Đối thủ tình trường – Chương 1.2

“Đương nhiên là chẳng liên quan gì tới tôi, cô không cần phải nổi cơn tam bành lên như thế!”, Lư Hạo Tường cười ha ha, có chút đắc ý vì phán đoán của mình dễ dàng được kiểm chứng. Anh chỉnh lại ca vát, một tay chống vào thang máy, tay còn lại cho vào túi quần, ung dung nói: “Nghe nói phụ nữ lớn tuổi mà không yêu, không kết hôn sẽ không cân bằng nội tiết tố. Theo thống kê chưa đầy đủ thì xác suất của việc mãn kinh sớm là 70%. Nói không chừng còn chuốc họa vào thân, ai muốn hợp tác với quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào chứ? Khó khăn lắm cô mới chuẩn bị lấy chồng, đây là cái phúc của bộ phận Thị trường và cũng của bộ phận Thiết kế! Tôi đây vốn chẳng lo lắng gì cho phụ nữ lớn tuổi, nhưng vì lo lắng cho sự hài hòa của quốc gia nên mới quan tâm tới cô thôi!”.

Thẩm Xuân Hiểu nhìn anh một cái rồi cong môi giễu cợt: “Tôi lớn tuổi, nhưng chẳng phải trong mười số đếm thì không chỉ có số hai thôi sao? Anh cũng đi mà lo cho bản thân mình đi!”.

Lư Hạo Tường cười đểu, nói với thái độ không mấy nghiêm túc: “Không thể nói thế được. Trai ba mươi tuổi hãy còn xuân, huống hồ tôi có sự nghiệp, tướng mạo khôi ngô, phong độ, rất đáng giá. Chỉ cần tôi đồng ý thì chẳng phải có thể thoát khỏi số kiếp độc thân sao? Không giống một số người, đã bắt đầu sầu muộn vì chuyện lấy chồng mà đi xem mặt… Ha ha ha!”.

Anh cố gắng làm bộ mặt nín cười đến mức méo xệch, Thẩm Xuân Hiểu nói cay độc: “Rất buồn cười, đúng không?”.

Lư Hạo Tường nín cười đến mức đỏ mặt, nói: “Đương nhiên… chẳng buồn cười chút nào… Ha ha!”.

Thẩm Xuân Hiểu tức tối mặt đỏ tía tai, bị gã đàn ông này cười chế giễu như thế mà chẳng biết giải thích ra sao. Đương nhiên, nếu có thể giải thích, cô cũng chẳng thèm giải thích với anh. Anh ta là ai chứ? Cô mang theo sự tức giận đến cắn răng cắn lợi và cả nỗi buồn chán không thể nói nên lời của mình để hằn học lườm anh một cái.

Lư Hạo Tường hoàn toàn phớt lờ, cô càng tức, anh càng cười, hiếm có cơ hội như thế, nếu không giữ vững phong độ sỉ nhục cô nàng thì anh thật có lỗi với cái miệng của mình quá.

“Cười, cười, cười! Anh cười cho chết đi!” Thẩm Xuân Hiểu thấp giọng chửi rủa: “Đồ tiểu nhân đắc ý!”.

“Quá khen, quá khen!” Lư Hạo Tường cười hả hê: “Cô thì tốt đẹp điểm nào chứ? Cổ nhân đã nói, chỉ có tiểu nhân và đàn bà mới khó nuôi! Tôi chỉ là tiểu nhân, còn cô không những là tiểu nhân, mà còn là đàn bà!”. Lư Hạo Tường thu lại tiếng cười song lông mày, khóe mắt, mũi, miệng, thậm chí là tóc, tất cả đều chứng tỏ anh đang cười.

“Sao tôi lại tiểu nhân? Không giống như một số người, bề ngoài có vẻ nho nhã lịch thiệp nhưng hóa ra thực chất lại là văn hóa suy đồi. Âm thầm hại người, còn không biết liêm sỉ giữa ban ngày ban mặt!”

“Thẩm Xuân Hiểu, cô hãy hiểu lý lẽ một chút. Tôi sớm đã nói rằng không phải tôi hại cô, rốt cuộc cô muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa đây?” Thấy cô vẫn nhắc lại chuyện cũ, sự thảnh thơi vừa rồi của Lư Hạo Tường bỗng chốc biến thành chua ngoa không thể kìm nén. “Cô đã khiến cho An Châu rời xa tôi, thế mà vẫn chưa hài lòng sao?”

“Anh có nói bao nhiêu lần thì cũng không thể thay đổi được sự thực rằng anh là đồ tiểu nhân.” Thẩm Xuân Hiểu lạnh lùng nói, “Còn về chuyện tình cảm của anh và An Châu xảy ra vấn đề thì có liên quan gì đến tôi? Chỉ là anh đã quen cái thói ngậm máu phun người rồi, quen biết những người như anh, quả là tôi đã phải hạ thấp giá trị của mình, nhưng tôi không muốn mình cũng mất phẩm chất như anh!”.

