Đối thủ tình trường – Chương 1.3

Hai người cùng lúc ngẩng đầu, anh chàng đối diện vẻ mặt tươi cười, đây chẳng phải là đối tượng xem mặt lần trước – Đỗ Vệ Kỳ – sao? Thế giới này thật quá nhỏ bé, ở đâu cũng có thể gặp nhau.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười: “Anh Đỗ tìm Triệu Yến Minh phải không? Đây, đây mới là cô ấy!”. Nói xong, biết ngay mình sẽ gặp tai họa, đùi cô đã bị chiêu Cửu âm bạch cốt trảo[1] của Triệu Yến Minh công kích, lại còn ra đòn Vô ảnh cước nữa chứ. Cô nín đau để duy trì nụ cười đẹp đẽ trên gương mặt, nói: “Cô ấy có chứng sợ đi xem mặt, cho nên tôi đành bất đắc dĩ giúp đỡ. Bây giờ vừa hay có nhân vật chính ở đây, hai người cứ thoải mái trò chuyện nhé!”.

Nét mặt của Đỗ Vệ Kỳ vô cùng kỳ lạ, nhăn mày chau mặt ba giây, cuối cùng cũng khôi phục lại trạng thái bình thường, phong độ cười nói: “Hóa ra là như thế, thật may mắn khi được quen biết hai người! Cô Triệu, xem ra chúng ta rất có duyên nên vẫn gặp được nhau!”.

Triệu Yến Minh bị đẩy lên đoạn đầu đài, tuy dưới gầm bàn đã xuất chiêu Cửu âm bạch cốt trảo và Vô ảnh cước nhưng ngoài mặt vẫn vô cùng thục nữ, lịch sự nâng ly: “Ngại quá, không phải tôi muốn chống đối ý của bố mình, chỉ là không thích bị ép đi xem mặt. Chi tiết cụ thể cũng chẳng cần giải thích nữa, đã gặp nhau ở đây rồi thì cho tôi xin lỗi, tôi xin cạn trước để tỏ lòng kính trọng!”.

Đỗ Vệ Kỳ không để bụng, cười nói: “Không có gì! Tôi có thể hiểu được tâm trạng của cô!”.

Nâng chén xong, không khí bỗng trở nên thoải mái, ba người chính thức làm quen, trò chuyện mấy câu thì đối diện có người gọi Đỗ Vệ Kỳ đến uống rượu, anh mỉm cười nói: “Tôi còn có bạn ở bên kia nên cáo lui trước!”.

“Anh cứ tự nhiên!” Triệu Yến Minh như trút được gánh nặng, đến quán rượu mà vẫn gặp phải đối tượng xem mặt, cô cảm thấy mình thật xui xẻo.

Đỗ Vệ Kỳ nhìn Thẩm Xuân Hiểu ở bên đang mỉm cười, lễ phép gật đầu rồi trở về phía bạn mình.

Triệu Yến Minh liếc xéo Thẩm Xuân Hiểu: “Cái cô họ Thẩm kia, tại sao hôm nay tôi mới phát hiện ra cô chẳng có chút nghĩa khí nào thế nhỉ?”.

Thẩm Xuân Hiểu vẫn nhìn với ánh mắt kiêu ngạo, cười nói: “Tớ chỉ có trách nhiệm thế thân cho cậu trong những buổi xem mặt thôi, còn những lúc khác, tớ không thể đội tên cậu mà đi rêu rao khắp nơi được”.

Triệu Yến Minh thở dài, trong lời nói có chút ý tứ trầm mặc: “Cậu nói đúng, thật sự là tớ có chứng sợ xem mặt, đều tại bố mẹ tớ ép cả. Haizzz, Xuân Hiểu, chúng ta một người thì có bệnh sợ xem mặt, một người lại có chứng sợ yêu đương, xem ra cả đời này chúng ta đừng có nghĩ tới chuyện bước chân vào bức tường thành của hôn nhân!”.

“Cũng chưa hẳn thế, nói không chừng có người chữa được căn bệnh sợ xem mặt của cậu đấy. Ví dụ như anh chàng Đỗ Vệ Kỳ vừa rồi!” Thẩm Xuân Hiểu tùy hứng nói. Câu nói “chứng sợ yêu đương” của Triệu Yến Minh đã chạm phải vết thương lòng của cô, cô chỉ có thể dùng cách lấy yếu thắng mạnh để đáp trả bạn mình thôi.

