Heo yêu Diêm Vương – Chương 6.2

Mọi người cùng nhau ra khỏi thang máy, gia đình nhà kia cười cười với Cao Lôi và Thẩm Thanh, đẩy con mình vào nhà. Thư Đồng đứng bên cạnh kéo Cao Lôi đang muốn nói gì đó thì cửa phòng 1503 liền mở ra. Có một bà lão gầy gầy nhỏ nhỏ xuất hiện, chửi mắng những lời nặng nề ghê gớm: “Cũng chịu quay về rồi đấy à, tao khó khăn lắm mới có đứa cháu vàng này, mày muốn hại nó phải không? Tối qua vừa mới mưa to như vậy, âm khí còn nặng nề, đưa nó ra bên ngoài vạn nhất có gì sai sót, mày đền nổi không?”. Lời nói của bà ta sắc nhọn sâu cay, hai mắt ác độc trợn trừng với Hà Tình.

“Mẹ…” Giọng của Thạch Tráng yếu ớt: “Nói như mẹ thì, đứa trẻ này không phải là do Tình Tình sinh ra sao?”.

“Nó sinh ra thì làm sao chứ, nó sinh ra thì có thể không cần thông qua sự đồng ý của tao đã đưa thằng bé ra bên ngoài sao?” Bà Thạch giành lấy chiếc xe, đứa trẻ bị tiếng chửi lớn của bà ta dọa cho khóc òa lên. Hà Tình vội vàng ôm cậu bé vào lòng đung đưa dỗ dành, cúi đầu không nói lời nào đi vào trong phòng. Thạch Tráng vốn muốn nói gì đó, nhưng thấy mình đang ở bên ngoài, bọn Cao Lôi lại vẫn đang ở đây, nên đành ngậm miệng đi vào trong nhà. Bà Thạch trừng mắt một cái ghê gớm với ba người bọn Cao Lôi đang đứng xem kịch. “Rầm” một tiếng, cánh cửa nặng nề đóng lại, mạnh đến mức làm chiếc gương tròn trên cửa rung lên bần bật. Mặt sau chiếc gương này có dán một tờ giấy đỏ, bên cạnh còn dán hai lá bùa vàng chữ đỏ nữa.

Thư Đồng, Cao Lôi và Thẩm Thanh cùng lúc nghĩ: Lão thái bà chết tiệt này!

Cao Lôi đang định đưa tay ấn chuông cửa nhà Tiểu Tiểu thì Thư Đồng bất chợt kéo anh lại, thấp giọng nói: “Nếu như đủ trượng nghĩa, lát nữa cứu tôi một mạng nhé”.

Cao Lôi đẩy gọng kính: “Có Boss ở đây, cô chết không nổi đâu”.

“Lôi Công chết tiệt, cười trên tai họa của người khác. Nói cho anh biết, anh rồi cũng sẽ có lúc xui xẻo, đến lúc đó xem tôi có giúp anh không.”

“Được rồi, tôi tiết lộ cho cô một tin tình báo, vừa rồi Boss gọi điện thoại bảo tôi giúp anh ấy cầm túi lên, nghe giọng nói thì xem ra tâm trạng cũng không tệ.”

“Xí, vừa rồi anh không nhìn thấy vẻ mặt của anh ấy thôi.”

“Vậy chúng ta đánh cược…” Cao Lôi còn chưa nói xong, cửa phòng đã mở, Tiểu Tiểu thò đầu ra: “Anh Nghiêm nói hai người đứng ở ngoài, tôi còn không tin, kết quả anh ấy nói đúng thật.”

Thư Đồng cười khan một tiếng, đẩy Cao Lôi lên phía trước.

“Ngoài cửa phong cảnh đẹp lắm à?”, Nghiêm Lạc đang bưng cốc trà, nhìn bọn họ đi vào, lạnh lùng hỏi.

“Không có, tôi đang nói với Lôi Công chuyện thu thập linh hồn bên dưới, nghiêm túc làm việc, hì hì, nghiêm túc làm việc.” Thư Đồng kín đáo đá vào chân Cao Lôi, muốn anh nói vài câu đỡ lời. Sắc mặt của Boss như thế này xem ra đúng là không giống đang tức giận, nhưng nhanh chóng chuyển đề tài vẫn an toàn hơn.

Cao Lôi lần này phối hợp với cô rất ăn ý, anh đem tình hình ngày hôm nay thuật lại sơ bộ, cuối cùng nói: “Trước mắt đã thu hồi được năm linh hồn, tôi đều mang lên đây cả rồi. Cục cảnh sát bên kia đến bây giờ vẫn chưa nhận được tin tức án mạng nào ở khu vực gần đây. Hồ Dương đã đến. Tư liệu camera giám sát phía bảo vệ và bản vẽ kiến trúc tòa nhà thì còn cần thêm chút thời gian mới lấy được. Trong kho dữ liệu của công ty chúng ta có bản vẽ sớm nhất của tòa nhà này, nhưng một năm trước ở đây đã sửa chữa đường ống, cho nên bản đó có lẽ không chính xác. Hồ Dương đang ở chỗ bảo vệ chờ. Còn tư liệu của các chủ hộ ở đây, chúng tôi đã mang tới rồi”.

