Đối thủ tình trường – Chương 2.1

Chương II:  Nở rộ

Tôi đứng ở nơi cũ kiếm tìm giấc mộng của mình, hồi ức là cái cớ của nỗi nhớ, viết ra bao điều thị phi nhưng dù có thêm bao nhiêu mực thì cũng mãi là không đủ.

Nở rộ – Du Tư Viễn

Mấy ngày sau đó, không biết Triệu Yến Minh đã dùng cách nào mà khiến bố mẹ cô tạm thời yên tâm như thế. Thẩm Xuân Hiểu cũng không bị cô bắt đi xem mặt thay nữa, cuộc sống cuối cùng cũng trở về quỹ đạo bình thường.

Thẩm Xuân Hiểu và Lư Hạo Tường vẫn thường xuyên chạm mặt. Thời gian này, Tổng giám đốc Trần Hoa Sinh có chỉ thị, mọi sản phẩm của công ty quý sau thế nào cũng phải chuyển vào trung tâm thương mại Hoa Vũ, phải giành được một gian hàng trong đó. Trung tâm thương mại này có chi nhánh trên toàn quốc, nếu đạt được mục đích hợp tác thì có thể phát triển với các chi nhánh của Hoa Vũ trên toàn quốc. Trước mắt, rất nhiều công ty có chủ ý này.

Bởi vậy, họ phải nhanh chóng, nếu muốn thiết lập một chỗ đứng trong thị trường lớn mà chỉ dựa vào bộ phận Thị trường thôi thì chưa đủ. Tổng giám đốc ra chỉ thị cho bộ phận Thị trường và Thiết kế cùng hợp sức. Trong một tháng, bộ phận Thiết kế phải thiết kế được mẫu mới, đưa ra nhãn hiệu mới và dùng nhãn hiệu này để trực tiếp gia nhập thị trường. Ông còn chỉ định, việc này do Giám đốc bộ phận Thiết kế Lư Hạo Tường và Giám đốc bộ phận Thị trường Thẩm Xuân Hiểu đích thân phụ trách. Hai bộ phận cần xem đó như mục tiêu chiến lược phải hoàn thành, chỉ được thành công chứ không được phép thất bại.

Điều ấy có nghĩa là, Thẩm Xuân Hiểu và Lư Hạo Tường phải thường xuyên tiếp xúc với nhau. Hai người phải cùng trao đổi ý tưởng cũng như phong cách cho thiết kế mới và dự báo thị trường, sau đó đi đến thống nhất ý kiến, cùng giúp cho mẫu trang phục mới bén rễ, phát triển rộng rãi, có mặt ở khắp các quầy kinh doanh trên thị trường.

Thẩm Xuân Hiểu dù có thầm chửi rủa Lư Hạo Tường nhiều thế nào chăng nữa thì cũng không thể không thừa nhận năng lực thiết kế của anh. Nếu năng lực thiết kế ấy cộng thêm sự mẫn cảm với thị trường và những mánh khóe kinh doanh của cô, thì việc xâm nhập vào thị trường Hoa Vũ chẳng phải là không có hy vọng. Từ khía cạnh này có thể thấy, tổng giám đốc vẫn là người có con mắt tinh tường.

Nhưng cô thật sự không muốn tiếp xúc quá nhiều với Lư Hạo Tường và xem ra anh cũng chẳng muốn tiếp xúc nhiều với cô. Trong tình hình khó chịu như vậy, không gây ra những hậu quả phản tác dụng đã là tốt lắm rồi.

Dưới sự quản lý của Giả Lạc Sơn, các nhân viên trong bộ phận Thị trường và Thiết kế chiều nay sẽ có một cuộc họp nhỏ để một lần nữa nhấn mạnh về trách nhiệm của việc thiết kế sản phẩn mới lần này.

