Tình yêu nơi đâu – Chương 5.1

CHƯƠNG 5

Lúc đi thì như bay, lúc về thì lại lủi thủi một mình.

Thẩm Khánh Đệ bước chầm chậm trên đường Đại Hưng, chân mềm như bún, mỗi bước đi đều như rơi vào hư không.

Về đến nhà, ngồi ăn cơm mà không thấy ngon miệng, mới gảy gảy được vài miếng thì đã đến giờ quay lại trường, Ái Đệ ngồi bên bàn ăn thấp thỏm không yên thỉnh thoảng lại len lén liếc sắc mặt chị để thăm dò. Nghe thấy cô nói sẽ quay lại trường, cũng buông bát, nhìn sang bố đang co một chân lên ghế, vừa nhâm nhi chén rượu vừa ngân nga một điệu hát dân ca nào đó, nói: “Bố, con cũng đi học ạ”, sau đó túm lấy cặp sách, đuổi theo chị.

Khánh Đệ đứng đợi ở đầu khu chung cư, chìa tay ra bảo em gái đưa chìa khóa xe, mở khóa xong chỉ nói mỗi câu: “Lên đi”.

Ái Đệ liếc trộm sắc mặt chị, không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn leo lên xe.

Khi gần đến cổng trường, hai tay đang tì xuống yên sau xe của Ái Đệ bỗng ôm lấy eo cô, giật gấu áo ngượng ngập gọi: “Chị”.

Khánh Đệ khẽ đáp lại một tiếng.

“Diêu Cảnh Trình là kẻ lừa đảo, trước mặt chị thì vỗ ngực nói gì mà không phải nộp học phí, buổi chiều lại lén tìm em nói là không được. Anh Khương hay anh Thượng gì đó của anh ta nói, lớp ghita là hợp tác cùng với người khác, một nửa tiền phải nộp lại cho cửa hàng nhạc cụ phía dưới. Còn nói nếu là bạn học của Diêu Cảnh Trình, anh ta sẽ dạy miễn phí, nhưng vẫn phải nộp một nửa tiền để trả tiền thuê lớp cho cửa hàng nhạc cụ.” Ái Đệ dừng lại một lát, thấy cô không phản ứng gì, mới ngập ngừng thừa nhận: “Em chẳng còn đồng nào cả, lại cần tiền để nộp gấp, mới nhớ đến hộp đựng giày của chị…”.

Khánh Đệ im lặng hồi lâu, hỏi: “Cần tới ba trăm tệ sao?”.

Mãi một lúc sau mới nghe thấy tiếng nó lí nhí đáp: “Lúc đi trên đường Đại Hưng vô tình nhìn thấy một chiếc áo khoác ngắn, mặc cả mãi không được. Không cam tâm. Chị, coi như em vay được không? Tết có tiền mừng tuổi em sẽ trả chị”.

Khánh Đệ một chân tiếp đất để dừng xe, quay đầu định nói với em gái rằng vay và lấy trộm về căn bản hoàn toàn khác nhau. Nhưng nhìn ánh đèn đường màu sáng trắng hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nó, ánh mắt nhìn cô thấp thỏm chờ đợi, Khánh Đệ chỉ còn biết thở dài, nói: “Lần sau có chuyện gì cần tiền thì cứ nói thẳng với chị. Em có cả một buổi chiều để nói với chị cơ mà, lén lén lút lút lấy trộm có phải là chị sẽ không biết đâu?”.

“Chị, em sai rồi.”

“Thôi, coi như quà chị tặng em vào dịp Tết.”

Ái Đệ lập tức toét miệng ra cười, Khánh Đệ nhìn nụ cười rạng rỡ của em gái một lúc lâu rồi bất lực lắc đầu. Đến nhà để xe của trường, Ái Đệ lại một lần nữa kéo vạt áo cô, thì thầm: “Người kia, Diêu Nhạn Lam. Chị ta đang nhìn chị em mình kìa”.

Khánh Đệ khẽ giật mình, bàn tay đang khóa xe khựng lại.

Diêu Nhạn Lam đã đi đến trước mặt họ, hỏi: “Em là Thẩm Khánh Đệ, lớp Một khối Mười phải không?”.

“Vâng.” Đối với chị học khóa trên Diêu Nhạn Lam, mang tâm lý của kẻ luôn bại dưới tay người ta, trong vô thức Khánh Đệ lúc nào cũng muốn tránh mặt, chỉ thỉnh thoảng vô tình gặp nhau thì cũng chỉ là đứng nhìn từ xa mà thôi. Hôm nay, khoảng cách rất gần, nhìn kỹ, Diêu Nhạn Lam thấp hơn cô một chút, chỉ đứng ngang bằng với Ái Đệ, nhưng xinh đẹp như một đóa phù dung, thân hình nhỏ nhắn duyên dáng đứng bên ngoài nhà để xe, nụ cười dịu dàng nở trên môi, xét về dung mạo hay khí chất, đều trội hơn em gái cô không chỉ một vài phần.