Nghiêm Lạc gật đầu: “Được, giao những linh hồn cho tôi trước”.

Cao Lôi lấy chiếc hộp ra, bên trong có mấy cái bình nhỏ nhỏ màu đen. Nghiêm Lạc đích thân mở hết mấy cái bình đó ra, Tiểu Tiểu hiếu kỳ đứng nhìn, nhưng chẳng thấy gì cả.

Nghiêm Lạc nói với cô: “Linh hồn là vô hình, cô đừng sợ, đây đều chỉ là mấy linh hồn cấp thấp, mới rời cơ thể chưa lâu, bọn họ rất yếu ớt, không làm bị thương người được, trái lại còn rất cần giúp đỡ. Nói theo lời của loài người, bọn họ là một quần thể yếu ớt”.

Ngữ khí của anh ôn hòa, khác hoàn toàn khi ở công ty, khiến cho Thư Đồng không kìm được lại nhìn Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu cười, cảm thấy có hứng thú đối với cách nói ma là “quần thể yếu ớt” này. Nghiêm Lạc xòe tay ra trong không trung, sau đó ép lên đầu thằng bé con kia, đây chính là để linh hồn quay lại cơ thể nó. Tiếp đó đậy nắp mấy cái bình còn lại lại, lấy một cái trong số đó ra đưa cho Cao Lôi: “Đây là của bà Lưu, không cần đưa bà ấy đến công ty, cậu vào trong xe dẫn hồn nhập xác cho bà ấy, sau đó cùng với Hồ Dương tìm lý do phù hợp đưa đứa trẻ này và bà ấy về nhà”.

Cao Lôi nhận lệnh, ôm đứa bé đi. Trước mặt Thư Đồng trong chốc lát không còn lá chắn nữa. Đang phải đối diện với ánh mắt của Boss, cô vội vàng dựng thẳng sống lưng lên, xốc lại hai mươi phần tinh thần. Nghiêm Lạc nhìn cô hồi lâu, nhìn đến mức khiến cho lông tơ trên mình cô dựng đứng hết cả. May thay, cuối cùng anh cũng chuyển sang nhìn Thẩm Thanh nói: “Các cậu lấy tư liệu gửi về công ty, bảo bọn họ nhanh nhanh một chút”.

Thư Đồng len lén thở phào một cái rồi cùng với Thẩm Thanh nhận lệnh. Nghiêm Lạc cầm túi giấy tờ của mình bước vào thư phòng của Tiểu Tiểu, chẳng buồn hỏi lấy một lời, liền đem trưng dụng làm phòng nghiên cứu tạm thời.

Thư Đồng và Thẩm Thanh ngồi ra bàn mở máy tính chỉnh lý lại số liệu. Tiểu Tiểu đứng bên cạnh nhìn, rất muốn giúp đỡ, nhưng cô lại thấy mười ngón tay của Thẩm Thanh nhanh như bay, còn những thứ ở trên màn hình cô đều không hiểu, chỉ đành chuyển sang Thư Đồng. Thư Đồng rõ ràng nhàn hơn một chút, cô vừa làm việc của mình, vừa thấp giọng giải thích.

Vốn dĩ khả năng báo thù tư của ác linh này tương đối lớn, bởi vì đối với ác linh mà nói, cưỡng ép để xông vào một tòa nhà được phong ấn bảo vệ là chuyện rất nguy hiểm. Nếu đơn thuần chỉ muốn tạo ra sự hỗn loạn trong đám đông hoặc là có ý niệm hại người đơn thuần, bọn chúng có nhiều lựa chọn khác đơn giản và an toàn hơn nhiều. Cho nên bây giờ bọn Thư Đồng phải gửi tư liệu của chủ hộ về công ty, bên đó có hệ thống liên kết với công an, có thể tra ra bối cảnh liên quan tới bọn họ. Ví dụ như mấy năm nay trong số những chủ hộ này có phải có ai đó tử vong không, chính là muốn tìm hiểu trong nhóm người này có phải là có người mới chết trong mấy năm nay không, người chết đó có quan hệ như thế nào với những chủ hộ ở đây…, từ đó sẽ tìm ra đối tượng đang là mục tiêu của ác linh này rồi ngăn chặn việc ác của nó. Chỉ có giải trừ oán khí sau khi thu lại linh hồn mới có thể tiêu trừ lăng lượng xấu của nó, hoàn thành việc thanh lọc, giúp nó quay lại đường luân hồi.

Advertisements

One thought on “Heo yêu Diêm Vương – Chương 6.2

  1. Pingback: Heo yêu Diêm Vương – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s