Heo yêu Diêm Vương – Chương 5.5

Trong cầu thang không có người, cũng không có camera, tốc độ của Nghiêm Lạc rất nhanh, lời còn chưa nói xong, người đã mất dạng rồi. Chỉ trong chốc lát, anh đã xuất hiện ở cửa cầu thang tầng mười lăm, nhanh chóng đẩy cửa thoát hiểm xông ra.

Cửa thang máy cũng mở cùng lúc, một thằng bé thuận thế đổ nhào ra khỏi cửa. Trong thang máy là tiếng thét kinh hoàng của Tiểu Tiểu, hai tay cô không ngừng đánh lên người mình. Lúc này dường như mới ý thức được cửa vừa mở, cô vội vàng chạy ra ngoài, lảo đảo như muốn ngã.

Nghiêm Lạc kéo đứa trẻ ra ngoài, lại vội vàng đưa tay đỡ Tiểu Tiểu, nhưng khi anh chạm vào cô, thì dường như chạm phải một thứ vô hình. Cơ thể của Tiểu Tiểu xuyên qua cánh tay anh, đổ sập xuống đất, nằm cứng đơ. Nghiêm Lạc biến sắc, không chạm vào cô nữa, chỉ có thể quỳ xuống bên cạnh an ủi nói: “Đừng sợ hãi, đừng hoảng loạn, chỉ là ảo giác mà thôi”.

Tiểu Tiểu bị ngã một cái, dường như cũng tỉnh táo hơn chút, cô không hét nữa, thở dốc, nhìn nhìn cơ thể mình rồi sờ sờ, không còn thấy lũ nhện đáng sợ kia nữa, chẳng có thứ gì cắn cô cả. Cô lẩm bẩm lặp lại câu nói của Nghiêm Lạc: “Là ảo giác, chỉ là ảo giác”.

“Đúng, là ảo giác, đừng sợ.”

Tiểu Tiểu nghe thấy tiếng nói thì quay lại nhìn, hơi sững người, ngốc nghếch hỏi: “Nghiêm Lạc?”.

Đó là khuôn mặt tuấn tú đẹp trai cô nhìn thấy vô số lần trong tiệm Waiting. Đó là người đứng sau cửa kính nhếch khóe môi cười cô, còn mở chiếc ô ra giữa trời mưa, cô còn nhớ.

“Đúng, tôi là Nghiêm Lạc.” Chính xác là giọng nói trầm thấp rất hay trong điện thoại kia.

Tiểu Tiểu vẫn còn chút sợ hãi, vừa rồi cô dường như nhìn thấy mình xuyên qua cánh tay anh, cô có phải là đã biến thành linh hồn bị ép ra khỏi cơ thể rồi không?

“Là ảo giác?” Cô không xác định nổi, cẩn thận giơ tay ra, sờ vào cánh tay Nghiêm Lạc.

Nghiêm Lạc dường như do dự một chút, muốn tránh đi theo bản năng, nhưng thấy dáng vẻ sợ hãi kia của Tiểu Tiểu, cuối cùng anh vẫn không động đậy, mặc cho tay cô sờ lên cánh tay mình.

Cánh tay của anh rất săn chắc, Tiểu Tiểu cảm nhận được cả những đường gân rắn rỏi dưới lớp áo sơ mi của anh, cô còn có thể cảm thấy hơi ấm từ cơ thể anh. Tiểu Tiểu có chút kích động, nước mắt tuôn ra, thì ra cô vẫn ổn? Cô chưa phải là một linh hồn.

Tiểu Tiểu thuận theo cánh tay của anh sờ lên trên, cảm thấy cơ thể dưới bàn tay mình thật là chân thực, cô thực sự có thể cảm nhận được. Hai tay Tiểu Tiểu sờ qua sờ lại, hoàn toàn không ý thức được mình đang đùa bỡn lưu manh với người đàn ông lạ.

Sau đó cuối cùng cô không kìm được nhào vào lòng anh khóc nức nở: “Vừa rồi thật sự là ảo giác? Nhưng tôi đánh nó rồi, tôi lại đánh một đứa trẻ. Nó đột nhiên xông đến, tôi rất khó chịu, muốn nôn, liền đẩy nó. Nó bóp cổ tôi, rất mạnh. Tôi liền bắt đầu đánh nó, tôi còn cầm lá bùa dán vào đầu nó. Sau đó thì có rất nhiều nhện bò lên người cắn tôi…”. Cô nói lung tung lộn xộn. Lúc này Tiểu Tiểu thực sự đã cảm thấy an toàn, chỉ là những kinh hãi hoảng hốt vừa rồi vẫn không kìm được mà tuôn ra ngoài thôi.

Nghiêm Lạc vẫn cảm thấy không chắc chắn, chậm rãi đưa tay chạm vào vai cô. Lần này, tay của anh không xuyên qua cơ thể cô nữa. Cô dựa vào lòng anh khóc nức nở nói: “Tôi thực sự vẫn tồn tại”. Nghiêm Lạc nhắm mắt lại, xem ra lời giải thích mang tính trấn an của anh khi nãy không dùng được rồi. Anh cảm thấy Tiểu Tiểu ôm anh rất chặt, cô đang sợ hãi vô cùng. Nghiêm Lạc an ủi vỗ về cô, ép hai cánh tay lại, ôm chặt cô vào lòng.

Cô gái nhát gan này, cô không biết rằng năng lực của cô còn mạnh hơn cả anh tưởng tượng.

Advertisements

One thought on “Heo yêu Diêm Vương – Chương 5.5

  1. Pingback: Heo yêu Diêm Vương – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s