Khánh Đệ nhận thấy, ngày hôm nay ngoài thở dài ra cô cũng chỉ biết thở dài thôi.

“Chị là Diêu Nhạn Lam.” Đối phương thấy Khánh Đệ khẽ nói “Chào chị” xong liền im lặng, vẻ mặt thoáng chút e thẹn cười cười nói như giải thích: “Hôm nay mới nghe em trai chị nhắc đến em, chính là Diêu Cảnh Trình”.

Khánh Đệ ồ một tiếng, không biết Diêu Cảnh Trình đã nói gì với chị cậu ta, càng không biết chị cậu ta tìm cô vì lý do gì.

“Chị không có ý gì đâu, em đừng hiểu lầm, chỉ là vì nghe thấy tên em rất nhiều lần rồi, hôm nay muốn đến làm quen một chút mà thôi.” Diêu Nhạn Lam ăn nói khéo léo, từ tốn, nói xong lại ngượng ngùng cười: “Chị đã đọc bài văn của em, viết khá lắm”.

Phản ứng đầu tiên của Khánh Đệ đó là: “Đâu có”, ngập ngừng một lúc mới thật lòng nói: “Không hay bằng bài của chị”, bất luận là về phần lập ý hay lựa chọn từ ngữ, cô đều không sánh kịp.

“Chị, phải vào lớp rồi.” Ái Đệ đứng bên cạnh nhắc, ngữ khí lẫn biểu hiện tỏ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Vậy chị đi trước đây, lúc nào rảnh mình nói chuyện sau.” Tiếng chuông báo hiệu đã đến giờ học vang lên trong không trung, Diêu Nhạn Lam lên tiếng chào, đi được mấy bước lại quay đầu cười với Khánh Đệ.

“Xí!” Ái Đệ khịt khịt mũi tỏ vẻ khinh thường, nhưng cũng biết khép miệng đúng lúc Diêu Nhạn Lam quay đầu lại.

Khánh Đệ khóa xe đạp xong, chỉ nghe thấy tiếng Ái Đệ khịt mũi, cô nói với nó còn không mau vào lớp, nhưng bị Ái Đệ bỏ ngoài tai.

“Tự cho mình là hoa khôi của trường, thanh cao kiêu ngạo, xì, cổ nghển cao như thế không sợ không đỡ được cái đầu to đùng hay sao!” Ái Đệ vẫn chưa nguôi giận: “Cái thứ rách rưới trên người chị ta có cho em cũng không thèm!”.

“Thẩm Ái Đệ!” Khánh Đệ lên tiếng ngăn em gái mình lại: “Chị không cảm thấy chị ta tỏ vẻ gì thanh cao kiêu ngạo cả. Chị ta làm gì đắc tội em sao?”.

“Hừ.” Ái Đệ đi sau chị, lẩm bẩm: “Chị ta đã đắc tội với em! Đắc tội với em!”.

Giờ tự học buổi tối, Diêu Cảnh Trình mấy lần quay đầu lại, bộ dạng ngập ngừng như muốn nói rồi lại thôi. Khánh Đệ lờ đi như không biết, chăm chú đọc sách, trong đầu nhớ lại hình ảnh người đó ôm cây ghita, đầu ngón tay khẽ gảy dây đàn, từ đáy lòng thầm gọi tên người đó không biết bao nhiêu lần.

Khi còn học cấp hai, có những buổi tối cô không muốn về nhà. Hơn ba năm trước, quảng trường Nhân Dân bên cạnh trường Nhất Trung còn chưa được xây dựng, trên khoảng đất rộng rác thải chất thành đống, ngay bên cạnh trường Nhất Trung là một khoảng rừng. Khi ấy, cô cực kỳ chán ghét không khí ngột ngạt trong nhà, tuổi còn nhỏ, không thể kìm nén được sự ấm ức bực bội trong lòng không biết xả đi đâu, cô thường xuyên bỏ giờ tự học buổi tối để đi vào khu rừng nhỏ đó, không làm gì cả, chỉ nhìn trời, nghe tiếng gió, và ngẩn ngơ ngồi một mình.

Advertisements

One thought on “Tình yêu nơi đâu – Chương 5.1

  1. Pingback: Tình yêu nơi đâu – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s