Đối thủ tình trường – Chương 2.2

Thẩm Xuân Hiểu đã sử dụng mọi kỹ năng của mình, bây giờ lại bị Lư Hạo Tường xem thường, nên dù thế nào cô cũng phải đưa được sản phẩm vào thị trường Hoa Vũ, chỉ được thành công chứ không được thất bại. Nếu không, chẳng phải sẽ lại được nhìn cái bộ mặt tiểu nhân dương dương tự đắc của Lư Hạo Tường sao?

Đúng là vừa nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo đến, cô đang nghĩ đến gương mặt đáng ghét của Lư Hạo Tường thì gương mặt ấy bất chợt lắc lư tiến vào phòng làm việc của cô, còn nở nụ cười nhếch môi nữa chứ.

Nụ cười của Lư Hạo Tường thực ra rất có sức hấp dẫn, nhưng anh chỉ mỉm cười với cô thư ký vừa vào đưa tài liệu thôi. Đứng trước nụ cười như cảnh xuân tươi đẹp của anh, hai má An Ni bỗng chốc ửng hồng, cô đặt tập tài liệu xuống mà tim đập dồn dập.

Nhưng trong mắt người tình thì bạn là Tây Thi, còn trong mắt kẻ thù bạn lại trở thành Đông Thi, hơn nữa, còn là nàng Đông Thi bị hủy hoại nhan sắc. Trong mắt Thẩm Xuân Hiểu, nụ cười của anh chẳng hấp dẫn chút nào.

Cô khách sáo nói: “Anh đến đây làm gì? Đây là phòng làm việc của tôi mà!”.

Đây là câu mà Lư Hạo Tường nói ra ở nơi công cộng hôm đến buổi xem mặt do Hiệp hội Thước kiều tổ chức, đương nhiên anh vẫn nhớ, bèn cười ha ha, nói: “Nói đúng ra là phòng làm việc! Phòng làm việc là nơi để làm việc, tôi đến tìm cô cũng vì công việc, chứ có đến cái nơi nào gọi là phòng làm việc của riêng cô đâu!”.

Không phản bác lại được, Thẩm Xuân Hiểu bị chẹn họng đến mức chỉ muốn trừng mắt lườm anh cho bõ tức, nhưng lại nghĩ, trước mắt, hai bộ phận cần giữ quan hệ hợp tác chặt chẽ, nếu cứ làm phiền nhau, rõ ràng mình quá hẹp hòi ích kỷ rồi. Thế là cô đành lảng sang chuyện khác: “Anh không biết gõ cửa khi vào phòng sao?”.

Trong mắt Lư Hạo Tường ánh lên một tia hài hước, nói xin lỗi như kiểu biết điều lắm: “Tôi còn không biết, hóa ra thính giác của Giám đốc Thẩm lại kém đến thế, là tôi sơ ý quá! Xin lỗi, lần sau tôi sẽ mang theo kèn đồng và chùy sắt đến, như thế mới có thể đạt được hiệu quả làm chấn động căn phòng, và mới không bị Giám đốc Thẩm chỉ trích tôi là người không có lễ nghĩa!”.

“Anh…” Thẩm Xuân Hiểu hậm hực lườm Lư Hạo Tường, cái bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng kia thật khiến cô không thể khẳng định nổi là vừa rồi có phải mình suy nghĩ đến thất thần nên không nghe thấy tiếng gõ cửa hay không? Nghĩ thế, cô liền nhún nhường đôi chút. Nhưng thua lý mà không chịu thua khí thế, cô hậm hực ngồi thẳng người, hơi nghiêng về phía trước, sắc mặt đanh lại, nghiêm túc nói: “Đã đến nói chuyện công việc thì đừng nói những lời nhảm nhí nữa, anh muốn nói gì thì nói đi!”.

Lư Hạo Tường không vội nói ngay, nhìn vào chiếc ghế dành cho khách ở trước bàn làm việc của cô rồi thoải mái ngồi xuống.

Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi: “Đúng là tự nhiên như ruồi!”.

Lư Hạo Tường như cười như không, nói: “Là một đấng nam nhi có tác phong và trình độ nên tôi cũng không thể trách cứ sự thất lễ của phụ nữ, chỉ đành dùng hành động để bù đắp lại khiếm khuyết cho cô thôi. Giám đốc Thẩm, cô không cảm ơn sự chu đáo của tôi sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu chau mày, mình đã không mời anh ta ngồi, anh ta lại giở lý lẽ ra nói, còn nói với vẻ vô cùng đàng hoàng nữa chứ, cô lạnh lùng nói: “Hạ thấp người khác để nâng cao bản thân, anh thấy thú vị lắm sao?”.

