Lời nguyền mỹ nhân – Chương 3.2

Lúc này thái độ Đông Phương Phong Hoa giống hệt như Lão phu nhân nhà Đông Phương – đầy vẻ nhiệt tình một cách kỳ lạ. Thái độ nhiệt tình làm người ta cảm thấy bất an…

Đối với cô, anh vẫn mang đầy bí ẩn, anh tuy phong nhã hào hoa, thư sinh công tử, nhưng đằng sau vẻ tĩnh tại như trời sập cũng không thể làm anh sợ hãi kia cô luôn cảm thấy anh còn giấu một bí mật nào đó…

Hồn vía cô đang quay mòng mòng thì ngay lúc đó anh bỗng ôm bụng kêu la, cô sợ hãi vội đỡ lấy anh, hỏi dồn:

– Sếp ơi sếp làm sao vậy?

– Không sao, bệnh cũ ấy mà, dạ dày tôi lâu nay vẫn không ổn…- Anh nhăn mày, mặt mũi tái nhợt.

– Có cần phải uống thuốc không ạ? – Cô lo lắng hỏi.

– Không cần đâu, cho tôi dựa một chút là khỏi. – Anh lựa chiều rồi khẽ dựa vào vai cô.

Tim cô đập thình thịch, mơ hồ cảm thấy một cảm xúc vi diệu lan tỏa trong lồng ngực…

Không ổn… rõ ràng là không ổn chút nào…

– Mộ Hiền. – Anh bỗng lên tiếng.

– Dạ.

– Nếu có một người đàn ông chỉ còn sống nổi hai năm nữa, liệu cô có thể yêu anh ta không? Có lấy anh ta không?

Cô sợ hãi, vẫn nhớ lúc anh ở nhà hàng cũng hỏi Lâm Thanh Thanh cùng câu hỏi đó.

– Nếu biết chuyện đó trước khi yêu anh ta thì tôi sẽ chạy ngay lập tức. – Cô trả lời thẳng thắn.

– Thế nếu biết chuyện khi đã yêu rồi thì sao? – Anh hỏi khẽ.

– Không biết nữa… có thể chạy còn nhanh hơn, có thể không màng gì hết chỉ ở bên anh ta cho đến phút cuối…- Cô chưa yêu ai bao giờ nên không thể có câu trả lời chính xác duy nhất.

– Thế nếu người đấy là tôi, cô có bên tôi đến phút cuối không? – Anh ngẩng đầu chăm chăm nhìn cô.

Cô thẫn thờ nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm đẹp mê hồn của anh, não vẫn chưa quyết định thì miệng đã nhanh hơn một bước thốt ra một từ…

– Có.

Khuôn mặt tuấn tú của anh sáng bừng lên, cười rạng rỡ, rồi bất ngờ hôn nhẹ lên môi cô.

Cô trợn tròn mắt, không kịp phản ứng thì nghe tiếng quản lý Cừu từ bên ngoài phòng sách.

– Thưa sếp, chủ tịch tập đoàn Xite của Mỹ đang trên video conference, ông ấy muốn biết sứ Đông Phương ngày nào sẽ ra mắt sản phẩm mới mùa này.

– Ờ, để tôi nói chuyện với ông ấy. – Đông Phương Phong Hoa gật đầu, chậm rãi từ phòng sách đi ra.

Triệu Mộ Hiền lại ngây người ra mất mấy giây, hai chân bỗng nhũn ra phải ngồi xuống sàn nhà, mặt đỏ bừng lên, ngực đánh thình thình như trống trận.

Đông Phương Phong Hoa vừa… hôn… hôn… hôn cô!

Ngơ ngẩn giơ tay tự sờ lên môi mình, trông đầu cô là những cảm xúc hỗn độn: ngượng ngùng có, hoang mang có, và trên hết là sự rung động.

Anh… hình như là… thích rồi…

– Không thể thế được! Không được nghĩ ngợi linh tinh! – Cô lắc đầu cật lực không cho phép mình tự suy diễn.

Đẹp trai ngời ngời như anh sao có thể để mắt đến người như cô! Không được hoang tưởng, không được yêu đơn phương… Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, cô đứng dậy, quyết định đi rửa mặt cho tỉnh táo, vô tình nhìn thấy bên trái giá sách cổ thư có một khe hở, có vẻ như đằng sau giá sách còn có một khoảng không gian nữa…

Trí tò mò vô tình nổi lên, cô nhẹ nhàng lách vào, nhìn qua khe hở chỉ thấy bên trong hình như có treo một bức tranh. Vì muốn nhìn rõ hơn nên cô ghé sát mắt vào, không ngờ tay vừa đụng vào giá sách, cả giá sách bỗng từ từ trượt đi, không gian bên trong được mở ra, cô thoáng dừng lại rồi vẫn lén lút bước vào, vừa nhìn lên bức tranh liền rùng mình.

