Tinh yêu nơi đâu – Chương 2.1

CHƯƠNG 2:  Mùa đông năm 1998.

Vào buổi chiều cái ngày huyện Vấn Sơn nâng cấp lên thành phố, quảng trường Nhân Dân mới xây chiêng trống vang trời. Một trong những lớp học của trường Vấn Sơn, ngôi trường trung học chỉ được ngăn cách với quảng trường mới xây bằng một bức tường, Thẩm Khánh Đệ chau mày, cố gắng tập trung lắng nghe tiếng của cô chủ nhiệm kiêm giáo viên ngữ văn giữa đám âm thanh ầm ầm như tiếng bom.

Cô giáo Dư khi nói rõ ràng đã cao giọng hơn bình thường rất nhiều, hai bên tóc mai khẽ đung đưa, bà bất lực dừng lại một lát, liếc mắt về phía cửa sổ vài giây, cúi đầu lấy ra một bảng danh sách, ho một tiếng, rồi lại bắt đầu nói.

Lần này, Thẩm Khánh Đệ đã nghe rất rõ. “… Danh sách đoạt giải trong cuộc thi viết văn cấp trường của thành phố Vấn Sơn: Giải nhất, Diêu Nhạn Lam lớp Hai khối Mười một của trường Nhất Trung, Vấn Sơn…” Mặc dù đã dự đoán được kết quả, nhưng trước khi tham gia cuộc thi cô vẫn có tâm lý cầu may, hy vọng chị khóa trên khối Mười một kia vì một lý do nào đó không tham gia kỳ thi lần này, hoặc là cô có thể làm bài tốt hơn Diêu Nhạn Lam một chút. Sự căng thẳng vài giây trước đó giờ cũng dần tiêu tan, suy nghĩ trở về với hiện thực phũ phàng, cô thở hắt ra một hơi dài, khó che giấu nổi sự thất vọng trên nét mặt.

Ánh mắt của cô giáo Dư tìm về phía cuối lớp, dừng lại trên người cô, vẫn giống như mọi lần, giọng bà cất lên đầy tự hào, khích lệ và sự kỳ vọng tha thiết: “Giải nhì, Thẩm Khánh Đệ lớp Một khối Mười trường trung học Nhất Trung, Vấn Sơn…”.

Tất cả các bạn trong lớp đều quay đầu lại, không chút ngạc nhiên, ngay sau đó là tiếng vỗ tay vang lên như sấm, lẫn trong đó là những âm thanh xuýt xoa khen ngợi đầy thiện ý.

Cô giáo Dư lần này đã rất rộng lượng bỏ qua tiếng la ó của các bạn nam trong lớp, mỉm cười nói: “Mời bạn Thẩm Khánh Đệ lên bảng nhận thưởng”.

Giải nhì thôi mà, còn vài bạn nữa cũng được đồng giải nhì, chỉ kém giải nhất một chút, nhưng đối với cô ý nghĩa của nó khác hẳn một trời một vực. Thẩm Khánh Đệ miễn cưỡng nở nụ cười, đứng lên định đi đến chỗ bục giảng. Vừa đứng dậy cô đã loạng choạng, cả người bổ nhào xuống mặt bàn, chiếc bàn lắc lư dữ dội, lần thứ hai cô lại đứng không vững, bàn tay hoảng loạn giơ ra như muốn túm lấy vật gì đó: “Á…”, sau tiếng kêu thất thanh, lòng bàn tay cô đau rát nhói lên, một bên mặt ngã đập xuống nền xi măng mát lạnh.

Tất cả chỉ xảy ra trong vài giây, các bạn khác trong lớp vẫn đang sững sờ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ bừng tỉnh lại sau tiếng hét của Thẩm Khánh Đệ. Cô giáo Dư vội vàng đi về phía cuối lớp, mấy bạn ngồi bàn trên đứng hẳn dậy quay đầu lại để nhìn. Thẩm Khánh Đệ bỏ ngoài tai tiếng cười rúc rích của ai đó, một tay cô nắm lấy cánh tay của người bạn bàn bên cạnh vừa đưa ra, bàn tay bị trầy xước rớm máu kia túm lấy chân bàn đứng dậy, ngay sau đó, cô lại tiếp tục ngã phịch mông xuống đất.

Hai dây giày của Thẩm Khánh Đệ đã bị ai đó buộc lại với nhau.

“Diêu Cảnh Trình!”

Trong tiếng cười ầm ĩ của các bạn, cô không thể nhẫn nhịn hơn nữa, tức giận trừng mắt nhìn cậu bạn ngồi bàn phía trước, ánh mắt như phóng ra lửa. Diêu Cảnh Trình đang nằm bò trên bàn, hai vai rung lên bần bật, rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác.

“Diêu Cảnh Trình!” Thẩm Khánh Đệ lại hét lên một lần nữa, muốn chửi bậy một câu gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt nên lời, khuôn mặt tức giận đỏ phừng phừng. Cô giáo Dư đã đi xuống trước mặt Thẩm Khánh Đệ, đưa tay đỡ cô dậy, sau đó ánh mắt lạnh như băng hỏi: “Diêu Cảnh Trình, đứng dậy, có phải do em làm không?”.

Cậu bạn này ngược lại rất thật thà, lề mề đá ghế đứng dậy, đôi vai rũ xuống trả lời bằng giọng bất mãn: “Vâng”.

Thủ phạm bị cô giáo chủ nhiệm mời lên phòng giáo vụ nói chuyện, lúc Thẩm Khánh Đệ từ phòng y tế đi ra thì cũng đến giờ tan học. Khi cô đến gặp cô giáo Dư nhận thưởng, Diêu Cảnh Trình đang cúi đầu với vẻ mặt đầy ăn năn hối lỗi, nhân lúc cô giáo Dư đang nghe điện thoại quay sang nhìn cô toét miệng cười, khiến bàn tay cầm túi phần thưởng của Thẩm Khánh Đệ tức run lên: “Đồ xảo quyệt”, Thẩm Khánh Đệ dùng khẩu hình mắng Diêu Cảnh Trình bằng một từ địa phương Tế Tây, sau đó quay người ra khỏi phòng giáo vụ.

Thẩm Khánh Đệ cùng lớp với Diêu Cảnh Trình từ hồi tiểu học, những kiểu trêu chọc đó cô đã phải chịu không ít, mỗi lần sau khi cảm thấy bản thân đã thông thuộc hết các chiêu trò của cậu ta rồi, thì lần sau cậu ta lại có trò mới. Vốn luôn mang tâm lý đề cao cảnh giác nhưng lúc ấy cô lại đang tập trung toàn bộ suy nghĩ vào danh sách học sinh đoạt giải, kết quả là bị cậu ta đùa ác lần nữa. Thẩm Khánh Đệ buồn rầu đi về phía khoa cấp Hai, trong lòng chất đầy buồn bực, Diêu Cảnh Trình từ hơn ba năm về trước đã trở thành sát tinh của cô, còn chị cậu ta Diêu Nhạn Lam… Cô nhìn túi đồ trong tay mình, buông tiếng cười khổ, nhét toàn bộ giấy khen và phần thưởng vào trong cặp.

Em gái Ái Đệ đang học cấp hai của cô hôm nay nghỉ học. Buổi chiều trong giờ nghỉ giữa tiết, nó đến mượn chìa khóa xe đạp cô mới biết, hôm nay trong huyện rất náo nhiệt, Ái Đệ mặt mày hớn hở chờ hết giờ học để được sổ lồng đi chơi.

Advertisements

One thought on “Tinh yêu nơi đâu – Chương 2.1

  1. Pingback: Tình yêu nơi đâu – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s