9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 2.4

“Anh vẫn chưa hiểu tại sao em không thể lẩn tránh những sự kiện đáng ghét đó. Tốt thôi, em phải có mặt ở vũ hội công bố lễ đính hôn của họ. Em phải có mặt ở lễ cưới. Nhưng bỏ qua mấy cái còn lại đi.”

“Em không thể làm thế!”

“Anh hỏi lại, tại sao không thể?”

“Phụ nữ đứng đắn không bỏ qua các sự kiện liên tục như việc họ thay nhân tình. Em phải lo lắng cho thanh danh của mình chứ!”

Giờ đến lượt anh trai nàng khịt mũi. “Cực kỳ nhảm nhí. Calpurnia. Em đã hai mươi tám tuổi rồi.”

“Nói ra tuổi tác của em không phải hành vi của quý ông đâu. Và anh biết em ghét nghe anh gọi em là Calpurnia.”

“Em sẽ chịu đựng. Em hai mươi tám, chưa kết hôn, có nhiều khả năng sở hữu thanh danh trong sạch nhất giới quý tộc, không phân chia giới tính và tuổi tác. Vì Chúa, lần cuối em đi đâu đó mà không đội mũ ren là khi nào vậy?”

Nàng lườm anh trai. “Danh dự là mọi thứ em có. Em đang cố nói cho anh biết điều đó đấy, Benedick.” Rồi với tay rót thêm rượu sherry.

“Em nói đúng. Nó là tất cả của em, bây giờ thôi. Nhưng em có thể có nhiều thứ hơn. Tại sao không vươn tay nắm lấy?”

“Vậy ra anh đang khuyến khích em làm vấy bẩn danh thơm tiếng tốt của chúng ta sao?” Callie ngờ vực hỏi, sững sờ với một tay cầm bình rượu, tay kia cầm ly. Benedick nhướng mày. Callie đặt bình rượu xuống bàn. “Anh không biết nếu em làm thế, anh, với tư cách Bá tước, có vẻ sẽ gánh chịu hậu quả sao?”

“Anh không đề nghị em có tình nhân, Callie. Anh cũng không mong đợi em gây chuyện. Anh chỉ đang muốn nói em đặt chuẩn mực khá cao cho… à ừm… một người không cần quá lo lắng cho một vết xước trên danh tiếng của mình. Anh cam đoan với em, bỏ qua những sự kiện buồn chán liên quan đến đám cưới sẽ không ảnh hưởng tới địa vị Bá tước.”

“Đã vậy tại sao không uống scotch và hút xì gà nhỉ?”

“Sao lại không?”

“Ý anh không phải thế.”

“Callie, anh cảm thấy chắc chắn cái nhà này sẽ không sụp đổ nếu em uống rượu. Dù anh không chắc em sẽ thấy thích.” Anh im lặng một lúc rồi nói tiếp. “Em còn muốn làm gì nữa?”

Nàng thận trọng suy nghĩ câu trả lời. Nếu không có hậu quả đáng tiếc nào? Nàng sẽ làm gì? “Em không biết. Em chưa từng cho phép bản thân nghĩ về những điều đó.”

“Bây giờ hãy cho phép bản thân. Em sẽ làm gì?”

“Càng nhiều càng tốt.” Câu trả lời đến rất nhanh làm cả hai ngạc nhiên, nhưng khi từ ngữ rời khỏi miệng, Callie biết chúng là từ tận đáy lòng. “Em không muốn cư xử đúng quy củ. Anh nói đúng. Hai mươi tám năm sống rập khuôn là quá lâu rồi.” Nàng tự cười mình.

Benedick tiếp tục. “Vậy em sẽ làm gì?”

“Em sẽ ném chiếc mũ ren của mình đi.”

“Cho đi, anh hy vọng thế.” Anh chế giễu. “Đến đây, Calpurnia. Em có thể sáng tạo hơn thế này. Không có hậu quả gì, và em chọn ra ba chuyện có thể làm ngay trong nhà.”

Nàng mỉm cười, lún sâu xuống ghế, cảm thấy vui thích. “Học đánh kiếm.”

“Em đã được như ý”, anh nói một cách động viên. “Còn gì nữa?”

“Có mặt ở một cuộc đấu súng!”

“Còn gì nữa không? Sử dụng kỹ thuật đánh kiếm mới học để chiến đấu với một kẻ nào đó”, anh chỉ ra.

Nàng hếch mũi. “Em không muốn gây thương tổn cho ai hết.”

“À ừm”, anh nghiêm túc nói, “vậy là chúng ta đã tìm ra giới hạn em không muốn vượt qua”.

“Có vẻ là một trong số đó. Nhưng em nghĩ mình sẽ thích bắn một phát súng. Chỉ là không nhắm vào người khác.”

