Đối thủ tình trường – Chương 1.7

“Quá khen, quá khen!” Lư Hạo Tường cười ha ha rồi ngồi xuống bên cạnh cô một cách rất tự nhiên, nói: “Cũng chưa đến mức phải dương dương tự đắc”. Anh giơ tay, mười mấy tấm danh thiếp trong lòng bàn tay tạo thành khối hình chữ nhật, tiếng cười mang theo ý khoe khoang. “Họ cương quyết nhét danh thiếp vào tay tôi, tôi chỉ đành miễn cưỡng nhận thôi. Những cô gái ấy đều có điều kiện rất tốt, việc này chẳng phải khiến tôi khó xử lắm sao? Giám đốc Thẩm nếu có thời gian, mong cô góp ý cho tôi nhé!”

“Xin lỗi, tôi sẽ không dùng thời gian của mình để làm những chuyện vô ích. Hơn nữa, muốn giúp người thì cũng phải xem đối tượng là ai. Đối tượng là Lư Hạo Tường anh sao? Tôi không có nghĩa vụ và cũng chẳng có hứng làm việc ấy!”

“Nói rất hay, tôi có thể hiểu được. Cảm thấy hổ thẹn khi đối diện với những người bạn cùng giới ưu tú hơn mình cũng là điều khó tránh. Lòng tự trọng của Giám đốc Thẩm rất lớn, tôi cũng không thể ép người vào hoàn cảnh khó khăn được, đúng không?” Lư Hạo Tường miệng lưỡi sắc sảo, rồi lại tươi cười bổ sung thêm: “Hơn nữa, nhìn thân thương phận rất tổn hại sức khỏe. Tôi cũng không thể nhẫn tâm vui vẻ trên sự xấu hổ của cô được, đúng không?”.

“Anh mới là người phải xấu hổ đấy!” Nhìn vẻ mặt ung dung bỡn cợt của Lư Hạo Tường, Thẩm Xuân Hiểu thật sự muốn làm cho ngũ quan của anh ta thay đổi vị trí, chóp mũi nở hoa. Tay cô run run nhưng cuối cùng vẫn khống chế được, không đánh đổ cốc nước. Cô nghiêng đầu nhìn, bây giờ mà to tiếng với anh ta chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ. Lư Hạo Tường cứ trơ trẽn như thế, bản thân lại không thể khiến anh ta mất mặt được, Thẩm Xuân Hiểu hôm nay thật sự tâm trạng không thoải mái, không muốn hiếu chiến, nhưng cũng chẳng thể chịu thua, cô nhẫn nhịn nói: “Tôi chỉ muốn yên tĩnh một lúc thôi, xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, điều đó tốt cho tất cả mọi người đấy!”.

Lư Hạo Tường cười nói: “Xem ra Giám đốc Thẩm coi nơi đây là phòng làm việc của mình rồi, đây là nơi công cộng nên chẳng ai có quyền sở hữu cả. Tôi cảm thấy chỗ này rất tuyệt nên không muốn rời khỏi! Kỳ lạ, ông chủ Trương nói mỗi người đều có những ưu điểm tuyệt vời, nhưng sao tôi chẳng tìm thấy ưu điểm nào ở nơi cô thế nhỉ?”.

“Như nhau cả thôi!” Thẩm Xuân Hiểu đứng lên, liếc xéo anh một cái, lời nói kèm theo ý coi thường: “Anh không đi thì tôi đi!”.

“Cứ tự nhiên!” Lư Hạo Tường cười rồi nhẹ nhàng đưa tay ra làm động tác xin mời.

Thẩm Xuân Hiểu thực sự không muốn đối diện với anh chàng này nữa, nếu biết hôm nay anh ta cũng có mặt ở đây thì cho dù Triệu Yến Minh có dùng khoản tiền lớn thế nào để dụ dỗ, cô cũng không đến. Đương nhiên, nếu khoản tiền của Triệu Yến Minh vượt quá sáu đơn vị, cô cũng sẽ cân nhắc.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu rời đi trong sự phẫn nộ, Lư Hạo Tường chau mày cười, nụ cười thắng lợi, ngay cả trong mắt cũng nhấp nháy ánh sáng của sự khiêu chiến.

Triệu Yến Minh không biết Thẩm Xuân Hiểu ở bên này đang bực bội chán chường thế nào, bởi cô nói chuyện quá mải miết với Trương Hướng Dương. Cô đã bắt đầu hoạch định cho việc phỏng vấn, ngay cả thời gian cũng đã lên lịch. Nếu không phải vì Trương Hướng Dương quá bận thì cô đã hẹn phỏng vấn anh ngay ngày hôm nay rồi.