“Không phải thế!” Lư Hạo Tường huơ huơ tay, mỉm cười phản pháo: “Lấy thời gian làm việc để giải quyết ân oán cá nhân, cô thấy thú vị không?”.

Chẳng phải ý anh là cô công tư bất phân sao? Chỉ xuất một chiêu mà đã làm cho đất trời dịch chuyển, anh đứng ở điểm trung tâm mà chẳng dính chút bụi nào, rồi khi tất cả biến đổi hết thì mới quay về.

Thẩm Xuân Hiểu vốn giỏi kiềm chế mà cũng phải tức giận đến mức mặt mày trắng bệch. Cô ngấm ngầm chịu đựng, cố gắng đè nén cơn thịnh nộ đang sục sôi nơi cổ họng, bực bội đến mức mắt mở to, cố nặn ra nụ cười xinh đẹp, giọng nói bình tĩnh: “Giám đốc Lư, xin hỏi anh đến tìm tôi có việc gì?”.

Đôi mắt Lư Hạo Tường sáng lên, có chút đắc ý vì đã chiếm được thế thượng phong, cười híp mắt, anh há miệng nhưng không nói gì, rồi lại vỗ vỗ lên đầu. “Haizzz, tôi đãng trí thật rồi! Hóa ra là có việc, nhưng sự chỉ trích và ánh mắt lạnh lùng của cô làm tôi quên béng mất mục đích đến tìm cô là gì rồi!”.

“Lư Hạo Tường!” Thẩm Xuân Hiểu đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mũi người đàn ông trước mặt, hơi thở cũng không ổn định, lắp bắp nói: “Anh, anh đến để chọc tức tôi sao?”.

Những ngón tay nhỏ nhắn đang ở tư thế hăm dọa chỉ cách mặt Lư Hạo Tường khoảng chừng hai, ba centimet song có thể thấy rõ làn da mịn màng và những mạch máu li ti dưới làn da ấy. Ánh mắt Lư Hạo Tường tập trung trên những ngón tay thon dài đó. Anh hơi nghiêng đầu, cẩn thận tránh xa hướng chỉ của ngón tay rồi mới nhìn Thẩm Xuân Hiểu, cười một cách vô cùng thích thú, ung dung nói: “Theo như những gì cô nói thì cô chính là một đấng hào kiệt trong những nữ anh hùng, thế mà tôi dám chọc tức cô sao? Hơn nữa, lúc tôi đang có hứng nói về công việc thì lại bị cô bắt bẻ rằng đến không đúng giờ, rồi lại bị soi mói chuyện hành vi lịch sự, nếu không phải cô cố ý nói những lời vô ích làm ảnh hưởng đến tư duy của tôi, thì sao tôi có thể quên sạch mục đích mình đến đây chứ? Cô phải chịu một phần trách nhiệm rất lớn, sao cô có thể trong chớp mắt đã đổ hết tội lỗi lên đầu tôi? Làm người đừng nên như thế!”.

Thẩm Xuân Hiểu hậm hực nghiến răng, sự phẫn nộ vừa rồi đã biến mất theo động tác nghiến răng ấy. Cô thu ngón tay về, làm như chưa hề xảy ra chuyện gì, gương mặt tươi cười, giọng nói bình tĩnh: “Thật sự là không nhớ sao?”.

“Không nhớ ra thật!” Lư Hạo Tường làm vẻ mặt vô tội.

“Thế anh có thể đi được rồi.” Thẩm Xuân Hiểu không khách khí chỉ tay ra cửa, giọng lạnh như băng, rồi lại cứng ngắc nói: “Lúc nào anh nghĩ ra thì quay lại sau, tôi không có thời gian đùa giỡn với anh!”.

Lư Hạo Tường không có ý đứng lên, câu nói rõ ràng mang theo ý công kích lại bị anh cố tình không để ý, mà chỉ tiện miệng cười nói: “Giám đốc Thẩm, vẻ mặt biến sắc khi diễn kinh kịch cũng không thay đổi nhanh chóng như cô đâu, thấy mặt cô biến sắc nhanh như lật giở từng trang sách, tôi thật bái phục!”.

Thẩm Xuân Hiểu không đáp lại, đúng lúc có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, An Ni ôm một bó hoa to đứng trước cửa, trong nụ cười của cô mang theo cả sự ngưỡng mộ và niềm vui nho nhỏ, giọng nói véo von: “Giám đốc, đây là hoa của chị, em vừa ký nhận giúp chị rồi!”.

