Ở lại nơi này cùng anh – Chương 6.1

Chương 6:  Ký ức tuổi trẻ

Tạ Nam thoát khỏi QQ, tắt máy tính xách tay.

Cô không trách, cũng chẳng hận Hạng Tân Dương, nhưng có gì mà nói với anh chứ. Tạ Nam cởi áo khoác, bắt đầu công tác vệ sinh nhà cửa mỗi tuần một lần của mình. Căn hộ ba phòng ngủ, hai gian khách và hai nhà vệ sinh rộng một trăm hai mươi sáu mét vuông này tuy đồ đạc đơn giản, chỉ có những thứ thật cần thiết nhưng việc thu dọn cũng tốn khá nhiều thời gian của cô.

Tạ Nam lau dọn gian bếp trước. Cũng may, hầu như cô không xào nấu gì nên bếp không nhiều dầu mỡ. Sau đó, cô chuyển sang dọn nhà vệ sinh và phòng ngủ rồi lấy chổi lau một lượt căn hộ.

Cô nhẩm tính đã đến lúc mua một chiếc máy giặt rồi, ở căn nhà trọ trước, cô đã dùng tạm chiếc máy cũ của chủ nhà, giờ không thể cứ giặt tay mãi, vừa phí thời gian lại phí sức lực. Cô đã dần dần trang bị cho căn phòng từng thứ, từng thứ một từ điều hòa, ti vi, tủ lạnh, lò vi sóng, và giờ đây khi nhìn lại, cô bỗng phát hiện rằng càng ngày mình càng sống quy củ và chỉn chu hơn.

Thế này thì cần thêm một người đàn ông để làm gì? Cô vừa vắt chổi lau vừa nhủ thầm trong lòng.

Buổi trưa, sau khi thưởng thức món mỳ nấu với rau và trứng, Tạ Nam bắt đầu hầm món canh như thường lệ. Hôm nay cô nấu canh thịt bò hầm. Thịt bò sau khi thái cho vào chần với nước sôi để khử mùi tanh, trộn đều gia vị, cô cho vào nồi hầm cùng gừng tươi và ớt rồi để chế độ ninh. Sau cùng, cô nhắc mình nhớ bỏ thêm củ cải vào sau hai tiếng. Cuối tuần nào cô cũng chế biến một món canh để đảm bảo đủ dinh dưỡng cho mình, phần còn lại chia ra bỏ vào hộp cất trong tủ lạnh, một mình cô có thể ăn đến hết tuần.

Tay cầm cuốn sách chuyên ngành, cô bê một chiếc ghế ra sân. Dưới ánh nắng chan hòa của mùa thu, cô kéo ô che đầu, vừa tắm nắng vừa đọc sách. Khung cảnh lúc này khiến cô cảm thấy rất thoải mái, rồi mơ màng thiếp đi lúc nào không hay. Đang say sưa trong giấc nồng, cô bất chợt tỉnh giấc bởi tiếng gọi khe khẽ: “Nam Nam ơi, Nam Nam”.

Mơ màng trong cơn ngái ngủ, nhưng Tạ Nam vẫn cảm nhận được tiếng gọi vang lên rất chân thật, cô choàng tỉnh dậy mở tròn mắt, cuốn sách rơi trên nền đất từ lúc nào. Cô nhìn về phía người đứng ngoài cổng, là Hạng Tân Dương. Anh đang vịn tay vào cánh cửa sắt dưới ánh nắng, mắt nhìn đăm đăm như thể mỗi ngày anh đều trở về và gọi tên cô như thế, rồi đợi cô ra mở cửa cho mình.

Tạ Nam dụi mắt, nghĩ trong tuyệt vọng: Cảnh tượng trước mắt có chút quen thuộc, dường như nó đã từng diễn ra ở một không gian khác, hay là sự tái hiện trong một giấc mơ không có thực.

Cô hy vọng đây chỉ là giấc mơ giữa ban ngày, hy vọng sau khi bỏ tay xuống, khoảng không trước mặt sẽ không có ai. Cô thà chịu đựng một chút đau buồn, một chút thẫn thờ chứ không muốn đối diện với anh bằng xương bằng thịt.

Nhưng Tạ Nam biết rằng đó chỉ là suy nghĩ hoang đường mà thôi. Cuối cùng, cô cũng bỏ tay xuống, đứng dậy ra mở cổng. Xuất hiện trước mắt cô lúc này là một Hạng Tân Dương hoàn toàn khác. Anh không còn trẻ trung vô tư như ngày nào, mà đã là một người đàn ông trưởng thành. Anh mặc chiếc sơ mi trắng khoác ba lô màu ghi, thân hình cao gầy, khuôn mặt thanh tú giờ đã điểm thêm nét ưu tư.

Tiếng đóng cửa ô tô bên ngoài vọng vào, Tạ Nam vô thức ngẩng đầu nhìn lên, đưa mắt hướng về bãi đỗ xe đối diện, Vu Mục Thành từ trong xe bước ra, mỉm cười gật đầu chào cô, Tạ Nam lơ đãng gật đầu theo rồi nói với Hạng Tân Dương: “Vào trong ngồi đi!”.

