Tình yêu nơi đâu – Chương 8.2

Khương Thượng Nghiêu từ từ gật đầu: “Em cũng đừng nói năng linh tinh với họ, công việc của anh rất bận, không có thời gian để ý tới họ đâu”.

Sau bữa tối, anh cùng bà ngồi xem hết chương trình thời sự, sau đó chuyển sang đài địa phương cho bà, còn mình cầm tờ chứng khoán ngồi đọc bên cạnh. Bà là người hâm mộ cuồng nhiệt Tiểu Yến Tử, mỗi lần Triệu Vy xuất hiện là bà phải dịch ghế thật sát, cho đến khi màn hình bị che kín. Diêu Cảnh Trình kêu bai bải: “Bà, bà để cháu xem với chứ”.

Khuôn mặt bà nhăn lại tỏ vẻ không vui như một đứa trẻ: “Đi làm bài tập đi, đến bà cháu cũng định bắt nạt à?”.

“Cháu chỉ xem một lát thôi, chỉ mười phút thôi.” Diêu Cảnh Trình nài nỉ: “Cho dù bà có thích Tiểu Yến Tử đến đâu cũng không thể bằng cháu được?”.

Diêu Nhạn Lam đang rửa bát trong bếp, thò đầu ra trêu em trai: “Chẳng phải em thích con gái mắt một mí hay sao? Thay đổi rồi à?”.

Khi sáu con mắt đổ dồn vào mình, Diêu Cảnh Trình lấy tay đặt lên trán giả bộ không có vẻ gì là vội vã: “Mọi người xem tivi, xem tivi đi”.

Bà không kìm được tò mò, hỏi: “Trình Trình…”.

Diêu Cảnh Trình ôm chặt mặt, hét tướng lên: “Bà, bà đừng hỏi nữa. Nếu không phải chị xui cháu thổ lộ, thì sao cháu có thể làm chuyện mất mặt thế chứ?”.

Bà lại tiếp tục hỏi: “Thích con gái nhà nào thế? Mập mờ nửa kín nửa hở, nói ra xem nào, thích…”.

Diêu Cảnh Trình gần như nhảy dựng lên chạy về phòng: “Cháu về phòng làm bài tập đây”.

Cửa phòng đập mạnh ầm một tiếng, Diêu Nhạn Lam và Khương Thượng Nghiêu nhìn nhau cười, anh hỏi: “Rửa bát xong rồi à? Anh vào phòng đọc báo, em làm hết bài tập chưa?”.

Nhạn Lam hiểu ý anh, thấy bà lại quay sang tập trung chăm chú xem phim, mím môi cười, thì thầm trả lời anh: “Đợi chút rồi em sẽ vào”.

Khương Thượng Nghiêu vào căn phòng nhỏ được quây lại từ ban công, bật đèn ở đầu giường để đọc báo.

Anh bắt đầu tham gia chơi cổ phiếu từ năm ngoái, nhưng chỉ là do sự đam mê cuồng nhiệt của đồng nghiệp đã kích thích trí tò mò của anh, đầu tư lại đúng thời điểm, năm 1997 Hồng Kông trả về Trung Quốc, nên cũng kiếm được một ít, từ sau thời điểm đó thì chỉ có chi ra mà khó thu về. Anh mới đi làm nên không tiết kiệm được nhiều, bản tính lại chín chắn trầm lặng, sau lần đầu tư có lãi đó không dám mạo hiểm thêm nữa, do đó cũng bỏ lỡ thời kỳ hưng thịnh từ năm 1997 cho tới nay. Hơn một năm lại đây, anh cũng không có thời gian nhàn rỗi, đầu giường xếp cả chồng sách kinh tế chứng khoán, có cả những quyển hướng dẫn căn bản, đã được anh đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.

Ngày còn đi học, thành tích của anh chỉ xếp hạng trung bình, riêng có năng khiếu về âm nhạc là nổi trội. Hồi trung học, giáo viên thanh nhạc của anh đã từng làm việc trên thành phố, tiếc nuối nói: “Giọng tốt như thế… thật quá lãng phí tài năng, lãng phí tài năng”, sau khi biết tin anh sẽ đi làm ngay khi tốt nghiệp cấp ba.