“Giống nhau cả thôi.”

Thang máy cuối cùng cũng đến nơi, “tinh” một tiếng, cửa mở, Thẩm Xuẩn Hiểu không muốn đợi thêm giây phút nào nữa, tức tối lách qua người anh ra khỏi thang máy. Lư Hạo Tường cũng mau chóng sải bước theo.

Thẩm Xuân Hiểu lườm anh một cái, thở phì phò lao về phía trái. Không hề thua kém, Lư Hạo Tường trả lại cô ánh mắt lạnh lùng, tức tối đi về hướng phải.

Buổi tối, Thẩm Xuân Hiểu và Triệu Yến Minh gặp nhau tại Cynthia Pub.

Trên chiếc ghế cao bên quầy bar, Triệu Yến Minh với bộ lễ phục trễ ngực màu rượu đỏ, vô cùng xinh đẹp, cầm chiếc ly nhẹ nhàng uống thứ chất lỏng màu xanh nhạt, đôi môi hồng hé mở rất đỗi quyến rũ.

Thẩm Xuân Hiểu ăn vận đơn giản hơn nhiều với chiếc áo khoác màu vàng nhạt, trang điểm nhẹ nhưng không hề tầm thường.

Hai người nhìn đám người trong sàn nhảy đang lắc lư theo điệu nhạc, khóe môi nhếch lên một nụ cười. Triệu Yến Minh có vóc người chuẩn, tầm mắt cũng cao, đâu phải đối tượng xem mặt nào cũng lọt vào tầm ngắm của cô? Nếu không phải sợ mẹ mình phát bệnh tim vì tức giận thì cô cũng chẳng miễn cưỡng làm cái vẻ mặt nịnh bợ với Thẩm Xuân Hiểu để nhờ bạn thế thân cho mình.

Cô thích cuộc sống hiện tại, âm nhạc, đèn nhấp nháy, cocktail, những người nhìn tưởng như rất thân quen nhưng thực chất lại vô cùng xa lạ, bên cạnh có bạn tốt, ngày tháng trôi đi chầm chậm mà thư thái. Vì sao phải tìm đàn ông chứ? Một mình cô cũng có thể khiến cho tháng ngày qua đi một cách tuyệt vời. Cứ coi như nhất định phải tìm một anh chàng thì người đó cũng phải do đích thân cô lựa chọn.

Triệu Yến Minh luôn cảm thấy xem mặt là một việc hết sức sai lầm, đặc biệt, sau khi một số kênh truyền hình ra sức phát sóng chương trình xem mặt thì cô càng cảm thấy nó nực cười, có lẽ xem mặt là sự thụt lùi của nền văn minh. Vấn đề tự do yêu đương đã được tiến hành suốt một trăm năm, là người phụ nữ của xã hội hiện đại mà ngay đến chuyện hôn nhân đại sự cũng phải nhờ vào lời nói của người mai mối sao?

Cô thà chết chứ không bước chân vào bức tường thành hôn nhân không có tình yêu kia. Cho dù có tình yêu thì cũng chưa chắc cô đã dám bước vào. Thử nghĩ mà xem, hai người hoàn toàn khác biệt, quan niệm khác nhau, quá khứ không tương đồng và tư tưởng cũng chẳng giống nhau, thế mà lại muốn chung sống, còn chung sống trong một thời gian dài nữa chứ.

Thời kỳ tươi đẹp của tình yêu mãi mãi thuộc về giai đoạn chưa kết hôn. Một khi đã xác định rõ quyền sở hữu thì tất thảy sẽ thay đổi, cũng giống như câu mà mọi người thường nói “Hôn nhân là nấm mồ chôn tình yêu” vậy. Cô luôn không thể hiểu được tại sao biết rõ đó là nấm mồ mà vẫn có người cứ thích chui đầu vào chứ? Phải chăng họ đã chán ngán cuộc sống này?

Về điểm đó, cô rất ngưỡng mộ Thẩm Xuân Hiểu vì có đấng sinh thành dễ dàng bị lừa gạt. Chỉ cần trong điện thoại, Thẩm Xuân Hiểu nói đang yêu đương ai đó, đầu dây bên kia lập tức thích thú khuyên răn phải làm như thế nào, không hề hoài nghi tính chân thực trong những lời nói của con gái. Nếu có bố mẹ như thế thì cô sẽ đốt hương kính Phật. Nhưng đáng tiếc, bố mẹ cô lại anh minh như thám tử Sherlock Holmes tái sinh, căn bản không thể bị mắc lừa.

Đa phần các cô gái lớn tuổi đều đã trải qua những lần xem mặt nhưng chẳng mấy ai thảm hại như cô. Lý lịch và ảnh của cô trải đầy các trang môi giới hôn nhân, chẳng khác nào phát lệnh truy nã tội phạm vậy, từ đó có thể thấy song thân của cô đã phải bỏ ra biết bao vốn liếng cho việc này.

