Cô nàng Sư tử – Chương 5.4

“Tất nhiên là Chúa rồi. Mỗi nền văn hóa khác nhau đều có một cái tên riêng chỉ Sức Mạnh Toàn Năng của họ, Lyon. Ngài không phải là kẻ ngoại đạo chứ?” Nàng có vẻ khá kinh hoàng trước khả năng đó.

“Không, ta không phải kẻ ngoại đạo.”

“Vậy, ngài không cần phát cáu. Tôi chỉ hỏi thôi.”

Chàng nhìn chăm chăm, im lặng cả một phút dài. Sau đó đứng dậy. Trước khi biết Lyon định làm gì, nàng đã bị kéo vào lòng và ôm lấy, Lyon tựa cằm lên đầu nàng. “Ta sẽ siết cổ em hoặc là hôn em”, chàng tuyên bố. “Em chọn đi.”

Christina thở dài. “Tôi thích được ngài hôn hơn. Nhưng trước tiên, vui lòng trả lời câu hỏi của tôi, Lyon. Nó rất quan trọng đối với tôi.”

“Câu hỏi gì?”

“Tôi đã hỏi ngài có tin vào định mệnh không”, Christina nói rồi đẩy Hầu tước ra và ngước nhìn lên. “Ngài thật sự gặp khó khăn trong việc nắm bắt suy nghĩ à?”

Nàng cả gan bật ra vài tiếng bất mãn.

“Ta không có vấn đề gì với việc nắm bắt suy nghĩ”, chàng càu nhàu.

Vẻ mặt của Christina cho thấy nàng không nghĩ như vậy. Nàng là một phù thủy, đang cố gắng phù phép lên chàng. Lyon có cảm giác mụ mẫm giống như một chàng công tử bột ngớ ngẩn, vô dụng, và yếu ớt như một đứa bé còn ẵm ngửa mỗi khi nàng chiếu luồng mắt đầy quyến rũ lên người mình.

“Sao?”

“Sao cái gì?” Lyon hỏi, lắc đầu trước phản ứng buồn cười về việc cảm thấy giống như có một nữ thần đang chăm chú nhìn mình. Một lọn tóc của nàng bay về phía trước, che đi một phần vết sẹo trên khuôn mặt chàng. Christina với tay cố kéo lọn tóc ra và vuốt nó về vị trí cũ. Sự đụng chạm nhẹ nhàng đó kéo Lyon quay lại với câu hỏi.

“Không, ta không tin vào định mệnh.”

“Thật đáng tiếc.”

Christina hành động như thể chàng vừa thú nhận một tội ác nghiêm trọng không thể tha thứ.

“Được rồi”, chàng nói. “Ta biết tốt hơn mình nên hỏi, nhưng Chúa giúp ta, thế nào ta cũng bị rối loạn. Tại sao lại đáng tiếc?”

“Ngài dám cười nhạo tôi sao?”, nàng hỏi khi thấy nụ cười của Lyon.

“Chưa bao giờ”, chàng nói dối.

“Thôi, dù sao tôi cũng cho rằng điều đó không thật sự quan trọng?”

“Việc ta cười em sao?”

“Không, việc ngài có tin vào định mệnh hay không cũng không quan trọng”, Christina trả lời.

“Tại sao lại không quan trọng?”

“Bởi những điều phải xảy ra thì cũng sẽ xảy ra dù ngài có tin hay không. Ngài thấy nó đơn giản như thế nào chưa, Lyon?”

“A”, Lyon nói, kéo dài giọng. “Ta hiểu rồi, em là một nhà triết học.”

Nàng cứng người lại trong vòng ôm của Lyon, một lần nữa trừng mắt nhìn. Sự thay đổi tâm trạng quá mức chóng vánh của nàng lại khiến chàng lạc đề. “Ta đã nói gì khiến em khó chịu sao?”, chàng hỏi.

“Tôi không phải là một cô ả thích ve vãn. Tại sao ngài có thể dễ dàng phỉ báng tôi như thế? Tại sao chứ, tôi đã rất thành thật với ngài trong suốt cuộc trò chuyện này. Tôi nói tôi thích nhìn ngài và còn nói thích ngài hôn tôi. Một kẻ thích ve vãn à, hừm.”

Người phụ nữ này đang biến ta thành kẻ ngớ ngẩn. “Christina, nhà triết học chính là dành hết tâm trí của mình cho việc nghiên cứu các đức tin khác nhau. Đó không phải là một sự phỉ báng khi ta gọi em như thế.”

