9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 2.6

Đến lượt Mariana cười lả lơi. Và rồi còn lại sự yên tĩnh bị ngắt quãng bởi những âm thanh va chạm của đôi môi và tiếng vải sột soạt trên da thịt.

Callie há hốc mồm. Đúng rồi, hiển nhiên nàng nên đóng cửa lại.

Vậy tại sao nàng lại không làm thế?

Bởi vì như thế là bất công.

Đơn giản là đứa em gái bé bỏng của nàng – người đã kính trọng nàng từ rất lâu, người đã hỏi xin nàng lời khuyên, sự dẫn dắt và tình bạn – giờ đây đang trải nghiệm một thế giới tình yêu mới mẻ lạ thường.

Mariana ra mắt với một sự mạnh mẽ, ngôi sao của mùa lễ hội, và Callie hết sức tự hào về cô. Khi Mari lọt vào mắt xanh của Rivington, con cá lớn trong giới quý tộc, Callie đã chúc mừng đứa em gái nhỏ.

Callie mừng cho Mariana.

Nhưng Callie có thể vui vẻ đứng bên cạnh đến chừng nào khi mà Mariana thụ hưởng cuộc sống nàng hằng khao khát bấy lâu? Mọi thứ sẽ thay đổi. Mariana sẽ trải nghiệm mọi việc Callie chưa bao giờ làm. Cô sẽ kết hôn, sinh con, quản lý việc nhà, và già đi trong vòng tay người đàn ông yêu mình. Callie sẽ ở lại Allendale House trong vai trò một bà cô không chồng.

Cho đến lúc Benedick lấy vợ. Và nàng sẽ xuất ngoại. Một mình.

Callie nuốt nghẹn những giọt lệ cay đắng, không muốn cảm thấy tự ti trước niềm hạnh phúc của Mariana. Nàng đưa tay khẽ đóng cửa phòng làm việc và cho phép đôi tình nhân có không gian riêng.

Tuy nhiên, trước khi đóng cửa, Mariana hổn hển nói. “Không, Riv. Chúng ta không thể. Mẹ em sẽ dùng roi ngựa đánh cả hai ta nếu cơ hội tổ chức lễ cưới của bà bị tan thành mây khói.”

Rivington khẽ than thở. “Bà ấy còn hai người con nữa cơ mà.”

“Đúng thế, nhưng…” Câu nói bị bỏ lửng nhưng Callie không cần phải trông thấy em gái mới đọc được suy nghĩ của cô. Có bao nhiêu khả năng hai người họ sớm kết hôn cơ chứ?

“Benedick sẽ kết hôn”, Rivington hài hước nói. “Chẳng qua anh ấy muốn trì hoãn càng lâu càng tốt.”

“Em không lo lắng cho anh Benedick.”

“Mari, chúng ta đã bàn bạc rồi. Chị ấy được chào đón ở Fox Haven.”

Callie há miệng tức tối khi nghe đến ngôi nhà miền quê của Rivington. Nàng? Họ đang ám chỉ nàng đấy à? Họ đã thảo luận về số phận của nàng sao? Cứ như thể nàng là một đứa trẻ mồ côi cần sự săn sóc?

Như thể nàng là một bà cô không chồng với tương lai mù mịt.

Dù đúng là thế thật.

Nàng khép miệng lại.

“Chị ấy sẽ là một bà dì tuyệt vời”, Rivington bổ sung.

Giỏi thật. Anh ta đã vứt bỏ người kế vị Công tước cho bà dì không chồng rồi kia đấy.

“Lẽ ra chị ấy đã là một người mẹ tuyệt vời”, Mariana nói, cách nhấn mạnh chữ mẹ gắn lên mặt Callie nụ cười ngân ngấn nước. Nàng đang cố gắng phớt lờ việc em gái sử dụng thì quá khứ thì Mari đã nói tiếp, “Em chỉ ước chị ấy được như chúng ta. Chị ấy rất xứng đáng với điều đó”.