Đó là một bó hoa hồng lớn, còn là hoa hồng đỏ, tặng hoa hồng đỏ biểu thị ý gì thì đã quá rõ ràng rồi.

Ánh mắt Lư Hạo Tường cứ chần chừ trên những cánh hoa, rồi lại nghiêng đầu nhìn Thẩm Xuân Hiểu, khóe miệng cong cong.

Bị nhìn đến mức thẹn quá hóa giận, Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt nhìn An Ni, lại thêm phiền phức gì nữa đây? Thấy ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Xuân Hiểu, An Ni không biết tại sao giám đốc lại không vui như thế, liền nuốt gọn mấy câu trêu đùa đang định nói xuống, đem bó hoa cắm vào chiếc bình vừa vặn rồi nhanh chóng đi ra.

Trên bàn làm việc bỗng xuất hiện một bó hoa hồng rực rỡ, có cảm giác khác lạ, nhưng lại làm hài hòa không khí căng thẳng vừa rồi.

Thuận tay nhặt tấm danh thiếp trong bó hoa lên nhìn, hóa ra người tặng chính là Từ Trị Kiến. Thẩm Xuân Hiểu chau mày.

Đôi mắt Lư Hạo Tường ánh lên một tia bỡn cợt, nói: “Xem ra lưới giăng cá lớn đã rất hiệu quả, có cá mắc câu rồi! Là hoa của buổi xem mặt, hay là kết quả của Hiệp hội Thước kiều mang lại thế? Người này cũng hào phóng thật, tặng hẳn một bó hoa to, tôi cứ tưởng là tặng rau cải xanh chứ? Ha ha, tôi biết rồi, hôm nay chắc tiệm hoa thanh lý hoa hồng ế rồi”.

“Miệng chó không nói lời hay!” Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy Từ Trị Kiến đúng là thừa hơi lắm sức, tặng gì không tặng lại tặng hoa hồng, còn hẳn một bó hồng lớn. Nhưng Lư Hạo Tường lại dùng ngữ khí ấy để sỉ nhục cô, cô không thể nhẫn nhịn như mọi khi được nữa.

“Cô nói gì?” Thẩm Xuân Hiểu nói không to lắm nên anh chưa nghe rõ.

Thẩm Xuân Hiểu ngước mắt, nói với vẻ chẳng vui gì: “Tặng rau cải thì đã làm sao? Tôi thích đấy! Tôi nhắc nhở Giám đốc Lư, đây là phòng làm việc của tôi, đây cũng là chuyện riêng của tôi, anh ở đây để bắt bẻ những chuyện đâu đâu như thế mới cảm thấy dễ chịu à? Tôi khuyên anh nên hành xử đúng với vị trí của mình, quan tâm đến công việc hằng ngày của bản thân đi! Phòng làm việc của tôi có không gian hạn hẹp nên anh đừng ở đấy làm ô uế không khí nữa!”.

“Đã sớm nghe nói Giám đốc Thẩm miệng lưỡi sắc sảo, mắng người khác mà chẳng dùng lời thô tục, quả nhiên danh bất hư truyền!” Lư Hạo Tường khẽ khàng vỗ tay, bị nói cạnh khóe nhưng anh không hề tức giận, vẫn cười nói: “Giám đốc Thẩm, tôi có thể hiểu tâm trạng của cô, khó khăn lắm mới được người ta tặng hoa thế mà lại bị tôi làm cho gai mắt, ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của cô. Nhưng tôi nhắc nhở cô một câu rằng, những bông hoa này đã nở bung cả rồi, đến một hôm nào đó nó sẽ tàn úa, cũng giống như Giám đốc Thẩm vậy, là thứ ế thôi, những ngày tháng tươi đẹp sẽ ngày một ít dần, chi bằng hãy nắm chắc những ngày tháng ấy, chứ một khi nó đã qua rồi thì không thể lấy lại được đâu!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười tươi như hoa, nói: “Anh cứ quan tâm đến bản thân mình trước đi, theo những gì tôi thấy, anh cứ lớn tiếng khoác lác thế thì sẽ sống cô đơn đến già đấy. Tôi thật sự đau lòng cho mẹ anh, kiếp trước bà đã làm gì nên tội mà ông Trời lại trừng phạt bà như thế!”.

“Về điều này thì cô yên tâm. Mẹ tôi ngày nào cũng sống thoải mái, hoàn toàn không cần cô đau lòng vì bà làm gì. Có một người con ưu tú như tôi cũng là hạnh phúc chán so với đứa con gái hai mươi tám tuổi mà vẫn ế ẩm!”