Sao anh lại không muốn được lập nghiệp trong lĩnh vực mà mình có năng khiếu chứ? Có điều, một đứa trẻ sớm chín chắn hơn tuổi như anh biết rất rõ rằng học phí đắt đỏ của những trường nghệ thuật không phải là nơi anh đặt tương lai.

Với số điểm vừa đủ khó khăn lắm mới tốt nghiệp được cấp ba, giờ anh lại say mê nghiên cứu ngành tài chính, chứng khoán, bởi vì anh hiểu rằng đây là con đường ngắn nhất để vực dậy kinh tế gia đình, nếu sang năm đúng như những gì anh dự đoán, thị trường cổ phiếu sẽ bước vào một thời kỳ hưng thịnh mới, không chừng anh sẽ đủ tiền để mua nhà cưới Nhạn Lam cũng nên.

Nhưng tối nay nhìn những đồ thị hình gấp khúc tràn ngập mặt báo chứng khoán, anh không tài nào tập trung tinh thần xem được.

Chú Đức là người anh quen biết từ khi còn rất nhỏ, chú ruột của Hắc Tử. Đồng thời, cũng là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy ở khắp Vấn Sơn này.

Từ khi mới mười mấy tuổi, Khương Thượng Nghiêu đã thường xuyên được nghe Hắc Tử khoác lác khoe khoang về quá khứ huy hoàng của ông chú mình. Thời trẻ chú Đức cũng từng làm những việc như trộm gà trộm chó, khi ấy vật chất thiếu thốn, chú Đức còn đang ở độ tuổi được người ta gọi là anh Đức, lợi dụng chế độ phúc lợi dành cho con em của công nhân viên chức ngành đường sắt, dắt theo một đám anh em huynh đệ, bám vào thành tàu trộm đồ, hoành hành ngang dọc khắp tuyến đường sắt. Chú Đức là kiểu người bảo thủ, một kiểu điển hình của bọn lưu manh thời ấy, xả thân vì nghĩa, đồ đạc lấy được, đắt rẻ thế nào, đều được chú phân phát cho những người hàng xóm xung quanh. Chú lại rất hay ra mặt bênh vực người khác, trẻ con trong khu tập thể đường sắt bị ai bắt nạt cũng tới tìm chú nhờ giúp đỡ, chú thường không nói không rằng, xắn tay áo kéo theo đám thuộc hạ đi ẩu đả một trận nhằm lấy lại thể diện cho người của mình. Vì vậy, cho đến tận bây giờ, trong khu tập thể đường sắt nếu có ai nhắc đến chú Đức, thì có người sẽ lắc đầu, cũng có người sẽ giơ ngón tay cái lên, và những lời truyền tụng không giống nhau.

Sau này những huynh đệ đi theo chú ngày một nhiều, chú lại có những vụ đầu cơ trúng lớn, một vài năm phất lên rất nhanh.

Có điều, mấy năm gần đây, chú Đức không còn mạnh như trước nữa.

Không biết bắt đầu từ khi nào, ở Vấn Sơn, những thế lực ngầm ngoài mấy con tôm con tép không có tên tuổi ra, chỉ có hai phái trụ sở lớn đường sắt và xưởng cơ khí là nam bắc đối đầu. Một bên bảo vệ cho nguồn đầu tư bên ngoài, một bên đại diện cho người bản địa, không ai chịu ai, chỉ cần một tranh chấp nhỏ là ngay lập tức sẽ diễn biến thành trận ẩu đả lớn. Mười năm đổ lại đây, những kẻ lưu manh bất hảo cũng biết chuyên tâm kiếm tiền, nên nếu đem so sánh với trước kia mà nói, đã bớt đi rất nhiều. Đặc biệt là sau khi xưởng cơ khí phá sản, cả khu đất lớn bị dỡ bỏ di rời, Nhiếp gia đang yếu thế là vậy mà cũng liên tiếp mở sauna, câu lạc bộ đêm, kẻ cầm đầu có tiền thì đương nhiên huynh đệ thuộc hạ cũng phất lên theo, hai phái này dần dần ở vào thế ngang vai ngang vế đối chọi nhau.

