9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 1.1

Chương một

London, Anh quốc, tháng Tư năm 1823

Tiếng đập cửa liên hồi đánh thức anh.

Ban đầu anh tảng lờ, giấc ngủ sẽ làm nhạt nhòa nguồn cơn phát ra tiếng ồn khó chịu kia.

Im lặng kéo dài và sự yên tĩnh nặng nề trú ngụ bên trong phòng ngủ.

Gabriel St. John, Hầu tước Ralston, đón nhận ánh sáng ban mai tràn vào căn phòng điêu tàn. Trong một lúc, anh tiếp tục nằm im, ghi nhận những gam màu phong phú của căn phòng, được tô điểm bằng vải dán tường và những góc tường mạ vàng, là một nơi trú ẩn lòe loẹt của cơn đam mê nhục dục.

Dang tay chạm vào người đàn bà bốc lửa bên cạnh, nụ cười nửa miệng đùa bỡn trên môi khi cô ta áp cơ thể lõa lồ mời gọi vào lòng anh – sự kết hợp giữa sáng sớm và xác thịt nóng hừng hực của cô ta kéo anh quay lại cơn buồn ngủ.

Anh nằm im, mắt nhắm nghiền, uể oải lê đầu ngón tay ngang qua bờ vai trần trụi của nhân tình cùng lúc một bàn tay nữ tính uyển chuyển vuốt ve phần thân trên vạm vỡ và chiều hướng đi xuống của nó hứa hẹn mang lại những khoái cảm đen tối.

Sự động chạm trở nên mạnh bạo hơn, thô ráp hơn, và anh thưởng cho kỹ năng của cô ta bằng một tiếng gầm khoan khoái.

Và tiếng đập cửa trở lại – ầm ĩ và không ngừng nghỉ trên cánh cửa gỗ sồi bề thế.

“Ngừng tay!” Ralston lao ra khỏi giường, chủ tâm dọa cho kẻ phá bĩnh khiếp sợ mà trả lại mình sự yên bình cho phần còn lại của buổi sáng. Anh chỉ kịp mặc chiếc áo dài lụa trước khi giật phăng cánh cửa với một câu chửi thề độc địa.

Ngay bên ngưỡng cửa là em trai song sinh của anh, ăn vận không chê vào đâu được và được tỉa tót hoàn hảo, như thể việc đòi gặp anh trai ở nhà tình nhân anh ta vào lúc sáng tinh mơ là một việc hoàn toàn bình thường. Gã người hầu đứng phía sau Nicholas St. John lắp ba lắp bắp, “Thưa ngài, tôi đã cố gắng hết sức cản ông đây…”.

Cái nhìn băng giá trên mặt Ralson khiến lời nói được giữ lại trong cổ họng gã kia. “Đi đi.”

Nick dõi theo gã hầu cận đang hối hả bỏ đi rồi nhướng mày tỏ vẻ thích thú. “Em đã quên mất buổi sáng anh quyến rũ như thế nào, Gabriel.”

“Có việc trời xui đất khiến gì mang chú đến đây vào giờ này?”

“Em đã đến Ralston House trước đấy chứ”, Nick nói, “Nhưng anh không ở đó, và đây là nơi có khả năng gặp được anh lớn nhất”. Ánh mắt rời khỏi anh trai song sinh và đáp xuống cô gái ngồi chính giữa chiếc giường to tướng. Nick lười nhác mỉm cười, gật đầu chào hỏi tình nhân của anh mình. “Nastasia. Xin thứ lỗi cho sự đường đột của tôi.”

Người đẹp Hy Lạp duỗi người như một con mèo, đầy nhục cảm và ủy mị, cho phép tấm chăn đang hờ hững khẽ tuột xuống và để lộ bầu ngực khêu gợi. Nụ cười trêu ngươi nhún nhảy trên môi, “Huân tước Nicholas. Tôi cam đoan với ngài, tôi không bực tức chút nào. Có lẽ ngài muốn cùng chúng tôi…”. Cô ả cố tình ngập ngừng. “Dùng bữa sáng?”

Nick mỉm cười với vẻ cảm kích. “Một đề nghị khó cưỡng.”

Phớt lờ mẩu đối thoại giữa hai người, Ralston xen ngang. “Nick, nếu chú đang cần sự đồng hành của phái nữ thì anh tin chắc chúng ta có thể tìm cho chú một nơi mà không cần quấy nhiễu việc nghỉ ngơi của anh.”

Nick tựa vào khung cửa, ánh mắt lưu luyến Nastasia trước khi chuyển sự chú ý trở lại với Ralston. “Nghỉ ngơi, anh ấy hả, anh trai?”