Thẩm Xuân Hiểu lại một lần nữa bị chẹn họng, cô quyết định không chấp Lư Hạo Tường nữa. Cô luôn tự tin đối với EQ của mình, nhưng anh chàng này và cô có oán thù từ kiếp trước, khi ở trước mặt anh, cô không dám tự hào rằng chỉ số EQ của mình cao, bởi anh chính là kiểu người chuyên đi bắt bẻ, chỉ số EQ có cao đến mấy cũng không thể nén nổi cơn tức giận.

“Có bó hồng ở đây, trong lòng cô nhất định sẽ vui mừng như hươu gặp cỏ, dẫu sao thì cũng ế ẩm lâu đến thế rồi, khó khăn lắm mới có người để mắt tới mà. Tôi đi trước đây, không quấy rầy tâm trạng mèo khen mèo dài đuôi của cô nữa, lúc khác tôi sẽ đến tìm cô nói chuyện công việc.” Lư Hạo Tường tiếp tục xổ ra những lời sâu cay, thoải mái đứng lên, rồi lại đánh mắt nhìn bó hồng lần nữa, ung dung cười nói: “Nên chăm sóc cho tốt, đừng để đến lúc hoa tàn, người già đi mà không hay biết đấy!”. Nói xong, anh liền quay người rời bước.

Đúng là không phải lời nói của con người, Thẩm Xuân Hiểu tức đến mức vớ lấy tập tài liệu trên bàn, bực bội định ném sau lưng cái kẻ ra vẻ hợp tác kia, không ngờ, cánh tay vừa giơ lên thì Lư Hạo Tường bỗng quay ngoắt lại.

Thẩm Xuân Hiểu chỉ giả làm động tác thế thôi chứ cũng không định ném tập tài liệu đó thật, bốn mắt nhìn nhau, bỗng chốc cô ngẩn ra, dừng mọi động tác, tư thế kỳ quặc.

Lư Hạo Tường có biểu cảm lạ lùng, ánh mắt chuyên chú trên tập tài liệu, rồi lại tiếp tục tỏ vẻ như bừng tỉnh ngộ: “Giám đốc Thẩm muốn tôi xem tài liệu đó sao? Kết quả phân tích thị trường của các cô chẳng có tác dụng gì đối với tôi cả. Đây là công việc của cô, tuy tôi có năng lực xuất chúng, có thể cải tử hoàn sinh, biến đồ mục nát thành thứ thần kỳ nhưng tôi không có ý định can thiệp vào việc nội bộ của bộ phận các cô đâu! Đừng nói là cô giơ cao như thế, cho dù cô chân thành hạ mình đãi sĩ, tôi cũng không nhúng tay vào!”.

“Nghĩ hay lắm!” Thẩm Xuân Hiểu hậm hực thu tập tài liệu về, trừng mắt nhìn anh.

Lư Hạo Tường cười ha ha rồi đi ra ngoài.

Cuối cùng cô cũng được yên tĩnh. Thẩm Xuân Hiểu mở tập tài liệu phân tích thị trường ra xem, chuẩn bị hoạch định phương án sơ bộ dựa trên tình hình tiêu thụ của quý trước. Nhưng tấm thiệp đỏ rực trước mắt vô cùng khó coi, Thẩm Xuân Hiểu ấn một số điện thoại, nói: “An Ni, vào đây một lát!”.

Hai phút sau, An Ni đứng trước bàn làm việc của Thẩm Xuân Hiểu.

Thẩm Xuân Hiểu chỉ vào bó hồng, lạnh lùng nói: “Phiền cô giúp tôi đem vứt thứ này đi!”.

An Ni tròn mắt, líu lưỡi: “Giám đốc, vứt… vứt đi sao?”.

“Ừm, ai thích thì cho người ta, phòng làm việc của tôi không cần thứ này!”

An Ni thấy sắc mặt Thẩm Xuân Hiểu có chút lạnh lùng nên không dám nói nhiều bèn cầm bó hoa đi ra. Đến cửa, cô nghe thấy tiếng nói của Thẩm Xuân Hiểu: “Tiện thể đóng luôn cửa lại!”.

Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, Thẩm Xuân Hiểu nghĩ một lát, cảm thấy thôi thì lịch sự một chút, cũng nên gọi cho người ta một cú điện thoại. Cô lục tìm trong túi, đầu óc trống rỗng, không biết lúc ấy mình đã để danh thiếp của Từ Trị Kiến ở đâu rồi.

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 2.2

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s