9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 1.3

“Đúng đấy.”

Họ đứng đó một lúc lâu, mỗi người tự đánh giá sự thật trong lời nói của những người kia. Gabriel lên tiếng trước. “Anh sẽ cho em một giao kèo.” Juliana lắc đầu từ chối ngay lập tức trước khi Ralston đưa tay ngắt lời cô. “Đây không phải một vụ thương lượng. Em sẽ ở lại trong hai tháng. Nếu sau thời gian đó, em vẫn nhất quyết muốn trở về Ý thì anh sẽ thu xếp cho em.”

Cô nghiêng đầu ra vẻ cân nhắc giữa lời đề nghị và các khả năng đào tẩu. Cuối cùng, cô gật đầu tán thành. “Hai tháng. Không thêm một ngày.”

“Em sẽ được chọn một phòng trên lầu, em gái nhỏ à.”

Cô nhún thấp để chào. “Grazie[1], thưa anh.” Rồi hướng ra cửa phòng làm việc thì bị sự tò mò của Nick chặn đường.

“Em bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi.”

Nick thoáng nhìn sang anh trai trước khi nói tiếp. “Em cần phải ra mắt giới thượng lưu London thôi.”

“Em nghĩ không cần làm thế vì chỉ ở đây trong vòng tám tuần”, không thể lầm lẫn cách cô nhấn mạnh hai từ cuối.

“Chúng ta sẽ thảo luận thêm khi em thấy ổn định hơn.” Ralston chấm dứt cuộc trò chuyện, hộ tống cô đến cửa phòng làm việc và cho gọi viên quản gia. “Jenkins, cảm phiền ông đưa cô Juliana lên lầu và nhờ ai đó hỗ trợ người hầu của cô ấy tháo dỡ hành lý.” Anh xoay người đối mặt Juliana. “Em có một hầu gái chứ?”

“Vâng”, cô nói, sự thích thú xẹt qua môi. “Hẳn em phải nhắc anh nhớ là người La Mã đã mang văn minh đến đất nước của anh?”

Cặp mày Ralston nhướng lên. “Em dự định biến mình thành một thách thức, phải không?”

Juliana mỉm cười dịu dàng. “Em đồng ý ở lại. Nhưng không phải im lặng ở lại.”

Anh quay qua Jenkins. “Cô ấy sẽ sống với chúng ta từ giờ về sau.”

Cô lắc đầu, bắt gặp ánh mắt anh trai. “Trong hai tháng.”

Anh gật đầu sửa lại tuyên bố ban nãy. “Cô ấy sẽ ở với chúng ta từ bây giờ.”

Tay quản gia không vì thông báo đáng ngạc nhiên đó mà chớp mắt, thay vào đó thể hiện sự điềm tĩnh, “Vâng, thưa ngài”, và ra lệnh cho rất nhiều người hầu gấp rút di dời những chiếc rương của Juliana lên tầng trên trước khi dẫn đường cho cô.

Hài lòng vì mệnh lệnh của mình đã được thi hành, Ralston đóng cửa phòng làm việc và trở lại với Nick, lúc này đang dựa vào tủ búp phê, mỉm cười biếng nhác.

“Làm tốt lắm, anh trai”, Nick nói. “Phải chi giới quý tộc biết được ý thức trách nhiệm liên quan đến gia đình của anh khoa trương đến vậy… danh tiếng thiên thần sa ngã của anh sẽ sụp đổ mất thôi.”

“Chú nên biết điều mà im miệng lại đi.”

“Thật lòng, việc này làm em ấm lòng. Hầu tước Ralston suy đồi khủng khiếp. Bị một đứa trẻ hạ gục.”

Ralston lướt qua em trai và đi đến bàn làm việc. “Chú không có bức tượng nào đó cần được lau chùi à? Một bà già tuyệt vọng từ Bath với một tảng đá hoa cương cần được xác định nhân dạng chẳng hạn?”

Nick duỗi chân và bắt chéo một chân mang giày Hessian sáng bóng qua chân còn lại, không chịu mắc bẫy anh trai. “Sự thật là em có chứ. Tuy vậy, bà ta – cùng với đoàn người hâm mộ của em – sẽ biết phải đợi. Em thà dành cả buổi chiều với anh còn hơn.”

“Không cần lo cho anh đâu.”

Nick trở nên nghiêm túc. “Chuyện gì sẽ xảy ra trong hai tháng tới? Khi con bé vẫn muốn đi và anh không thể cho phép nó?” Ralston không trả lời, Nick nhấm nhẳng. “Không dễ dàng gì cho con bé. Bị mẹ bỏ rơi từ khi còn bé… và mất luôn người cha.”

“Chẳng khác gì chúng ta cả.” Ralston ngụy tạo vẻ dửng dưng trong lúc sắp xếp một núi thư từ. “Thật tình anh sẽ nhắc em nhớ rằng chúng ta đã mất cha cùng lúc với mất mẹ.”

Ánh nhìn của Nick không hề nao núng. “Chúng ta có nhau, Gabriel. Con bé không có ai hết. Chúng ta hiểu tình cảnh của con bé hơn bất cứ người nào, khi bị mọi người anh đã từng có – đã từng yêu thương – bỏ rơi.”

