9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 2.5

Callie đưa tay gỡ nút kẹp chiếc mũ ren. Nàng giở mũ ra khỏi đầu để những lọn tóc xoăn xõa ra. Giữ chiếc mũ trong tay, nàng xoay xoay nó và cân nhắc hành động tiếp theo. Từ khi nào nàng trở thành típ phụ nữ đội mũ ren? Từ khi nào nàng từ bỏ hy vọng trở nên hợp mốt? Từ khi nào nàng trở thành kiểu người để mặc sự ác ý của cô Beatrice dồn ép phải trốn đi?

Nàng hơi loạng choạng đứng lên, chậm rãi đi đến lò sưởi, bóp chiếc mũ trong tay, sự kết hợp của cuộc trò chuyện với Benedick và rượu sherry đưa nàng đến một sức mạnh gây nghiện mãnh liệt. Callie nhìn chằm chằm đống tro tàn, tiếng xì xèo của than hồng như đang nhiếc móc nàng.

Nàng sẽ làm gì nếu có thể thay đổi mọi thứ?

Callie thẳng thừng ném chiếc mũ ren vào lò sưởi. Ít phút sau, không có chuyện gì xảy ra, mảnh vải tròn cứ nằm lại đó, màu trắng thuần khiết của nó hoàn toàn tương phản với đống than củi. Ngay lúc bắt đầu, nàng không biết có nên vươn tay lấy lại món đồ tả tơi không thì nó đã bốc cháy.

Callie há hốc mồm, lui bước trước nhúm lửa hồng giận dữ nuốt chửng mảnh ren nhỏ, nhưng không thể ngăn cản chính mình cúi thấp và quan sát thớ vải được dệt khéo léo tự hủy đi mạng sống của nó, xoắn lại và đổi màu cho đến khi cháy rụi.

Dõi theo chiếc mũ ren bị cháy đen, Callie cười phá lên, cảm thấy choáng váng và tuyệt vời – cứ như có thể làm mọi điều nàng từng mơ ước.

Xoay tròn trên gót chân, nàng băng qua phòng để đến bàn làm việc của Bá tước. Sau khi thắp nến, Callie mở ngăn kéo trên cùng và lôi ra một mảnh giấy. Dùng tay vuốt giấy phẳng phiu, nàng suy tư trên mặt giấy rộng trước khi gật đầu mạnh mẽ rồi mở lọ mực bạc nằm cạnh đó và với tay lấy bút.

Nàng chấm đầu bút vào mực đen và cân nhắc bản danh sách những việc sẽ làm… nếu đủ dũng khí.

Câu trả lời đầu tiên quá rõ ràng, dù trước đó không muốn chia sẻ với Benedick, nàng cảm thấy nên thành thật với chính mình và viết nó ra giấy. Đó là việc duy nhất Callie có thể nghĩ rằng mình sợ đến nỗi không thể thực hiện được.

Đặt đầu bút lên mảnh giấy da, nàng viết, nét chữ uy lực và quyết đoán.

Hôn ai đó.

Nàng ngước lên ngay khi dòng chữ được viết ra, sợ sẽ bị phát hiện đang hí hoáy làm một việc đáng xấu hổ như thế. Dồn sự tập trung trở lại mảnh giấy, nàng nghiêng đầu qua một bên. Có vẻ như chưa đủ? “Hôn ai đó” không phản ánh chính xác điều nàng muốn.

Callie cắn môi dưới và bổ sung vào vài chữ.

Hôn ai đó – say đắm.

Callie thở hắt ra – dù không biết nãy giờ mình đã nín thở. Bây giờ không quay lại được, nàng tự nhủ, mình đã viết ra điều đáng xấu hổ nhất rồi.

Những nhiệm vụ kế tiếp nhanh chóng xuất hiện thông qua cuộc trò chuyện với Benedick.

Hút xì gà và uống rượu scotch.

Cưỡi ngựa giạng chân.

Đấu kiếm.

Tham dự một trận đấu súng.

Bắn một phát súng.

Đánh bạc (ở một câu lạc bộ dành cho quý ông).

Sau một lúc ráo riết hành động, Callie ngẩng đầu lên và thả lỏng, nhìn lại những gì mình đã viết. Nét cười thấp thoáng trên môi trong lúc nghiên cứu từng nhiệm vụ, tưởng tượng chính mình ngồi trong căn phòng ám khói ở White, một tay cầm ly rượu scotch tay kia chơi bài, lưỡi kiếm nằm dưới chân, miệng thì bàn tán về cuộc đấu súng sẽ tham dự vào sáng ngày hôm sau. Cảnh tượng đó làm nàng cười khúc khích. Tưởng tượng thôi mà!

Nàng gần như dừng lại ở đó, với bảy điều nhanh chóng xuất hiện. Nhưng tất cả đều là sự phiêu diêu của trí sáng tạo, Callie biết còn có thể làm hơn thế. Đây là cơ hội để thành thật với chính mình. Viết ra những điều muốn được trải nghiệm vô cùng. Những điều nàng chưa bao giờ thú nhận với bất kỳ ai – kể cả bản thân. Thở dài thườn thượt, nàng liếc qua mảnh giấy da và biết những điều sắp tới sẽ rất khó có thể viết ra.