Bây giờ Trương Hướng Dương muốn đi tiếp đãi những vị khách mời giả danh. Triệu Yến Minh vô cùng vui mừng và hài lòng, cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Xuân Hiểu đang đứng ở phía trước bên phải với vẻ bực bội, anh chàng với nụ cười đắc ý đứng bên cạnh chẳng phải là Lư Hạo Tường sao?

Xem ra họ thật sự không hợp nhau, vừa gặp mặt là đã tuốt gươm giương nỏ ra rồi. Triệu Yến Minh hứng thú nhìn Thẩm Xuân Hiểu đi vào đám người.

Cô mỉm cười, lúc trước vì một lòng nghĩ đến cuộc phỏng vấn Trương Hướng Dương nên cô chẳng hề để tâm đến những động tác nhỏ nhặt của Thẩm Xuân Hiểu ngoài sân thượng. Lúc này Thẩm Xuân Hiểu bị anh chàng Lư Hạo Tường kia chọc tức đến nỗi đầu óc quay mòng mòng mà hằm hằm lao vào giữa đám người xem mặt. Đây đúng là chuyện tốt.

Cái nàng Xuân Hiểu này miệng lưỡi sắc sảo chẳng bằng anh chàng Lư Hạo Tường đang đứng bên đó. Xem ra, anh ta là người chiếm ưu thế rồi.

Thẩm Xuân Hiểu dáng người cao ráo, xinh đẹp, thêm vào nữa lại biết cách ăn mặc, đúng là hình tượng người phụ nữ hiền thục. Từ Trị Kiến với tấm lòng nhiệt huyết, cảm thấy tất cả các cô gái tham gia hoạt động này đều không sánh bằng Thẩm Xuân Hiểu, vì thế một lần nữa lấy hết dũng khí đến mời cô khiêu vũ.

Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy nếu đi vào đám đông mà không khiêu vũ thì lại quá gây sự chú ý, lấy lòng mọi người và tỏ ra nổi trội vốn không phải là việc cô thích làm. Nếu Từ Trị Kiến đã có lời mời, mình lại từ chối nữa cũng không hay cho lắm, bởi thế lần này cô đồng ý cùng anh bước vào sàn khiêu vũ.

Tuy trình độ khiêu vũ của cô bình thường nhưng Từ Trị Kiến nhảy cũng khá, dưới sự dẫn dắt động tác của anh, cô cũng không bị mất mặt. Triệu Yến Minh như đang xem dạ vũ, đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn hai người họ mong tìm thấy một manh mối nào đó dưới ánh đèn mập mờ.

Từ Trị Kiến rất có cảm tình với Thẩm Xuân Hiểu, luôn dành ánh mắt đầy tình ý để biểu thị tấm lòng yêu thích cô. Đến tham gia buổi xem mặt do hiệp hội này tổ chức, anh vốn chỉ có suy nghĩ thử xem thế nào thôi, không ngờ mọi việc lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, anh đã bị tiếng sét ái tình với Thẩm Xuân Hiểu.

Cảm giác trái tim rung động khiến anh chàng ba mươi tuổi bỗng trở nên đầy nhiệt huyết, rất đỗi hài lòng.

Tiếc là Thẩm Xuân Hiểu tinh thần sớm đã ở cách xa tám trăm dặm rồi, ánh mắt tỏ tình của anh hoàn toàn như đàn gảy tai trâu.

Tâm trạng của Triệu Yến Minh đang rất tốt, không cưỡng lại nổi tính tò mò, cô đánh mắt nhìn Từ Trị Kiến và Thẩm Xuân Hiểu, rồi lại nhìn sang anh chàng Lư Hạo Tường đang đứng ở góc khác.

Lúc này, Lư Hạo Tường đang híp mắt nghịch tệp danh thiếp trên tay, ánh mắt lại hướng tới phía đám đông, không biết đang nhìn ai nữa, trông bộ dạng có chút uể oải. Nhưng cho dù như thế, khí chất vô cùng lãnh đạm của anh cũng khiến người khác phải để ý.

Triệu Yến Minh chuyển ánh nhìn, cô khẽ cười rồi bưng ly rượu đi đến.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lư Hạo Tường ngẩng đầu thấy Triệu Yến Minh đang đi về phía mình, anh cười cười thay cho lời chào hỏi.