Hạng Tân Dương vào phòng ngồi trên ghế sofa, Tạ Nam rót trà đưa cho anh. Trà Mao Tiêm chính là đặc sản quê hương cô, lần trước về thăm nhà mẹ cô đã ép cô mang theo một chút. Thường xuyên mất ngủ nên cô không có thói quen uống trà, cũng chẳng nghĩ nó lại được dùng trong dịp này. Hạng Tân Dương đón tách trà, chiếc nhẫn bạch kim họa tiết trang trí đơn giản trên ngón áp út tay phải của anh lọt vào mắt cô, cô nhìn qua hướng khác rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

 “Nam Nam, mấy năm nay em sống tốt chứ!”

 “Cũng không đến nỗi nào, còn anh?”, Tạ Nam đáp lại một cách máy móc.

 “Anh cũng ổn”, mấy năm nay nhà đất tăng giá đột ngột, làm về thi công công trình bất động sản, nên công ty của Hạng Tân Dương phát triển rất tốt. Ngập ngừng một lúc, anh nói tiếp: “Có lẽ anh sẽ ở đây một thời gian dài”.

 “Em nghe Băng Băng nói rồi”, cô bình thản trả lời.

Sau một hồi im lặng, khó khăn lắm Hạng Tân Dương mới tìm được chủ đề, nói: “Nên trồng một ít hoa cỏ trong vườn, để không như thế phí quá”.

 “Em mới chuyển tới, chẳng buồn thu xếp, mà mùa trồng hoa cũng qua rồi, để đầu xuân sang năm tính sau.”

Tạ Nam thuận miệng trả lời, kỳ thực trong lòng cô chỉ cảm thấy lố bịch, hai người xa nhau đã bảy năm trời giờ mới gặp lại, vậy mà cô có thể đối đáp trơn tru, như thể chưa từng có mối liên hệ nào giữa hai người.

Nhưng dù sao căn nhà này cũng do hai người mua, dù họ chia tay trong những ngày mặn nồng nhất, thì mối quan hệ ấy đâu phải là số không mà dễ dàng lờ đi được.

Hạng Tân Dương nhìn chén trà, chẳng biết nói gì, Tạ Nam lại cố tình không chủ động tiếp chuyện.

“Hy vọng anh không làm phiền em, Nam Nam. Chỉ là anh không yên tâm, muốn tận mắt nhìn thấy giờ em sống như thế nào.”

 “Em rất ổn”, Tạ Nam trả lời với vẻ mệt mỏi: “Cảm ơn anh đã quan tâm, em đoán anh sống rất tốt, nên chưa bao giờ lo lắng về điều đó cả”.

Câu nói có vẻ mỉa mai, sự góc cạnh đó trước kia cô chưa từng thể hiện với anh, dù đã có những hờn dỗi, những ngập ngừng, ngây thơ, những dịu dàng đắm đuối, anh bàng hoàng nhận thấy mọi thứ giờ đã khác xưa rồi.

Thời gian đã kịp hằn lên vết tích với Tạ Nam đang ngồi trước mặt anh, da mặt cô không còn mịn màng, đôi mắt không còn lúng liếng linh hoạt như trước nữa, chỉ có những đường nét thanh tú trên khuôn mặt vẫn vẹn nguyên. Sự thay đổi lớn nhất của cô chính là vẻ điềm tĩnh không chút gợn sóng, không còn là cô thiếu nữ luôn miệng cười nói trước mặt anh nữa rồi.

 “Vậy thì tốt, vậy thì tốt”, anh khẽ lẩm bẩm, cầm chén trà lên một cách vô thức, mắt nhìn qua cửa kính. Lá trà trong chén đang nở dần, xanh tươi, chỉ thoáng nhìn anh cũng biết đây là trà Mao Tiêm đặc sản quê cô.

Khi anh đưa Tạ Nam về nhà cô vào kỳ nghỉ hè của năm thứ ba đại học, bố mẹ cô đã tiếp đãi anh bằng thứ trà này. Anh vốn không có thói quen uống trà, nhưng mấy năm làm việc bên ngoài, anh vẫn hay nhờ người mua cho thứ trà ấy, mỗi ngày pha một tách, chậm rãi thưởng thức.

Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vị chan chát đi qua để lại dư vị dịu ngọt quen thuộc ngày nào.

Hạng Tân Dương ngẩng đầu nhìn căn phòng, sơ đồ căn phòng này anh đã quen thuộc như trong lòng bàn tay, anh đã từng tranh luận rất sôi nổi với cô về cách phối màu như thế nào, trang trí ra sao, dùng đồ gì, ngoài vườn trồng cây gì, hoa gì.

Vậy mà giờ đây, tất cả hiện lên trước mắt anh hoàn toàn khác hẳn. Nghĩ đến đó, anh đột nhiên cảm thấy không thể tiếp tục ngồi nơi này thêm nữa, vội vã bỏ chén trà xuống rồi nói: “Anh có chút việc phải đi đây”.

Tạ Nam tiễn anh ra cửa, anh không quay đầu nhìn cô, lên chiếc xe Volvo S80 màu xám đậm, khởi động rồi rời đi. Tạ Nam tựa người vào cửa một lúc, tới khi bình tâm trở lại cô mới mệt mỏi xoay người, chầm chậm trở về phòng khách, nằm trên chiếc ghế bành.

Từ ban công nhà mình, Vu Mục Thành đã nhìn thấy toàn bộ cảnh ấy.

Advertisements

One thought on “Ở lại nơi này cùng anh – Chương 6.1

  1. Pingback: Ở lại nơi này cùng anh – Thanh Sam Lạc Thác | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s