Triệu Yến Minh không hiểu ý trêu chọc kia, cười hi hi nói: “Hình như anh ta không tức giận gì, xem ra người này rất có phong độ, dáng vẻ cũng anh tuấn. Xuân Hiểu, cậu cảm thấy thế nào?”.

“Nếu thấy thích thì cứ theo đuổi đi, cùng lắm là đi gặp mặt lần nữa!” Xuân Hiểu trêu đùa.

“Cậu vừa nói anh ta tên gì nhỉ?”

“Đỗ Vệ Kỳ!” Thẩm Xuân Hiểu đảo mắt, “Cậu nên có chút thành ý, hẹn hò xem mặt mà ngay cả tên người ta cũng không biết!”.

“Cậu biết là được rồi, thế danh thiếp của anh ta đâu?”

“Vứt đi rồi.” Thẩm Xuân Hiểu nghĩ một lát rồi trả lời với vẻ tiếc nuối. Thực sự, cô đã tiện tay vứt nó đi sau khi lên taxi, ngay cả những chữ trên đó cô cũng chưa kịp đọc.

Triệu Yến Minh cười nói: “Không sao, tớ có thể biết được anh ta là ai!”.

Về điểm này Thẩm Xuân Hiểu tin rằng, dựa vào những mối quan hệ của một tổng biên tập tạp chí như Triệu Yến Minh thì tìm hiểu về một người chẳng phải là việc dễ như trở bàn tay sao?

Nhưng có một điều cô không hiểu, nếu một cô gái suốt ngày ru rú trong nhà rồi trở thành gái ế thì cũng không có gì đáng nói, bởi dẫu sao người ta cũng ít bạn bè. Nhưng Triệu Yến Minh quan hệ rộng như thế, lại thường xuyên tiếp xúc với nhiều người, vậy mà tại sao ngay đến chuyện cả đời cũng không thu xếp ổn thỏa được?

Từ lần tình cờ gặp Đỗ Vệ Kỳ ở Cynthia Pub, Triệu Yến Minh một thời gian dài không lộ diện, công việc xem mặt của Thẩm Xuân Hiểu cuối cùng cũng có thể nói là thảnh thơi.

Trở thành giám đốc Thị trường, công việc của cô cũng chẳng được nhàn hạ, những việc như đi công tác, tổ chức cuộc họp rất nhiều. Thêm vào đó, thời gian này, giám đốc bộ phận Hành chính không biết vì sao ngày nào cũng đến phòng làm việc của cô càu nhà càu nhàu, mà rõ ràng nhìn vẻ ngoài chẳng thấy có chút hơi men nào.

Còn cái dáng vẻ chê bai giễu cợt, miệng lưỡi sắc bén của Lư Hạo Tường, cô phải mất mười hai phút tập trung tinh thần và thể lực mới có sức để đánh trả lại, vì vậy, cũng chẳng có hơi đâu để nghe ngóng tình hình của con người Đỗ Vệ Kỳ ấy ra sao.

Một tháng cứ thế trôi đi, Thẩm Xuân Hiểu đã thành công trong việc làm hao mòn tấm lòng chứa chan nhiệt tình của giám đốc Hành chính.

Cô chuyên tâm giải quyết số lượng công việc khổng lồ ở công ty, cái việc gọi là đại sự cả đời mình, cô cũng không buồn nghĩ đến.

Tất cả là do sau khi người yêu đầu tiên cùng thề non hẹn biển lại bắt cá hai tay mà không hề có điềm báo trước, cô cương quyết quẳng mình về vị trí cũ, nỗi sợ hãi trong lòng cứ lớn dần lên, thế chỗ cho khát khao tình yêu, đồng thời không tránh khỏi tâm lý kính nhi viễn chi với tình yêu và cũng chẳng dám ước mong quá cao.

Kỳ thực, cô có chứng sợ tình yêu, không dám dễ dàng cho đi tình cảm của mình.

Không phải cô không nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng lại chẳng dám tin vào tình yêu. Lời thề cửa miệng của chàng trai nào có thể chống lại sự thay đổi của năm tháng đây? Chẳng qua cũng chỉ là kết quả của việc dư thừa hormone. Cô không muốn lại bị tổn thương thêm lần nữa.

Nếu chỉ là tìm một người để sống cho qua ngày thì sự việc lại vô cùng đơn giản, cũng chẳng cần tìm sớm như thế. Cô mới hai mươi tám tuổi, vẫn còn chưa hưởng trọn tự do mà. Sinh mệnh thực sự đáng quý, cái giá của tình yêu cũng rất cao, nếu phải đánh đổi tự do, cô thà vứt bỏ hai thứ đó.