Triệu Yến Minh ngồi xuống phía đối diện Lư Hạo Tường, cười dịu dàng rồi nâng ly rượu nói với anh: “Chào anh, tôi là Triệu Yến Minh!”.

Lư Hạo Tường cũng nâng ly, nói ngắn gọn: “Lư Hạo Tường!”.

Triệu Yến Minh cười nói: “Anh không khiêu vũ sao?”.

Lư Hạo Tường quay sang nhìn cô một cái, ánh mắt mang theo ý cười, uể oải nói: “Nếu cô mời tôi khiêu vũ thì tôi có thể suy nghĩ lại!”.

Triệu Yến Minh cười nhẹ, ánh mắt lướt qua tệp danh thiếp trong tay anh, nói sâu xa: “Thôi, nếu mời anh khiêu vũ, tôi sẽ trở thành mục tiêu công kích mất. Hơn nữa, tôi còn phải chú ý một chút tới tình cảm bạn bè chứ, không thể vui đùa với anh trong khi anh vừa chọc tức bạn tôi được!”.

“Bạn bè? Thẩm Xuân Hiểu?” Lư Hạo Tường động lòng, thầm nghĩ, có phải cô gái này cũng quen biết An Châu? Nghĩ tới An Châu, lòng anh đau nhói, tuy mọi chuyện đã qua lâu rồi nhưng khi cái tên ấy bỗng nhiên được gợi lên từ tận đáy lòng, nó vẫn khiến anh đau đớn.

Đối với sự ra đi không lời từ biệt của An Châu, anh không thể nói rõ được cảm giác trong lòng mình, yêu thương xen lẫn oán hận, đau đớn hòa cùng bi ai, tất cả dường như đan chéo với nhau mang đến cho anh cảm giác vô cùng mãnh liệt, khó có thể hình dung.

“Hai người hình như quen biết nhau rất lâu rồi?” Tính tò mò của Triệu Yến Minh đang không ngừng bành trướng trong cô. Thẩm Xuân Hiểu làm gì cũng rất bình tĩnh, điềm đạm, còn anh chàng Lư Hạo Tường này thì thật sự đáng gờm, chỉ cần anh ta nói nhẹ nhàng vài câu là đã chiếm thế thượng phong và khiến Thẩm Xuân Hiểu biến sắc. Nếu không tò mò một chút, cô cũng có lỗi với tâm hồn bị Thẩm Xuân Hiểu làm tổn thương của mình lắm.

“Các cô là bạn bè thì vấn đề này cô cần gì phải hỏi tôi!” Lư Hạo Tường lấy lại tâm trạng, thản nhiên cười, nụ cười rất lịch sự mà cũng vô cùng ngạo mạn.

“Trên đời này không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng chẳng có mối hận thù nào bỗng dưng được tạo nên cả, xem ra, mối hiềm khích của hai người không phải ngày một ngày hai. Là bạn của Xuân Hiểu, tôi cũng nên tránh xa anh một chút. Chỉ là sự hiếu kỳ của tôi thường vượt quá tình bạn mà thôi!” Bị từ chối thẳng thừng như thế, Triệu Yến Minh không hề lúng túng, vẫn tươi cười nói.

Lư Hạo Tường nghe cô nói thế lại cười lớn, đánh mắt nhìn cô một lượt, lời nói vừa lạnh nhạt vừa sâu cay: “Những cô gái xinh đẹp đều cho rằng mình là tâm điểm chú ý, cho rằng ai cũng có nghĩa vụ trả lời câu hỏi họ đưa ra, vậy nên càng có tính tò mò. Có người nói, một cô gái bằng năm trăm con vịt! Thế thì liệu có phải một mỹ nữ sẽ tương đương với cả nghìn con vịt không?”.

“Quá khen, quá khen! Tôi không bao giờ phủ nhận vẻ đẹp của bản thân. Tuy bị anh sánh ngang với một nghìn con vịt, nhưng tôi thà chết vẫn bảo vệ quyền lợi được tò mò của mình!” Triệu Yến Minh không nổi giận, mà vẫn mỉm cười, vô cùng tự nhiên, nhã nhặn cầm chiếc ly lên, có ý hờ hững, nói: “Những anh chàng đẹp trai một chút đa phần đều thích giả vờ độc địa, cho rằng có thể liếc nhìn phụ nữ trong thiên hạ bằng nửa con mắt. Lư Hạo Tường anh hãy dựa vào chính hành vi của mình để kiểm chứng câu nói này. Tôi nghĩ, tôi cũng hiểu đôi phần về nguyên nhân hiềm khích của anh và Xuân Hiểu rồi đấy!”.