Ralston nhìn vào mắt Nick, ủ rũ với ký ức thời ấu thơ mà họ cùng sẻ chia. Cặp song sinh vượt qua sự ruồng rẫy của mẹ, sự đau đớn suy sụp của cha. Tuổi thơ của họ không dễ chịu, nhưng Nick nói đúng – họ vẫn còn có nhau. Và điều đó tạo nên sự khác biệt. “Một điều mà anh đã học được từ việc quan sát cha mẹ chúng ta chính là tình yêu được đánh giá quá cao. Điều quan trọng là tính trách nhiệm. Danh dự. Sẽ tốt hơn cho Juliana vì đã hiểu chuyện từ tuổi này. Bây giờ con bé có chúng ta. Và có vẻ con bé nghĩ như thế là không nhiều. Nhưng như thế sẽ đủ.”

Hai anh em chìm vào suy tư riêng của mỗi người trong im lặng. Cuối cùng Nick nói, “Sẽ khó khăn để con bé được giới quý tộc chấp nhận”.

Ralston chửi thề cay độc và nhận ra sự thật trong lời nói của em trai.

Là con gái của một phụ nữ không được ly dị hợp pháp, Juliana sẽ không được ngay lập tức chấp nhận hòa nhập vào giới thượng lưu. Trong hoàn cảnh tốt nhất, Juliana là đứa con của một phu nhân bị trục xuất khỏi giới thượng lưu, và cô sẽ phải đấu tranh để phủi bỏ tấm áo choàng nặng nề từ danh tiếng nhớp nhúa của mẹ mình. Trong hoàn cảnh xấu nhất, cô là đứa con gái ngoài giá thú của một Nữ hầu tước sa ngã và gã tình nhân người Ý có xuất thân thường dân.

Nick lại nói. “Tính hợp pháp của con bé sẽ bị đặt dấu chấm hỏi.”

Gabriel nghĩ ngợi một lúc. “Nếu mẹ chúng ta đã kết hôn với cha con bé có nghĩa là Nữ hầu tước hẳn phải cải đạo sang Công giáo khi đến Ý. Nhà thờ Công giáo sẽ không công nhận cuộc hôn nhân của bà ở nhà thờ nước Anh.”

“À há, vậy ra chúng ta mới là con hoang.” Nick ngắt lời, cười gượng gạo.

“Ít nhất là với người Ý”, Gabriel nói. “May thay chúng ta là người Anh.”

“Xuất sắc. Chúng ta vậy là ổn”, Nick đáp, “Nhưng còn Juliana thì sao? Sẽ có nhiều người từ chối giao du với con bé. Họ sẽ không thích con gái của một người đàn bà sa ngã. Và một người theo đạo Công giáo”.

“Ban đầu có lẽ họ sẽ không chấp nhận Juliana. Chúng ta không thể thay đổi sự thật cha con bé là dân thường.”

“Có lẽ chúng ta nên thử để con bé mạo nhận là em họ xa hơn là em ruột.”

Phản ứng của Ralston không cho phép sự phản đối. “Tuyệt đối không. Con bé là em gái chúng ta. Chúng ta sẽ giới thiệu nó như thế và đối mặt với hậu quả sau.”

“Con bé mới là người phải đối mặt với hậu quả.” Nick nhìn thẳng anh trai trong lúc không khí nặng nề phản ánh tầm quan trọng trong câu chuyện của họ. “Mùa vũ hội sẽ sớm bắt đầu. Nếu muốn thành công thì những hành động của chúng ta hẳn sẽ phải hoàn toàn công chính. Danh tiếng của chúng ta cũng là của con bé.”

Ralston hiểu rõ. Anh sẽ phải chấm dứt mối quan hệ với Nastasia – cô ca sĩ opera vốn vang danh vì những hành động hớ hênh. “Hôm nay anh sẽ nói chuyện với Nastasia.”

Nick gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ trước khi bổ sung, “Và Juliana sẽ cần một sự giới thiệu để tiến vào giới thượng lưu. Từ một người nào đó có nhân cách không chê vào đâu được”.

“Phải, anh cũng đang nghĩ đây.”

“Chúng ta luôn luôn có thể nhờ cô Phyllidia.” Chỉ nhắc đến em gái của cha họ cũng làm Nick rùng mình, bất chấp việc bà sẽ xuất hiện cùng những ý kiến ồn ào và hướng dẫn gây khó chịu, bà là Nữ công tước góa bụa và là nhân vật có vai vế trong giới quý tộc.

“Không.” Ngay tức thì Ralston đáp ngắn gọn. Phyllidia sẽ không thể nào xoay xở trong một tình huống tế nhị như thế này – một đứa em gái bí ẩn vô danh đến trước cửa Ralston House vào đúng lúc bắt đầu mùa vũ hội. “Không chị em hay bà con nào của chúng ta sẽ làm việc đó.”

“Vậy thì ai sẽ làm?” Hai tia nhìn song sinh khóa chặt nhau. Kiềm tỏa nhau. Quyết tâm của họ ngang ngửa, sự cam kết của họ tương đồng.

Nhưng chỉ có một người là Hầu tước. Và lời anh không có chỗ cho sự hoài nghi. “Anh sẽ tìm ra một người nào đó.”


[1] Tiếng Ý: Cảm ơn.

 

Advertisements

One thought on “9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 1.3

  1. Pingback: 9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Sarah MacLean | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s