“Làm ơn đánh vần lại từ đó”, nàng nói, vẻ mặt cực kỳ ngờ vực.

Lyon làm theo yêu cầu. “Ồ, bây giờ tôi hiểu rồi”, nàng nói. “Tôi bị lẫn lộn giữa từ kẻ thích tán tỉnh với người cống hiến[1] cho nghiên cứu. Đúng rồi, đó là những gì tôi đã nghĩ. Đừng choáng váng thế, Lyon. Thật dễ bị nhầm mà.”

“Dễ sao?” Chàng tự nói với mình là không được hỏi. Nhưng sự tò mò lại lần nữa giành chiến thắng. “Tại sao lại dễ?”

“Bởi vì hai từ đó phát âm gần giống nhau”, nàng trả lời.

Christina nói như thể đang chỉ dẫn cho một đứa trẻ ngớ ngẩn. Lyon lập tức phản đối lại. “Không nghi ngờ gì, đây là sự giải thích thiếu logic nhất mà tôi từng nghe. Trừ phi… em chỉ vừa mới học tiếng Anh, đúng không Christina?”

Bởi trông có vẻ hết sức hài lòng với kết luận của mình, Christina thật sự không nỡ nói không, nàng không phải mới học tiếng Anh. Nàng đã nói chuyện bằng thứ tiếng khó hiểu này được vài năm.

“Đúng vậy, Lyon”, nàng nói dối. “Tôi nói nhiều thứ tiếng và đôi khi bị lẫn lộn. Mặc dù, không phải đối với ai cũng thế. Hình như tôi chỉ quên mất những quy tắc khi ở cùng ngài. Tôi thích nói tiếng Pháp hơn. Nó dễ hơn tiếng Anh rất nhiều.”

Mọi thứ bỗng dưng sáng tỏ trong đầu. Chàng đã giải được câu đố. “Không có gì đáng ngạc nhiên khi ta gặp khó khăn trong việc hiểu em, Christina. Bởi vì em chỉ vừa mới học ngôn ngữ của bọn ta, là thế đúng không?”

Chàng quá vui mừng khi suy ra được mọi thứ và lặp lại câu kết luận khi nãy của mình.

Christina lắc đầu. “Tôi không nghĩ thế, Lyon. Không ai khác gặp chút khó khăn nào trong việc hiểu tôi. Ngài đã nói tiếng Anh bao lâu rồi?”

Chàng lại ôm lấy công chúa và bật cười bởi cách nàng quay ngược vấn đề. Ở góc nào đó trong tâm trí, chàng cảm thấy mãn nguyện nếu có thể cứ đứng ở giữa phòng khách ôm người con gái này cho đến hết buổi sáng.

“Lyon? Ngài có thấy phiền lòng không nếu tôi thật sự là một nữ triết gia? Dì tôi nói điều đó không được ưa chuộng chút nào, thậm chí ngay cả thừa nhận việc mình thích đọc sách. Đó là lý do tôi cũng phải giả vờ là mình không hiểu rõ.”

“Cũng phải giả vờ?” Lyon hỏi lại câu tuyên bố kỳ quặc ấy.

“Tôi thật sự rất thích đọc sách”, Christina thú nhận, phớt lờ câu hỏi. “Quyển sách yêu thích của tôi chính là câu chuyện về vua Arthur. Ngài đã tình cờ đọc nó chưa?”

“Rồi, em yêu. Ngài Thomas Mallory đã viết nó”, Lyon nói. “Bây giờ ta đã biết những ảo tưởng của em đến từ đâu rồi. Hiệp sĩ, chiến binh – cả hai đều giống nhau. Em có một bản chất rất lãng mạn, Christina.”

“Tôi sao?” Christina nói và mỉm cười. “Thật tuyệt khi biết điều đó”, rồi thêm vào khi thấy Lyon gật đầu. “Lãng mạn là đức tính tốt mà một quý cô cần có, đúng không Lyon?”

“Phải.” Chàng kéo dài giọng.

“Tất nhiên, chúng ta không thể để cho dì Patricia biết về chuyện này, vì điều đó chắc chắn…”

“Để ta đoán”, Lyon cắt ngang. “Điều đó sẽ làm cho bà ta không hài lòng, đúng không?”

“Phải, tôi e là thế. Tốt hơn hết bây giờ là ngài nên ra về. Chừng nào nhớ ra được điều muốn nói với tôi, ngài có thể ghé lại đây.”