Bị cô gái đối diện mỉa mai một trận, Lư Hạo Tường thầm nghĩ, quả nhiên ngưu tầm ngưu mã tầm mã, ngay cả miệng lưỡi sắc sảo cũng giống, bởi thế anh cười nói: “Quả nhiên gần mực thì đen, bây giờ tôi đã hiểu”.

“Anh quá khen, nhưng tôi lại cảm thấy đúng ra là gần đèn thì rạng!” Triệu Yến Minh mỉm cười, cô vốn xinh đẹp, giờ lại thêm vẻ liếc mắt cười, càng thêm phần quyến rũ.

Lư Hạo Tường nãy giờ không chú ý nhưng lúc này đối diện với nụ cười của cô, anh cảm thấy cô thật sự xinh đẹp, vẻ đẹp không giống với Thẩm Xuân Hiểu. Vẻ đẹp của Thẩm Xuân Hiểu mang theo chút kiêu ngạo, lạnh lùng. Còn vẻ đẹp của cô lại là sự thân thiết, nhiệt tình, khiến người khác như được tắm gió xuân, cảm giác thật gần gũi.

Điều kỳ lạ là, Thẩm Xuân Hiểu càng lạnh lùng, cao ngạo thì anh lại càng muốn khích bác cô, khích bác cho cô tức giận đến đỉnh điểm, anh mới có vài phần đắc ý. Trái lại, đối với vẻ thân thiết của Triệu Yến Minh, anh lại chẳng thấy hứng thú gì.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu ở bên kia đã kết thúc bài khiêu vũ, Triệu Yến Minh đứng lên cười nói: “Thôi được rồi, một nghìn con vịt như tôi phải đi đây, anh Lư, tạm biệt”.

Lư Hạo Tường mặt không biến sắc, cười nói: “Cảm ơn vì đã để cho lỗ tai tôi được yên!”.

“Nói hay lắm, nói hay lắm!” Bây giờ, Triệu Yến Minh càng muốn biết tình hình của Thẩm Xuân Hiểu ở đằng kia như thế nào, bởi vậy những lời nói chua ngoa của Lư Hạo Tường, cô chỉ xem như lời nhảm nhí.

Thẩm Xuân Hiểu từ chối khéo lời mời của một anh chàng khác ở bài khiêu vũ thứ hai, cũng khước từ sự quan tâm ân cần của Từ Trị Kiến, rồi ra khỏi sàn khiêu vũ.

Triệu Yến Minh ngẩng mặt tươi cười, nói: “Cảm giác thế nào?”.

Thấy Triệu Yến Minh có ý xấu, Thẩm Xuân Hiểu vừa bực vừa buồn cười, nhìn bạn một cái rồi nói: “Ở trong đám nam nữ dư thừa hormone này, vừa phải chịu đựng ánh mắt ngưỡng mộ cùng những cái lườm trắng trợn, vừa phải chịu đựng sự nhiệt tình và cả sự ghen tuông của bao người thì cậu sẽ cảm thấy thế nào?”.

“Cậu đừng nói cay nghiệt thế chứ?” Triệu Yến Minh cười nói: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Ai bảo cậu ra vẻ nho nhã, giống thục nữ làm gì cơ chứ?”.

“Thế còn cậu? Tình hình thế nào? Trương Hướng Dương cũng là anh chàng xuất sắc, nếu cậu dự định đêm nay động phòng hoa chúc thì tớ sẽ tự lái xe về!” Thẩm Xuân Hiểu nheo mắt nhìn Triệu Yến Minh, nhẹ nhàng giễu cợt.

“Hôm nay là ngày xui của tớ hay sao ý? Gặp anh chàng chua ngoa Lư Hạo Tường, còn cả cô bạn sắc sảo như cậu nữa, có phải những lời nói đanh thép của hai người đều hướng đến tớ không vậy? Hai người cứ việc châm biếm nhau, nhưng tớ không phải là con cá trong ao, sao lại bị liên lụy chứ?”

“Haizzz, đừng có gộp tớ với anh ta vào với nhau, chúng tớ cùng đẳng cấp sao?” Thẩm Xuân Hiểu vẻ mặt coi khinh, thẳng thừng ngắt lời.

Triệu Yến Minh phì cười, nói: “Được, được, được, coi như tớ chưa nói gì. Giờ tớ muốn đi khỏi đây, cậu có đi không?”.

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 1.7

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s