Thực ra, nếu không nhấn mạnh thì trách nhiệm gánh vác việc này cũng đổ lên đầu hai vị giám đốc hai bộ phận. Điều quan trọng không phải là trách nhiệm thuộc về ai, mà là vấn đề thiết kế mới có thể chiếm được chỗ đứng trên thị trường hay không. Nhưng Giả Lạc Sơn cho rằng, đó là việc Lư Hạo Tường và Thẩm Xuân Hiểu phải bàn bạc, nhiệm vụ của ông ta chỉ là phân công công việc.

Lư Hạo Tường nói: “Tôi sẽ toàn quyền phụ trách, thiết kế một mẫu mới có thể thu hút được tất cả nam nữ thành thị, nhưng thiết kế tốt phải có phương pháp kinh doanh tốt thì mới có thể mở rộng quy mô. Nếu không, rượu dù tốt đến mấy thì vẫn sợ con ngõ sâu. Hoa Vũ luôn có yêu cầu rất khắt khe với việc thiết lập quầy chuyên doanh, đương nhiên, họ có quyền khắt khe như thế. Tôi tin vào thực lực của mình, chỉ có điều không biết bộ phận Thị trường có thực lực như thế không thôi!”.

Thẩm Xuân Hiểu nở nụ cười xinh đẹp, nhỏ nhẹ nói: “Chỉ cần sản phẩm của bộ phận Thiết kế thật sự được như Giám đốc Lư nói là có thể thu hút được mọi nam nữ đô thị, tôi có thể đưa sản phẩm ấy tiến sâu vào quầy chuyên doanh của Hoa Vũ. Nếu sản phẩm thiết kế ra chỉ là sự thổi phồng, khoác lác thì hãy thứ lỗi vì tôi không thể biến thứ mục nát trở nên thần kỳ được!”.

Giả Lạc Sơn nhìn họ đấu khẩu, cười ha ha nói: “Nếu hai vị đã có lòng tin như thế thì tôi yên tâm rồi. Sản phẩm thiết kế và thị trường tiêu thụ đều là những vấn đề then chốt, Tổng giám đốc Trần cũng rất coi trọng đề án này. Hy vọng hai vị cố gắng hợp tác để có thể đánh một trận thật thành công!”.

Ánh mắt Lư Hạo Tường và Thẩm Xuân Hiểu vô tình chạm nhau, ngay lập tức trong không khí như có cảnh tàn sát khốc liệt mà mắt thường không thể nhìn thấy được.

Thẩm Xuân Hiểu đưa ánh mắt đi chỗ khác, giọng nói vẫn lạnh lùng như mọi khi: “Được thôi, Phó tổng giám đốc Giả!”.

Lư Hạo Tường cũng chẳng thua kém, nói: “Ông cứ yên tâm, Phó tổng giám đốc Giả!”.

Chính sách thách đấu đã lập, tình trạng quân lệnh cũng được đưa ra.

Giả Lạc Sơn rất hài lòng, đây là điều mà ông thấy vui tai vui mắt nhất. Cho dù Lư Hạo Tường và Thẩm Xuân Hiểu có bao nhiêu ân oán riêng tư, căm thù sâu sắc đến mức không đội trời chung thế nào chăng nữa thì ta đây, chỉ cần một hai câu nói nhẹ nhàng, không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể khiến hai người họ hết lòng làm theo và chấm dứt khiêu khích đối phương.

Đây chính là cái gọi là trình độ quản lý.

Giả Lạc Sơn ung dung tự đắc nói: “Hai người tiếp tục bàn bạc các chi tiết cụ thể đi, tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến bất kỳ quyết định nào của hai người đâu, điều tôi cần chỉ là kết quả thôi”.

Sau đó, ông ta vẫy vẫy tay rồi nhàn nhã rời khỏi phòng họp, như thể chuyện này chẳng có liên quan gì tới mình, nhường cả không gian rộng lớn lại cho hai bộ phận.

