Tình yêu nơi đâu – Chương 4.2

Khánh Đệ dừng chân ở cầu thang, lẳng lặng lắng nghe tiếng nhạc mơn man bên tai mình, sự hối hả và nhộn nhịp trên đường Đại Hưng trong chớp mắt dường như bị chặn ngoài cửa, giữa bầu trời đêm rộng lớn chỉ còn lại tiếng đàn ghita mộc mạc và cô.

Làn gió khẽ lật tung vạt áo của Khánh Đệ. Cô định thần lại, bước lên phía trước mấy bước, vén tấm rèm cửa màu trắng sữa lên.

Cả tầng hai rộng lớn chỉ có một dãy ghế trống và một người, người đó đang quay lưng lại phía cửa, ngồi trên một chiếc ghế cao ở góc tường, nhìn nghiêng thấy vẻ mặt anh ta rất điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ sự hỉ nộ nào, ánh mắt trong veo như nước chăm chú nhìn vào đầu ngón tay mình và cây đàn ghita kiểu cũ màu đồng cổ phía dưới.

Nghe có tiếng động, những ngón tay thon dài của anh ta dừng lại, quay người về phía cô.

Lúc ấy, nụ cười khách sáo của Khánh Đệ như đông cứng trên mặt, trong lòng đột nhiên dấy lên một thứ cảm xúc không thể đặt tên. Là kinh ngạc? Hay cảm thấy khó tin? Hay là sự an ủi đầy thỏa mãn? Giống như tiếng đàn ghita của anh ta, mềm mượt như từng hạt ngọc gõ cửa trái tim cô, biến thành luồng nhiệt tràn đi khắp nơi, rồi tan vào cơ thể giống như niềm vui ấm áp kia.

Bất giác hai má cô nóng bừng, sớm đã quên mất mục đích ban đầu khiến mình phải tìm đến đây, miệng lắp bắp, không thốt nên lời.

Người đó đứng dậy, ánh mắt hồ nghi nhìn cô, hỏi: “Em tìm ai?”.

Suy nghĩ của cô đang phiêu bạt bồng bềnh, lập tức trở về đúng vị trí sau khi người đó cất tiếng hỏi. Thì ra, anh ấy không nhớ mình.

“Tìm…” Nói ra được một từ cô mới nhận thấy giọng mình lí nhí như tiếng muỗi, ngập ngừng hồi lâu mới nói tiếp: “Xin hỏi Thẩm Ái Đệ có ở đây không?”.

Người đó nhíu mày, rồi như nhớ ra điều gì: “Là cô bé vừa đến đăng ký nộp tiền học phải không? Cô ấy về rồi, nói là mai lại đến”.

Khánh Đệ khẽ “à” một tiếng, rõ ràng đã đến lúc phải về, nhưng hai chân lại nặng như đeo sắt, chần chừ đứng đó thêm vài giây, càng cuống quýt muốn nói điều gì đó thì đầu óc lại càng trống rỗng.

“Còn chuyện gì nữa không?” Anh ta cẩn thận đặt cây đàn ghita lên chiếc bàn dài cạnh tường, sau đó cảm thấy có phần kỳ lạ nên quay lại nhìn cô.

“Không.” Khánh Đệ vội vàng lắc đầu: “Không còn gì nữa, cảm ơn anh”.

Nói rồi cô ngập ngừng bước về phía cửa, trong lòng có một giọng nói khe khẽ lặp đi lặp lại một câu như muốn nhắc nhở cô: “Anh ấy không nhớ mình”.

“Cẩn thận.”

Khi cô nghe thấy câu nhắc nhở ấy thì đã muộn, đầu óc mơ màng đâm sầm ngay vào khung cửa. Khánh Đệ ngượng ngùng xoa đầu, quay lại nhìn, quả nhiên đối phương đang cố nhịn cười, tai cô nóng bừng, hai má cũng đỏ ửng, khẽ nói: “Xin lỗi, không nhìn thấy”.

Nụ cười trên môi người đó mở rộng thêm vài phần, Khánh Đệ đang tự thầm mắng mình là đồ ngốc, thì người đó hỏi: “Em là gì của Thẩm Ái Đệ?”.

“Chị gái.”

“Không giống lắm.”

“Vâng. Ái Đệ xinh hơn em nhiều.” Nếu như cô cũng giống em gái, liệu có khiến anh lưu lại ấn tượng sâu sắc hơn? “Anh là thầy giáo?”

“Giúp người bạn dạy ghita thôi, không phải thầy giáo. Anh họ Khương, nếu em rảnh thì thỉnh thoảng cùng em gái đến đây chơi.”

Advertisements

One thought on “Tình yêu nơi đâu – Chương 4.2

  1. Pingback: Tình yêu nơi đâu – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s