Lyon không định đi đâu hết, dù tự nhủ mình không thể tiếp tục cuộc trò chuyện. Chàng quyết định hôn người con gái này chỉ để có được một khoảnh khắc bình yên rồi sau đó sẽ có được sự dễ bảo của nàng đủ để trả lời vài câu hỏi thích đáng, với điều kiện lúc đó chàng còn nhớ ra được những câu hỏi đó là gì. Chàng đã thu lượm được kha khá thông tin. Rõ ràng Christina lớn lên ở nước Pháp, hoặc một nước láng giềng nói tiếng Pháp. Lúc này điều mà chàng muốn khám phá chính là lý do vì sao nàng lại quyết liệt muốn bảo vệ một sự thật đơn giản như thế. Nàng xấu hổ, ngượng ngùng chăng? Có lẽ chiến tranh chính là lý do cho sự dè dặt này.

Lyon vuốt ve lưng nàng, nhằm xao lãng việc nàng lại muốn đuổi mình đi. Sau đó cúi xuống, nhẹ nhàng ngậm lấy môi nàng trong khi tay vẫn tiếp tục vuốt ve, mơn trớn. Christina một lần nữa quay trở lại trong vòng ôm của Lyon. Hai tay chậm rãi vòng lên ôm lấy cổ chàng.

Christina rõ ràng thích sự xao lãng này. Khi cuối cùng Lyon từ bỏ trêu chọc và đòi hỏi sự chiếm lĩnh hoàn toàn khuôn miệng, nàng liền nhón chân lên. Bàn tay luồn vào tóc, mang đến một cơn chấn động khắp thân mình. Lyon nâng Christina lên khỏi sàn để miệng nàng ngang tầm với miệng mình.

Bị giữ như vậy khiến nàng cảm thấy một cảm xúc rất lạ kỳ, dù vậy nó cũng không kỳ lạ bằng cách mà Lyon đang tác động lên các giác quan của nàng. Mùi hương của chàng khiến nàng trở nên cuồng dại. Nó quá nam tính, quá phàm tục. Ham muốn mãnh liệt cuốn nàng vào một cơn sóng nóng bỏng khi lưỡi Lyon trượt sâu vào miệng nàng để tăng thêm sự thân mật.

Christina cũng không mất quá nhiều thời gian để bắt kịp sự táo bạo của Lyon. Lưỡi của nàng phối hợp rất ăn ý với lưỡi chàng, lúc đầu là rụt rè, sau đó trở nên cuồng nhiệt. Nàng biết chàng thích sự táo bạo của mình, bởi vì miệng chàng đang chuyển động trên miệng nàng một cách điên cuồng và nàng có thể nghe thấy tiếng rên rỉ thỏa mãn.

Christina là người phụ nữ đáp trả cuồng nhiệt nhất mà Lyon từng gặp. Sự hoang dại của nàng khiến chàng choáng váng. Hầu tước luôn điều chỉnh, phối hợp bản thân với trò chơi mà phần lớn những phụ nữ ngây thơ thường chơi. Tuy nhiên, Christina lại trung thực một cách đầy mới mẻ với ham muốn của chính mình. Nàng cũng nhanh chóng khuấy động chàng. Lyon thật sự run rẩy khi tách miệng mình ra khỏi nàng. Hơi thở của chàng dồn dập, đứt quãng.

Nàng không muốn chàng dứt ra. Christina choàng tay quanh thắt lưng và ôm ghì lấy Lyon một cách mạnh mẽ đến kinh ngạc. “Ngài thích hôn tôi, đúng không Lyon?”

Làm sao lúc này giọng điệu của nàng lại có vẻ rụt rè đến vậy sau cách nàng vừa mới hôn như thế? Lưỡi của nàng còn dữ dội hơn cả chàng. “Chết tiệt, em biết rõ là ta thích hôn em mà”, chàng gầm gừ bên tai nàng. “Đây là một phần của trò giả vờ ngây thơ, đúng không Christina? Em không cần phải tỏ ra rụt rè. Ta thật sự không quan tâm có bao nhiêu gã đàn ông đã lên giường với em. Ta vẫn muốn em.”

Christina chậm rãi đưa mắt lên nhìn xoáy vào mắt Lyon, có thể nhìn thấy rõ sự đam mê mãnh liệt đang dâng trào trong đó và cả sự chiếm hữu nữa. Cổ họng đột nhiên bị thít chặt lại không thể phát ra tiếng. Lyon có được sự mạnh mẽ của một chiến binh.


[1] Nguyên văn: philosopher – nhà triết học và philanderer – kẻ thích tán tỉnh.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s