 Nhân viên của hai bộ phận không nhiều lắm, bộ phận Thiết kế mới có tám người, còn bộ phận Thị trường cũng chỉ có bốn, năm người gì đó. Mọi người đều liếc nhìn cấp trên của mình. Lư Hạo Tường và Thẩm Xuân Hiểu ngầm giao chiến, không ai mở lời trước. Bỗng chốc, phòng họp mười mấy người chỉ còn nghe thấy những tiếng thở nặng nhọc.

Được khoảng hai phút, Thẩm Xuân Hiểu đứng lên nói: “Giám đốc Lư, bộ phận Thị trường chúng tôi sẽ đợi tác phẩm tuyệt mỹ của bộ phận Thiết kế, chúng tôi bận chút việc nên không ở đây tiêu tốn thời gian nữa!”.

Lư Hạo Tường mỉm cười, khóe môi khẽ cong lên, ung dung nói: “Một chuyện dễ hiểu rằng, thông thường, hiệu suất công việc không cao nên thường phải tranh thủ mọi thời gian. Có câu nói như thế nào nhỉ? À, đúng rồi, biết thân biết phận! Giám đốc Thẩm cứ tự nhiên”.

“Hiệu quả công việc của anh mới không cao ấy.” Thẩm Xuân Hiểu nói xong liền nhớ ra đây là cuộc họp của hai bộ phận, nếu biến cuộc họp thành cuộc đấu khẩu e rằng chỉ làm mất hình tượng của mình và dễ dàng rơi vào thế yếu mà thôi. Nghĩ thế, cô cũng nhếch môi, không vội đi nữa mà lại ngồi xuống, ung dung tươi cười nói: “Giám đốc Lư nói đúng lắm, không phải ai cũng có cái mỹ đức ấy. Chỉ sợ hiệu suất công việc không cao, lại phải dây dưa kéo dài, ảnh hưởng tới công việc của những bộ phận dưới mà vẫn dương dương tự đắc cho rằng ta đúng!”.

Lư Hạo Tường cười nói: “Đùn đẩy trách nhiệm chẳng phải luôn là độc quyền của phụ nữ sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu lạnh nhạt trả lời: “Tôi không cảm thấy thế, ngược lại, nam giới mà không dám gánh vác trách nhiệm sẽ luôn có những cớ nghe chừng rất quang minh chính đại!”.

Nhân viên hai bộ phận mặt mày nhăn nhó nhìn hai vị giám đốc tranh luận với nhau như băm như bổ, không ai dám tiếp lời.

Lư Hạo Tường nói: “Chúng ta đừng tranh cãi nữa, hãy nói về năng lực đi, sản phẩm lần này có được đưa vào quầy chuyên dụng hay không còn phải xem biểu hiện của bộ phận Thị trường các cô thế nào”.

“Hai bộ phận như nhau cả thôi!” Thẩm Xuân Hiểu đứng lên, nói: “Chúng ta đi thôi!”.

Nhân viên bộ phận Thị trường cùng Thẩm Xuân Hiểu bước ra khỏi phòng họp, Lư Hạo Tường mỉm cười mãi đến khi họ đi ra ngoài.

Tiểu Trương của bộ phận Thiết kế lại bất bình, nói: “Giám đốc, những người bộ phận Thị trường đều coi trời bằng vung sao?”.

Lư Hạo Tường cười nói: “Phụ nữ quản lý mà, khó tránh điều đó lắm! Nam nhi không chấp phụ nữ, khả năng đấu khẩu chẳng thể hiện được phong độ của đấng nam nhi chúng ta, chúng ta còn phải để cấp dưới noi gương nữa chứ. Bởi thế, chúng ta phải giúp đỡ đấng mày râu không bị coi khinh nữa!”.

Không chỉ Tiểu Trương, những anh chàng khác có mặt ở đây đều tỏ thái độ bực tức, hằm hè.