Đó là một bức họa mỹ nhân.

Trong bức họa người con gái nghiêng người ngoảnh mặt, tóc dài vấn cao, miệng cười quyến rũ, mắt huyền long lanh, trang phục hoàng tộc bằng lụa của nàng vừa toát lên phong thái duyên dáng, cốt cách tôn quý lại vừa có thần thái thông minh mẫn tiệp.

Bức họa này xem ra có từ niên đại xa xôi lắm rồi, không chỉ có sắc giấy ố vàng sờn rách mà ngay cả phục sức trên người mỹ nữ cũng đã phai màu, nên cả bức họa được bảo vệ trong một chiếc khung trong suốt làm từ chất liệu đặc biệt, nhưng điều lạ kỳ là ở chỗ tuy bức họa đã bị loang lổ nhưng khuôn mặt của mỹ nữ trong tranh vẫn sống động như thật, nhất là đôi mắt lấp lánh có thần, tựa như đang đứng đó nhìn cô chăm chú…

Trống ngực lại rộn lên, cô vội vàng cụp mắt xuống không dám tiếp tục ngắm mỹ nữ.

Nhưng ngay khi mắt nhìn xuống cô liền nhìn thấy phía dưới bức tranh có viết mấy chữ…

Chiếm được sứ mỹ nhân

Cả họ toàn người đẹp

Hồng nhan dễ tàn lụi

Mệnh không quá ba mươi

Cô kinh ngạc đọc mấy câu vừa giống thơ vừa như không phải trên, sợ dựng tóc gáy, bởi vì trong các câu chữ hình như có lời cảnh báo một sự việc… Đang cứng người lại vì sợ hãi thì bỗng có một cánh tay từ phía sau đưa lên khóa chặt cổ tay cô.

– Ai cho cô vào đây?

Một giọng nói lạnh như băng gầm lên bên tai cô, cô hoảng hốt quay đầu thì thấy khuôn mặt tuấn tú của Đông Phương Phong Hoa giận dữ nhìn cô trừng trừng. Không còn chút dịu dàng thân thiết nào của ban nãy, anh bây giờ trở nên nghiêm khắc lạnh lùng…

– Tôi…- Lần đầu tiên thấy anh cáu giận, cô sợ đến nỗi không biết phải làm gì.

Anh không thèm nói thêm câu nào, kéo xềnh xệch cô ra khỏi gian phòng nhỏ đồng thời mạnh tay kéo giá sách trở lại vị trí ban đầu.

– Ối…- Bị kéo mạnh nên bước đi dúi dụi, cô kêu lên một tiếng, suýt nữa ngã nhào.

– Cô vào đây làm gì? – Anh quắc mắt nhìn, nghiêm khắc hỏi.

– Tôi xin lỗi, tôi… tôi chỉ tình cờ nhìn thấy khe hở bên cạnh giá sách, nên mới…- Cô luống cuống giải thích.

Sắc mặt Đông Phương Phong Hoa biến đổi một chút, từ tức giận chuyển sang hoài nghi, ngoảnh đầu nhìn lại giá sách.

Muốn mở cửa ở giá sách ra thì phải mở khóa điều khiển từ xa, mà khóa lại trong túi anh, anh lại chưa bao giờ mở ra, làm sao lại có khe hở này chứ?

Chẳng lẽ đây là ý trời xếp đặt không thể cưỡng lại? Mỹ nhân trong tranh cũng đang muốn gọi hậu duệ của nàng đến? Mỹ nhân cũng như anh không đợi nổi nữa mà muốn kết thúc tất cả những chuyện này?

Đông Phương Phong Hoa trầm ngâm nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Triệu Mộ Hiền.

– Thực tình xin lỗi sếp, nhưng sếp yên tâm tôi chỉ liếc qua một chút chứ chưa động vào bất cứ thứ gì. – Nhìn sắc mặt anh vẫn chưa bình thường cô tiếp tục giải thích.

– Thôi được rồi, hay là thời điểm đã đến…- Anh vẫn nhìn cô, khẽ lẩm bẩm.

– Gì ạ? – Cô ngẩn người, thời điểm gì đến?

– Tối nay cô đi theo tôi về nhà! – Anh nghiêm nghị nói.

– Dạ? – Cô ngạc nhiên tột độ. Theo… theo anh về nhà? Ái chà chà là ái chà chà! Không dám đâu, mới hôn một cái mà đã dẫn người ta về nhà, trình tự thế này là hơi bị nhanh đó nha…

– Tôi muốn giới thiệu cô với gia đình tôi, mọi người đều rất muốn gặp thư ký đặc biệt của tôi xem thế nào.

Cô lại ngẩn người rồi đỏ mặt cười ngượng nghịu:

– À à, thì ra là thế…

– Không là thế thì cô nghĩ là gì? – Anh nhướng mày cười.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s