Thẩm Xuân Hiểu tin rằng sẽ có một ngày, ở một góc rẽ nào đó, cô sẽ gặp được anh chàng có thể cùng mình sống những ngày tháng giản dị mà hạnh phúc.

Tuy cô thực tế nhưng cũng không kém phần lãng mạn. Cô không tin tình yêu song lại mong đợi sự ấm áp mà tình yêu mang đến, mâu thuẫn là thế, nhưng ai có thể bác bỏ được sự trùng hợp trên đường đời?

Thẩm Xuân Hiểu rất có tố chất trở thành một người phụ nữ kiên cường, chỉ cần bắt tay vào công việc là có thể vùi đầu vào đó mấy tiếng đồng hồ, quên cả uống nước.

Hạng mục mà cô đang phụ trách đã gần đến giai đoạn cuối, để hoàn thành toàn vẹn các khâu cuối cùng, cô đã phải bận bịu suốt hai ngày trời. Ngẩng đầu lên từ đống tài liệu, Thẩm Xuân Hiểu đứng dậy, định đi rót cốc nước.

Bỗng nhiên, điện thoại đặt trong ngăn bàn vang lên khúc ca vui vẻ, Thẩm Xuân Hiểu có chút bực bội kéo ngăn bàn ra, nhận cuộc gọi, ngữ khí không tốt lắm: “Chuyện gì?”.

Tiếng cười ở đầu dây bên kia mang đầy vẻ nịnh bợ: “Xuân Hiểu, đang làm gì thế?”.

“Còn có thể làm gì chứ? Đang bán mạng cho tư bản đây!” Giọng Thẩm Xuân Hiểu có chút bất mãn, yếu ớt.

“Đi ăn tối nhé!” Triệu Yến Minh cười hi hi. “Một tháng trời không gặp nhau rồi, tớ nhớ cậu nên muốn mời cậu đi ăn!”

Thẩm Xuân Hiểu cảnh giác nói: “Được đấy nhỉ, tự nhiên lại tỏ vẻ ân cần chu đáo, nếu không phải gian tặc thì cũng là phường trộm cướp! Lại có chuyện gì thế?”.

“Không có gì, thật sự không có chuyện gì, chỉ muốn tụ tập với cậu chút thôi!”

Giọng nói của Triệu Yến Minh pha chút ngượng nghịu, còn mang theo cả sự hưng phấn. Theo những gì Thẩm Xuân Hiểu hiểu về Triệu Yến Minh thì cứ mỗi khi cô ấy nói không có chuyện gì là y rằng có chuyện. Thẩm Xuân Hiểu cũng không nhiều lời mà nhằm đúng tim đen: “Lại sắp đi xem mặt à? Nói đi, lần này là ở đâu, đối tượng tên gì? Liên lạc ra sao?”.

Triệu Yến Minh cười hì hì nói một cách đáng thương: “Xuân Hiểu, trong lòng cậu và trong mắt cậu, tớ chỉ là một kẻ sống vì cái việc xem mặt đó thôi sao? Là một phụ nữ của thời đại mới, ngoài việc xem mặt ra, tớ còn có thể làm được rất nhiều việc nữa đấy!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười lớn, khịt mũi giễu cợt: “Dưới thủ đoạn marketing tập trung như súng bắn của mẹ cậu mà cậu còn có thời gian để làm nhiều việc nữa sao?”.

“Cũng có lý nhỉ! Cho nên để giải thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ của bà thì phương pháp tốt nhất chính là tớ sẽ bắt đầu yêu đương”, Triệu Yến Minh mặt mày hớn hở nói.

“Chẳng phải cậu đã bắt đầu yêu rồi sao?”

“Tớ bắt đầu lúc nào? Tớ còn chưa tìm được mục tiêu nữa là, bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất là tìm kiếm mục tiêu, bắt đầu một cuộc tình mới!”

“Hay lắm! Tinh thần đáng khen. Nhưng, chuyện này có liên quan gì đến tớ?”

“Là thế này, có một công ty mai mối tổ chức hoạt động xem mặt với quy mô lớn, cách thức giống như trên truyền hình mà cậu biết rồi đấy, tất cả những nơi mai mối đều có tài liệu về tớ, cho nên, họ gọi điện thông báo cho tớ…”, Triệu Yến Minh vốn vẫn nói với giọng điệu bừng bừng khí thế, bỗng chốc như uống phải thuốc, bi thảm vô cùng.