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng đã kích thích ý chí chiến đấu của những người trong bộ phận, Lư Hạo Tường cười như mây trôi gió thoảng, nói: “Mọi người hãy suy nghĩ về ý tưởng cũng như tính khả thi của sản phẩm lần này nhé, chiều nay chúng ta thảo luận”.

Thẩm Xuân Hiểu ra khỏi phòng họp, thái độ giận dỗi ban nãy đã không thấy đâu nữa, bước chân nhẹ nhàng đi về phòng làm việc, thậm chí vẫn hiện rõ nét cười trên gương mặt.

Thư ký An Ni đi cùng, thấy vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh thì không hiểu, nói: “Giám đốc, người ở bộ phận Thiết kế chẳng nể nang gì như thế, sao chị lại không bực tức?”.

Thẩm Xuân Hiểu nhìn An Ni một cái rồi tiện miệng nói: “Người phụ nữ giỏi không tranh đấu cùng đàn ông! Tại sao tôi phải trừng phạt bản thân vì sự ngông cuồng của người khác chứ, tôi có ngốc thế đâu”.

“Vậy vừa rồi sao chị lại đấu khẩu gay gắt với Giám đốc Lư như vậy?” An Ni mở to mắt.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, nói: “Tôi càng thể hiện thái độ khinh thường thì phương án thiết kế của họ càng hoàn mỹ, vì Lư Hạo Tường là người không dễ chịu thua, đặc biệt là thua tôi. Cô nghĩ xem, chẳng phải sản phẩm thiết kế ra càng hoàn mỹ thì sẽ càng có lợi cho chúng ta hay sao?”.

“Ồ!” An Ni bỗng hiểu ra, nói: “Giám đốc, chị suy nghĩ thật chu toàn!”.

Thẩm Xuân Hiểu thoáng nét cười, nói: “Đi thôi cô em, đừng có tâng bốc nữa! Bảng phân tích thị trường quý trước tôi cần đã làm xong chưa? Lát nữa đem vào để tôi nghiên cứu!”.

An Ni cười hi hi, nói: “Em đi lấy ngay!”.

Thẩm Xuân Hiểu ngồi trên ghế, mười ngón tay đan vào nhau để trước ngực, người hơi nghiêng về phía sau, tư thế rất thoải mái. Nghĩ đến Lư Hạo Tường, cô lại thở dài. Hai bộ phận đáng ra phải hợp tác chặt chẽ nhưng vì quan hệ của cô và Lư Hạo Tường nên đành phải dùng cách thức này để xử lý công việc thôi.

Lư Hạo Tường chẳng muốn thua cô, cô càng không muốn thua anh ta, bởi thế, cô dốc toàn tâm toàn lực vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để đưa sản phẩm gia nhập vào quầy chuyên dụng của trung tâm thương mại Hoa Vũ.

Trung tâm thương mại Hoa Vũ là điểm mấu chốt để cô động não trong năm nay, đã mấy tháng trời mà cô vẫn chưa thể gặp được tổng giám đốc của Trung tâm thương mại Hoa Vũ. Tục ngữ nói rất đúng: Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó gặp. Điện thoại thì bị từ chối khéo, còn đích thân đến lại không gặp được.

Hoa Vũ là trung tâm thương mại nổi tiếng toàn quốc, giá cả ở mỗi quầy chuyên dụng đều không hề nhỏ, hơn nữa cũng vô cùng kén chọn sản phẩm. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, sản phẩm được đưa vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ luôn được nâng cao về mặt đẳng cấp, lại không phải tiêu tốn quá nhiều tiền quảng cáo mà vẫn đạt được hiệu ứng tốt. Bởi thế, các nhà máy và nhà phân phối trên toàn quốc đều nhắm vào Hoa Vũ. Là tổng giám đốc của một trung tâm thương mại, ông ta chẳng mấy khi xuất đầu lộ diện cũng là lẽ đương nhiên.

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 2.1

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s