“Thôi được.” Giọng nói mạnh mẽ như thể sắp lâm trận. Nàng đặt bút xuống mặt giấy.

Khiêu vũ mọi điệu nhảy trong một vũ hội.

Môi nàng xoắn lại thành nụ cười tự giễu. À há, Callie ơi, điều này chứng minh đây chỉ là một bản danh sách hoang đường. Nàng yêu thích khiêu vũ, luôn như thế. Khi còn là một đứa trẻ, nàng thường lẻn khỏi phòng ngủ để nhìn lén những buổi dạ tiệc được cha mẹ tổ chức. Và ở phía trên vũ hội, nàng xoay người theo điệu nhạc, tưởng tượng áo ngủ là chiếc váy dài lộng lẫy không thua kém những bộ cánh bên dưới. Khiêu vũ là điều Callie trông đợi vào mùa vũ hội đầu tiên; nhưng khi nàng bước vào hàng ngũ không chồng thì những lời mời vơi dần đi. Callie đã không nhảy điệu đồng quê từ rất, rất lâu rồi. Quá lâu.

Trong bóng tối, nàng thừa nhận đã mất phần lớn thời gian trong những năm qua để đứng bên lề phòng khiêu vũ. Nàng ghét cay ghét đắng phải làm kẻ chầu rìa, nhưng lại không thể thoát ra khỏi vị trí đó. Và trong mười năm kể từ ngày ra mắt, nàng đã nhập vai nhân chứng cho sự nhã nhặn của giới thượng lưu thành công đến nỗi không thể hình dung việc mình thật sự là trung tâm ở thế giới đó. Tất nhiên nàng sẽ không bao giờ là trung tâm của nơi đó cả. Những phụ nữ giao thiệp rộng trong giới quý tộc luôn xinh đẹp. Trong khi Callie quá đơn điệu, mũm mĩm và tẻ nhạt. Chớp mắt nuốt lệ, nàng viết nguệch ngoạc nhiệm vụ kế tiếp.

 Được xem là người đẹp. Chỉ một lần.

Nó gần như là mơ ước hão huyền nhất trong bản danh sách… nàng chỉ có thể nhớ được đúng một lần, một khoảnh khắc phù du trong đời suýt đạt được mục tiêu. Nhưng nghĩ lại cái đêm đã qua từ lâu đó, khi Hầu tước Ralston giúp nàng cảm thấy mình xinh đẹp, Callie không chắc đối phương nghĩ mình như thế. Không, anh ta chỉ muốn giúp một cô gái trẻ vui lên để rảnh rang trốn đến cuộc hẹn lúc nửa đêm của mình. Nhưng lúc đó anh ta đã khiến nàng cảm thấy mình xinh đẹp. Như một bà hoàng. Nàng khao khát được trở lại là cô gái đó, muốn tận hưởng lại cảm giác là Calpurnia ngày đó biết bao nhiêu.

Hẳn là nàng không thể làm điều đó. Chỉ là một hành động ngớ ngẩn.

Callie thở dài và đứng lên, gấp mảnh giấy lại một cách cẩn thận và kẹp nó vào thân váy trước khi cất mực và bút đi. Sau khi thổi tắt nến, nàng lặng lẽ di chuyển ra cửa. Vừa lúc chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc và lên tầng trên thì nàng nghe có một tiếng động bên ngoài – lặng thầm và xa lạ.

Thận trọng mở cửa – chỉ he hé thôi – Callie liếc nhìn hành lang tối om, cố tìm hiểu ai đang ở đó. Bóng đêm làm nàng khó nhìn rõ được gì, nhưng rõ ràng Callie không ở một mình, cửa mở để lọt một tiếng cười khúc khích êm tai.

“Tối nay em đẹp quá. Hoàn hảo. Đúng là thiên thần Allendale.”

“Anh nói thế chỉ để… nịnh nọt hôn thê của mình chứ gì.”

“Hôn thê của anh cơ mà.” Sự tôn sùng trong câu nói sáng rõ như ban ngày. “Nữ công tước tương lai của anh… tình yêu của anh…”

Tiếng thở dài lấn át lời nói và Callie đưa tay lên che tiếng cười rền vang khi nhận ra Mariana và Rivington đang trong phòng khách tối om. Nàng đông cứng, trợn mắt và chưa biết nên làm gì. Có nên nhẹ nhàng đóng cửa và đợi họ rời đi? Hay là xoay xở làm như tình cờ chạm trán họ và đặt dấu chấm hết cho một cuộc hẹn gần như là lén lút này?

Luồng suy nghĩ bị hơi thở hổn hển cắt ngang, “Không! Chúng ta sẽ bị phát hiện mất!”.

“Vậy thì sao?” Giọng đàn ông cười khúc khích.

“Rồi thì anh sẽ phải cưới em.” Callie trố mắt bởi sự gợi cảm rành rành trong giọng đứa em gái nhỏ. Từ khi nào Mariana trở nên phóng túng như thế?

Rivington rên rỉ trong màn đêm. “Bất kỳ điều gì mang em đến giường anh nhanh hơn.” 

Advertisements

One thought on “9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 2.5

  1. Pingback: 9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Sarah MacLean | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s