“Đây là chuyện tốt mà, cậu không muốn đi sao?” Thẩm Xuân Hiểu thảnh thơi cười về cái việc chẳng liên quan gì đến mình.

“Đương nhiên là tớ không muốn đi! Nhưng, cậu biết đấy, nếu tớ không đi thì mẹ tớ sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử với tớ mất”, giọng nói của Triệu Yến Minh truyền qua điện thoại đáng thương vô cùng.

Cho rằng Triệu Yến Minh nói rõ khoa trương, đương nhiên Thẩm Xuân Hiểu không tin và tiếp tục giễu cợt: “Chẳng phải cậu vừa nói muốn được giải thoát khỏi vận mệnh bị ép đi xem mặt sao? Bây giờ có cơ hội, nói không chừng, một anh chàng đơn độc giàu có lại quỳ dưới váy cậu ý chứ. Vậy là Triệu Yến Minh trở thành hoa có chủ, đến lúc ấy mẹ cậu chỉ chuyên tâm thắp hương tạ lễ thôi và sẽ không còn thúc ép cậu nữa, như thế chẳng phải rất tốt sao?”.

“Có dễ dàng như vậy không?”

Thẩm Xuân Hiểu chế giễu: “Cậu cứ tận đạo hiếu, ngoan ngoãn một lần đi, có ảnh của cậu ở đó thì lần này cậu không thể bắt tớ đi chết thay cậu được”.

“Cái gì mà chết thay chứ? Cậu đừng nói khó nghe như thế, nếu thật sự muốn chết, tớ lại cần gọi cậu đến bảo cậu thay tớ à?” Triệu Yến Minh lời lẽ đanh thép, hào hùng, bỗng chốc lại cười hi hi, có vẻ như khó khăn lắm mới mở lời được: “Hay là, chúng ta cùng đi nhé?”.

“Cậu được lắm, người ta thông báo cho cậu tham gia, cậu còn kéo theo tớ đến làm bia đỡ đạn?” Thẩm Xuân Hiểu không cho phép mình nói năng úp úp mở mở.

“Không thể nói như thế chứ?” Triệu Yến Minh hào hứng động viên. “Chẳng phải cậu cũng bị liệt vào hàng cao tuổi sao? Nói không chừng hoạt động lần này thật sự có thể gặp được Bạch Mã hoàng tử và chuyện đại sự cả đời cậu cũng được giải quyết ổn thỏa ấy chứ!”

“Người cưỡi bạch mã chưa chắc đã là hoàng tử, Đường Tăng cũng cưỡi bạch mã đó thôi!” Thẩm Xuân Hiểu cười nhạo. “Tớ không đi.”

“Tớ mời cậu đi ăn, cậu cũng không đi sao?”

“Không đi!”

“Chiếc áo khoác hiệu Armani tớ mới mặc một lần, chẳng phải cậu nói rất thích sao? Tớ tặng cậu đấy! Thế có đi không?”

“Không!”

“Nếu không thì tớ tặng cậu chiếc túi hãng LV kiểu mới nhất nhé, cái màu vàng nhạt mà cậu ưng ý ấy! Có đi không?”

“Được!” Thẩm Xuân Hiểu cười ha ha, nói: “Vừa nhìn kiểu dáng cái túi đó trên mạng là tớ đã muốn có rồi. Nếu cậu chịu bỏ vốn mà nhắm cho tớ cái túi ấy thì tớ cũng phải liều mạng giúp đỡ người quân tử chứ!”.

Triệu Yến Minh nghiến răng nghiến lợi nói: “Thấy lợi quên nghĩa, Thẩm Xuân Hiểu, bạn tốt như cậu cũng có giá cao nhỉ, cậu chẳng tốt bụng gì cả!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười tảng lờ: “Nói rõ ra là tớ xử sự công bằng, hợp lý, chẳng lừa già dối trẻ, không bao giờ nương tay với những kẻ ép giá, tuyệt đối không nương tay!”. Nghĩ một lát, cô lại nói: “Cậu đi tham gia hoạt động xem mặt, thế anh chàng Đỗ Vệ Kỳ đâu?”.

“Đỗ Vệ Kỳ? Đỗ Vệ Kỳ nào?”, Triệu Yến Minh tỏ vẻ hết sức mơ hồ.


[1] Cửu âm bạch cốt trảo là một trong nhiều môn võ công được ghi lại trong Cửu âm chân kinh, bộ võ công tối thượng trong tiểu thuyết võ hiệp Anh hùng xạ điêu của nhà văn Kim Dung.

 

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 1.3

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s