“Nhiều người thích hoạt động đó lắm”, anh cho qua. “Gì nữa nào?”

Callie ngước đầu lên nhìn trần nhà. “Cưỡi ngựa giạng chân.”

“Thật sao?”

Nàng gật đầu. “Thật mà. Cưỡi nghiêng một bên dường như… mỏng manh quá.”

Thái độ dè bỉu đó khiến anh bật cười.

“Em sẽ…” Nàng dừng lại bởi một ý tưởng vừa hiện ra trong đầu. Hôn ai đó. Callie chắc chắn không thể nói cho anh trai biết. “Em sẽ làm mọi chuyện đàn ông được quyền làm. Và hơn nữa”, nàng nói. “Em sẽ đánh bạc! Ở một câu lạc bộ dành cho đàn ông!”

“A ha! Vậy em xoay xở làm điều đó như thế nào?”

Nàng nghĩ ngợi một lúc. “Em sẽ cải trang thành đàn ông chứ sao.”

Benedick lắc đầu thích thú, “Ái chà… đam mê Shakespeare của mẹ cuối cùng đã xâm nhập vào đời sống chúng ta”. Nàng cười khúc khích khi anh nói tiếp, “Anh nghĩ mình sẽ vẽ một ranh giới ở đây. Bá tước Allendale sẽ mất những đặc quyền ở White nếu em thử làm chuyện đó”.

“Ừm, may cho anh đấy, em không định thử lẻn vào White đâu. Cũng không làm bất kỳ việc gì khác.” Dường như có chút thất vọng trong giọng nói của nàng.

Sự tĩnh lặng lại bao trùm, hai anh em lạc lối trong suy nghĩ của riêng mỗi người cho đến khi Benedick nâng ly uống cạn rượu. Trước khi chiếc ly chạm đến miệng, anh ngừng tay và hướng nó về phía em gái như một lời mời âm thầm. Trong chốc lát, Callie đắn đo, biết rằng Benedick đang mời mình một ít rượu scotch còn lại trong ly.

Cuối cùng nàng lắc đầu, và khoảnh khắc đó trôi qua. Benedick thu tay lại và mở lời. “Anh rất tiếc”, và đứng lên. “Anh sẽ vui nếu em đón nhận một vài nguy cơ đấy, em gái.”

Lời bình phẩm được thốt ra một cách bất cẩn lọt vào tai Callie khi anh nặng nề rời đi. Nàng chỉ nghe thoáng qua câu hỏi tiếp theo, “Em có nghĩ anh sẽ an toàn mà rời khỏi đây? Hay chúng ta phải trốn chui trốn lủi cho đến đám cưới?”.

Nàng điên cuồng lắc đầu và đáp, “Em nghĩ là anh sẽ an toàn. Đi cẩn thận”.

“Em đi cùng anh chứ?”

“Không, cảm ơn anh. Em sẽ ở lại đây và suy nghĩ về một cuộc đời đầy ắp phiêu lưu.”

Anh cười toe toét. “Xuất sắc. Hãy cho anh biết nếu sáng mai em quyết định dong buồm đến phương Đông.”

Nàng cười xòa. “Anh sẽ là người đầu tiên được biết.”

Benedick ra ngoài, bỏ lại Callie cùng những suy tư của riêng mình.

Nàng ngồi lại một lúc lâu sau, lắng nghe những âm thanh trong nhà dần phai nhạt, khách khứa rời đi, gia đình vào phòng nghỉ ngơi, người hầu dọn dẹp những phòng được trưng dụng cho bữa tối. Tâm trí tái hiện nhiều lần giây phút tán gẫu cuối cùng với Benedick. Sẽ ra sao nếu như?

Sẽ ra sao nếu như nàng có thể sống khác đi, không còn cuộc đời thận trọng, buồn tẻ giả tạo như bây giờ? Sẽ ra sao nếu như có thể làm mọi điều nàng chưa bao giờ dám mơ tưởng? Điều gì ngăn cản nàng thực hiện sự thay đổi đột ngột như thế?

Ở tuổi hai mươi tám, không ai nghĩ nhiều về nàng. Danh dự hoàn mỹ vô khuyết nhiều năm rồi – trong từng ấy năm, việc giữ được tên tuổi trong sạch là điều quan trọng. Dù sao cũng không phải nàng sắp lạc bước và hoàn toàn hủy hoại thanh danh đó. Không phải nàng sắp làm bất kỳ việc gì đó thiếu suy nghĩ mà một quý ông đáng kính của giới quý tộc sẽ không làm vào một ngày nào. Và nếu như họ có thể, tại sao nàng lại không?

Advertisements

One thought on “9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 2.4

  1. Pingback: 9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Sarah MacLean | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s