Ralston hiên ngang đi về phía cái chậu đặt ở góc phòng, rít lên trong lúc hất nước vào mặt mình. “Chú đang khoái chí lắm phải không?”

“Hết sức luôn.”

“Chú chỉ có vài giây để nói cho tôi biết tại sao chú ở đây, Nick, trước khi tôi phát mệt vì có một đứa em và ném chú ra ngoài.”

“Ngạc nhiên làm sao, anh đã chọn một cụm từ rất phù hợp với tình huống này”, Nick nhàn nhã nói. “Lý do em ở đây bởi vì anh là anh cả.”

Ralston ngẩng đầu ngang tầm mắt của em trai, những giọt nước nhễ nhại trên mặt.

“Anh biết mà, Gabriel, chúng ta có một đứa em gái.”

“Em gái cùng mẹ khác cha.”

Ralston nói thẳng, nhìn xuống viên cố vấn pháp luật, chờ đợi người đàn ông đeo kính lấy lại bình tĩnh và giải thích rõ ràng thông báo gây choáng váng này. Ralston đã thành thạo chiến thuật dọa dẫm qua các sòng bạc khắp London và hy vọng có thể dùng nó buộc người đàn ông nhỏ thó mở miệng một cách mau chóng.

Anh đã đúng.

“Tôi… chuyện là, thưa ngài…”

Ralston cắt lời, băng ngang phòng làm việc để lấy cho mình một ly rượu. “Phun ra đi, ông bạn. Ta không rảnh cả ngày đâu đấy.”

“Mẹ ngài…”

“Mẹ ta, người ngoài dùng danh xưng đó để mô tả tạo vật nhẫn tâm đã chán ghét bọn ta và rời nước Anh để đến Lục địa hai mươi lăm năm về trước.” Anh xoay tròn chất lỏng màu hổ phách trong ly, nét mặt thể hiện sự chán nản, “Làm sao bọn ta có thể tin tưởng được cô gái này là em gái bọn ta mà không phải một ả bịp bợm háo hức nhảy vào chia chác tài sản?”.

“Cha cô ấy là một thương nhân giàu có thành Venice, ông ta đã để lại toàn bộ gia tài cho cô ấy.” Viên cố vấn ngừng lời, sửa kính, thận trọng đưa mắt nhìn Ralston. “Thưa ngài, ông ta không có lý do gì để phải dối trá về gốc gác của cô ấy. Thật sự thì, có vẻ như ông ta không muốn báo cho ngài biết sự tồn tại của cô ta.”

“Vậy thì tại sao lại thành ra thế này?”

“Cô ta không có gia đình nào khác mặc dù tôi được thông báo rằng bạn bè sẵn sàng đón nhận cô ta. Tuy nhiên, theo tài liệu được gửi đến văn phòng của tôi thì đây là hành động của mẹ cô ta. Bà ấy đã yêu cầu”, ông ta do dự ngừng lại, “chồng mình… gửi… em gái ngài… đến đây trong trường hợp ông ta qua đời. Mẹ ngài tin tưởng ngài sẽ…”. Ông ta hắng giọng. “Làm điều đúng đắn cho gia đình.”

Nụ cười của Ralston không toát lên một chút hài hước nào. “Mỉa mai nhỉ, phải thế không, mẹ ta kêu gọi ý thức trách nhiệm gia đình của ta cơ đấy?”

Tay cố vấn không giả vờ hiểu sai nhận xét đó. “Thực vậy, thưa ngài. Nhưng nếu tôi có thể phát biểu ý kiến thì cô gái đang ở đây và rất đáng yêu. Tôi không chắc phải làm gì với cô ta.” Ông ta không nói nữa, nhưng hàm ý đã rõ ràng. Tôi không chắc mình nên bỏ cô gái lại với ngài.

“Tất nhiên cô ta phải ở lại đây rồi”, sau cùng Nick cũng cất lời và thu lại sự biết ơn của tay cố vấn cùng cái nhìn cáu bẳn của anh trai. “Chúng tôi sẽ tiếp nhận cô ấy. Tôi nghĩ cô ấy hẳn đang khá sốc.”

“Quả vậy, thưa ngài.” Tay cố vấn hồ hởi tán thành, bấu víu sự tử tế trong mắt Nick.

“Anh không nhận ra rằng chú có thể đưa ra những quyết định như thế trong căn nhà này đấy, em trai”, giọng Ralston lè nhè, tia nhìn không mảy may rời khỏi viên cố vấn.

Advertisements

One thought on “9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 1.1

  1. Pingback: 9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Sarah MacLean | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s