Chỉ là chưa kết hôn, chưa có bạn trai, điều đó không có nghĩa là không lấy nổi chồng. Đối với hành động ấy của bố mẹ, cô vô cùng bực bội. Cô cảm thấy họ đã quá lao tâm khổ tứ, một lòng một dạ chỉ mong con gái vào động phòng. Nhưng, có tức tối đến đâu thì cũng chỉ đành che đậy bằng nụ cười hiếu thuận, chứ chẳng dám biểu hiện ra ngoài.

Đây cũng là một nguyên nhân mà Triệu Yến Minh nhất định phải kéo theo Thẩm Xuân Hiểu vào vòng xoáy của mình. Cô đang ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng, là bạn bè tốt, nói gì thì nói cũng không thể để Thẩm Xuân Hiểu đứng trên bờ mà không bị ướt giày được.

Lúc bắt đầu, Triệu Yến Minh cũng chưa nghĩ ra hạ sách này, nhưng mấy ngày liên tiếp đi xem mặt những anh chàng mà theo cách nói của cô là có dung mạo như trái táo nứt thì cô bắt đầu chẳng còn hứng thú gì nữa, tất cả đều phải nhờ Thẩm Xuân Hiểu đến từ chối khéo thôi.

Ngoài Thẩm Xuân Hiểu ra, Triệu Yến Minh cũng chẳng thể gây tai họa cho người nào khác.

Trước đây có thêm An Châu, ba cô gái cùng sát cánh, ngày tháng vui vẻ trôi qua, muốn có bao nhiêu niềm vui cũng đều được đáp ứng. Nhưng nửa năm trước, An Châu sang Canada, và chiếc kiềng bỗng thiếu đi một chân. Còn bố mẹ Triệu Yến Minh suốt một thời gian dài chìm đắm trong trò mạt chược và cờ tướng, chẳng biết thế nào mà sau một đêm lại ý thức được rằng tuổi của con gái mình đang có xu hướng ngày một tăng lên, bèn bắt đầu thúc ép cô nhanh chóng kết thúc cuộc sống độc thân.

Không phải cô không khát vọng yêu đương, không muốn nói đến chuyện ái tình khiến con tim dao động, không muốn cùng người nào đó trải qua cuộc sống gia đình. Nhưng, chuyện này đâu giống như đi chợ mua đồ, mà là một quá trình hai bên chọn lựa, hơn nữa đối tượng xem mặt chỉ thích hợp thôi là chưa đủ, cái cô cần chính là sự rung động của con tim.

Cô không cho rằng chức năng yêu của mình đã thoái hóa đến mức chỉ cần tìm một anh chàng thích hợp, chứ chẳng cần đến yếu tố trái tim rung động.

Bố mẹ càng tìm đủ mọi cách ép cô đi xem mặt thì cô càng phản đối, càng hoang mang sợ hãi, chỉ còn thiếu mỗi nước chạy vào rừng trốn mà thôi. Nguyên nhân đến tận bây giờ cô vẫn chưa chạy trốn chính vì bên cạnh còn có một bè lũ mà cô có thể nhờ thế thân, có thể giúp cô gắng gượng lấy đạo hiếu để tiếp tục tiến hành đi xem mặt một cách dối trá.

Lúc này đây, Thẩm Xuân Hiểu đang ung dung tự tại, khẽ nhấp một ngụm Long Island Iced Tea, bộ dạng vô cùng thảnh thơi. Nhìn gương mặt nhu mì xinh đẹp mà nhẹ nhàng hiền dịu kia, Triệu Yến Minh thật sự khó có thể tưởng tượng được cảnh Thẩm Xuân Hiểu ngồi đối diện với anh chàng xem mặt, chỉ cắm đầu cắm cổ vào các món ăn. Suy nghĩ này khiến cô không nhịn nổi cười.

Thẩm Xuân Hiểu lừ cô một cái: “Đã nhìn đủ chưa? Tớ có phải đàn ông đâu!”.

Triệu Yến Minh phì cười, nói: “Cậu mà là đàn ông thì đã tốt, nếu thế, mẹ tớ sẽ không bắt tớ đi xem mặt nữa!”.

Thẩm Xuân Hiểu cũng cười nhưng lập tức lại nghiêm nét mặt cảnh cáo: “Sau này cậu tự mà giải quyết đi, nói gì thì nói, tớ cũng không dám làm ma thế thân nữa đâu”. Hôm nay bị gã Lư Hạo Tường đáng ghét tóm được cơ hội mỉa mai một trận rồi, cô không muốn có lần thứ hai nữa.

“Chuyện sau này thì để sau này tính đi!” Triệu Yến Minh cười tinh quái.

Đột nhiên, có người bưng ly rượu đến gần, phong thái ung dung, nho nhã lịch sự cất tiếng chào hỏi Thẩm Xuân Hiểu: “Xin chào cô Triệu!”.

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 1.2

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s