Rivington thở dài. “Đúng thế. Nhưng anh e rằng chỉ khi nào Callie có thể giành lấy một cuộc sống như vậy cho chính mình. Nếu chị ấy vẫn cứ…” Anh ngưng lại chọn lọc từ ngữ, Callie căng tai ra nghe – tư thế bất thường có thể khiến nàng đổ nhào hoàn toàn. “Thụ động… chị ấy sẽ không bao giờ có được những thứ đó.”

Thụ động ư?

Callie hình dung được Mariana gật đầu tán thành. “Callie cần sự mạo hiểm. Mà tất nhiên chị ấy sẽ không bao giờ làm vậy đâu.”

Những lời nói đó – không có ác ý nhưng vẫn đầy sức sát thương – ngân nga trong đầu Callie, làm nàng nghẹt thở bởi sức nặng của chúng. Bất thình lình, nàng không thể giữ hơi thở hay ngăn cản nước mắt đừng rơi.

“Có lẽ em sẽ muốn một chuyến phiêu lưu cho riêng mình, người đẹp của anh.” Giọng điệu cợt nhả của Rivington được khôi phục, và tiếng cười rúc rích của Mariana vượt quá sức chịu đựng của nàng. Callie nhẹ nhàng đóng cửa, tạo ra vách ngăn với âm thanh đó.

Ước gì nàng có thể tách biệt phần ký ức về lời nói kia.

Thụ động. Một từ thật khủng khiếp. Một ẩn ý tồi tệ. Thụ động, đơn điệu, không biết phiêu lưu, và định sẵn một cuộc đời tẻ nhạt, trì trệ. Nàng thút thít, tựa trán vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo và nghĩ đến khả năng sắp nôn thốc nôn tháo.

Hít thật dài và sâu, cố trấn tĩnh, sự kết hợp đầy uy lực của rượu sherry và xúc cảm đang đe dọa sức khỏe của nàng.

Nàng không muốn là người phụ nữ mà họ nói đến. Callie chưa từng có ý định trở thành con người đó. Vậy mà nó vẫn xảy đến, tuy nhiên nàng đã mất phương hướng mà không nhận ra mình đã chọn cuộc sống chán ngắt đều đều này thay vì sống một cách khác biệt và mạo hiểm.

Bây giờ em gái nàng đứng cách sự hủy hoại vài bước chân còn Callie vẫn chưa từng hôn ai.

Như thế là đủ lý do để một cô gái không chồng uống rượu.

Tối nay nàng đã làm quá đủ.

Đủ lý do để một bà cô không chồng hành động.

Thọc tay vào thân áo, nàng lôi mảnh giấy đã soạn vài phút trước đó. Vân vê ngón tay lên những góc giấy, nàng suy tính bước tiếp theo.

Callie có thể vào giường, đắm mình trong nước mắt và rượu sherry, sống hết quãng đời còn lại không chỉ hối tiếc về sự trì trệ của mình mà tệ hơn nữa là biết rằng những người xung quanh nghĩ nàng thụ động.

Hoặc là nàng có thể thay đổi.

Nàng có thể hoàn thành bản danh sách đó.

Bây giờ. Tối nay.

Nàng vén một lọn tóc lơi lỏng và nhận ra chiếc mũ ren đã không còn.

Tối nay. Nàng sẽ bắt đầu với một việc đầy thách thức. Một việc sẽ trực tiếp dẫn nàng đến với một Callie táo bạo và mới mẻ.

Hít một hơi sâu, Callie mở cửa phòng làm việc và bước vào hành lang tối đen như mực của Allendale House, không bận tâm có thể sẽ chạm trán Mariana và Rivington. Sự thật là nàng vừa nhận ra họ đã đi rồi.

Dù sao cũng không có thời gian dành cho họ, nàng vội vã bước lên cầu thang cẩm thạch rộng thênh thang dẫn đến phòng ngủ. Nàng phải thay váy dài.

Tiểu thư Calpurnia sắp ra ngoài.

Advertisements

One thought on “9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 2.6

  1. Pingback: 9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Sarah MacLean | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s