Nếu không phải là gió đông thổi bạt gió tây thì là gió tây thổi bạt gió đông. Mối bất hòa giữa chú Đức và anh em họ Nhiếp không phải một sớm một chiều có thể giải quyết được. Khương Thượng Nghiêu có thể hiểu được tâm trạng lo lắng của chú Đức.

Nhưng anh lại không hiểu, tại sao chú Đức chỉ coi trọng một mình anh.

Là bởi vì khi còn nhỏ, bị Hắc Tử gào lên gọi “Con hoang, con hoang” khiến anh gần như không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, nhốt Hắc Tử vào trong nhà vệ sinh điên cuồng cho tên đó một trận, suýt nữa còn ấn cả đầu Hắc Tử vào bồn cầu? Hay vì sau khi Hắc Tử thoát được ra ngoài chạy về gọi chú, anh – một đứa trẻ hơn mười tuổi nhìn đám thanh niên hai mươi mấy tuổi cao lớn vạm vỡ không chút sợ hãi?

Anh còn nhớ lúc đó chú Đức đã sờ đũng quần anh, mỉm cười nói: “Tiểu tử, được lắm, chưa đái ra quần, có dũng khí!”, ánh mắt anh lóe lên vẻ tức giận rồi buột miệng chửi một câu, đám người đứng sau lưng chú Đức cười đùa nham nhở, có người lớn tiếng mắng anh, anh không thèm để ý. Mẹ anh đã từng nói với anh rằng, những tay vật giỏi nhất trên thảo nguyên, nếu có thể dùng ánh mắt uy hiếp khiến đối phương khiếp sợ trước, thì coi như đã thắng một nửa. Anh nhìn chăm chăm vào mắt chú Đức, giống như dùng sức mạnh để đi vào tận trong tim của chú.

Khi đó chú Đức từ từ thu lại nụ cười, đấu mắt với anh vài phút rồi phì cười thành tiếng, nhắc lại câu vừa nói: “Có dũng khí!”, sau đó quay lại giữa đám người đứng sau, tức giận cho Hắc Tử một cái bạt tai, còn mắng: “Con nít đánh nhau, thua thì đánh lại, sao phải chạy về nhà gọi người? Hèn nhát!”.

Sau chuyện đó, mỗi lần anh và Hắc Tử gặp nhau, chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái rồi cùng quay đầu đi. Cho tới tận nửa năm sau, Hắc Tử kéo đuôi tóc Nhạn Lam bắt cô bé gọi bằng “anh”, Nhạn Lam sợ hãi khóc suốt dọc đường về nhà tìm anh, anh và Hắc Tử lại quyết đấu một trận long trời lở đất bên đường cái trước khu tập thể. Cũng chính từ trận đánh này, hai người tự nhiên lại thấy mê… đánh nhau, buồn chán không có việc gì làm Hắc Tử lại đứng dưới khu nhà anh gọi: “Có muốn xuống đây luyện tập chút không?”, anh nghe tiếng gọi, toàn thân hăng hái, đang làm việc gì cũng tạm gác lại, xuống nhà so găng.

Thói quen đó được duy trì cho tới khi Hắc Tử tốt nghiệp cấp ba rồi nhập ngũ.

Còn chú Đức, sau khi anh và Hắc Tử kết thành huynh đệ, anh thường xuyên gặp chú. Lúc thì ở nhà Hắc Tử, cũng có khi là vào mùa hè, cùng Hắc Tử ra cái hồ gần nhà nổ mìn bắt cá, tiện vào tứ hợp viện thôn dã gần đấy của chú Đức ăn cơm trưa.

Thời niên thiếu nhìn những “nhân vật” qua lại nhà chú Đức như thoi đưa, đúng là Khương Thượng Nghiêu cũng có vài phần tò mò, vài phần muốn được bước vào thế giới của họ. Nhưng khi lớn lên trong những trận đòn bằng chày cán bột của mẹ thì anh đã hiểu: Thế giới đó, anh quyết không thể bước vào, cho dù chỉ là nửa bước.

Advertisements

One thought on “Tình yêu nơi đâu – Chương 8.2

  1. Pingback: Tình yêu nơi đâu – Tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s