn còn tốt hơn so với việc chuyện gì cũng không biết. Tốt xấu gì bây giờ cô cũng đã có sự chuẩn bị tâm lý, sau này gặp phải chuyện quỷ quái, sẽ kiên quyết không xông đến xem nữa, đến lúc đó có thể chạy xa được bao nhiêu, cô sẽ chạy xa bấy nhiêu.

Hơn nữa xóa bỏ trí nhớ là cái quỷ gì? Nghe có vẻ giống như là loại thí nghiệm quái đản nào đó. Phòng bệnh kỳ dị trắng toát, bóng đèn rọi thẳng vào mắt, người đeo khẩu trang, y thuật tà ác của những con dao mổ lạnh lẽo… những tưởng tượng này càng khiến cho Tiểu Tiểu gắng sức chạy như điên.


[1] Thua: Trong tiếng Trung, từ này đồng âm với từ Thư – họ của Thư Đồng.

[2] Heo: Trong tiếng Trung, phát âm của từ này cũng đồng âm với họ “Chúc” của Chúc Tiểu Tiểu.

 

Advertisements

One thought on “Heo yêu Diêm Vương – Chương 3.3

  1. Pingback: Heo yêu Diêm Vương – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s