Đối thủ tình trường – Chương 2.4

“Ở một mình?” Thẩm Xuân Hiểu bất giác hai mắt sáng bừng, nhìn xuống xe đồ của anh, rồi lại nhìn anh. Lần này cô thực sự kinh ngạc, chỉ vào chỗ thực phẩm đó, lắp bắp: “Thế, những, những thứ này…”.

Đỗ Vệ Kỳ thấy Thẩm Xuân Hiểu kinh ngạc như thế, biết ngay cô đang nghĩ gì, bèn cười nói: “Tôi tự nấu ăn đấy! Trước đây tôi cũng không biết rằng, sau khi đến thành phố lớn thì phải cố gắng mà học hỏi công việc nội trợ của mẹ, cố gắng trở thành một người giỏi việc bếp núc cũng như công việc ngoài xã hội!”.

“Ồ!” Thẩm Xuân Hiểu thật sự được mở rộng tầm mắt, tiếp tục cười, sự ác cảm vừa dành cho anh bỗng chốc tiêu tan hết, thiện cảm bắt đầu dâng lên, giống như nước Hoàng Hà cuồn cuộn chảy. Đối với nam giới mà nói, giỏi các công việc ngoài xã hội đã là gì chứ? Giỏi việc bếp núc mới là đáng quý. Hôm nào gặp Triệu Yến Minh, thế nào cô cũng sẽ bảo cô ấy suy nghĩ lại. Có như thế sau này mình mới có hy vọng ăn ké ở gia đình họ. Huống hồ, người ta cũng được cái tướng tá, có thể xếp vào hàng đẹp trai, thỉnh thoảng còn biết pha trò hài hước, sẽ không làm bẽ mặt ngọn cỏ Triệu Yến Minh… À không đúng, là bông hoa Triệu Yến Minh!

Nghĩ đến đó, Thẩm Xuân Hiểu bỗng cười tươi, nói: “Thật không ngờ anh lại tài đến thế, sau này ai được làm bạn gái của anh là có phúc lắm đó”.

Đỗ Vệ Kỳ vẻ mặt ôn hòa, ánh mắt ấm áp như mùa xuân: “Đừng khen tôi thế, tôi lúc nào cũng tự nấu rồi lại một mình ăn, còn không biết có thể tiếp đãi khách bằng tay nghề này không nữa! Cô Thẩm, nếu không chê xin mời làm khách đầu tiên của tôi, được không?”.

Thẩm Xuân Hiểu nghĩ ngợi một lát, nếu muốn gả nữ tử Triệu Yến Minh cho anh chàng này thì cô phải đi dò la tình hình trước đã. Nếu giải quyết được việc đại sự cả đời của Triệu Yến Minh, chẳng phải cô chính là công thần số một của họ sao? Bởi thế, cô cảm thấy có thể đi! Nhưng cô lại không thân quen gì với người này, nên mỉm cười, không vội trả lời ngay.

Thấy trong nụ cười của cô không có ý từ chối, Đỗ Vệ Kỳ cũng cười, bộ dạng rất vui vẻ.

Đến trước quầy thu ngân, Thẩm Xuân Hiểu xếp đống đồ ăn vặt và đồ uống lên quầy, đều là những túi nhỏ mà tay cô phải đưa lên đưa xuống những hơn mười lần, nhân viên thu ngân thuần thục quét mật mã rồi thông báo tổng số tiền. Lúc cô lấy ví ra trả tiền, ngước nhìn lên phía trước quầy thu ngân bên cạnh, đã không thấy Đỗ Vệ Kỳ đâu nữa.

Thẩm Xuân Hiểu xách hai túi đồ trên tay đi ra ngoài cửa, xem ra cũng không nhiều đồ lắm và cũng không quá nặng.

Cách cửa siêu thị không xa, Đỗ Vệ Kỳ ngẩng đầu cười nói: “Nào, để tôi giúp cô!”.

Hai tay anh đã trống trơn, một chiếc Bora đậu gần đó, Thẩm Xuân Hiểu nghĩ chắc anh đã để hết đồ vào trong xe và đặc biệt đến giúp đỡ mình.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười. “Cảm ơn!”

Đỗ Vệ Kỳ đặt túi đồ vào hàng ghế sau rồi giúp cô mở cửa bên ghế lái phụ. Thẩm Xuân Hiểu cũng không khách khí, nói cảm ơn rồi ngồi vào trong.

Hai người đúng là ở cùng một khu, nhưng một người ở tòa nhà phía đông, một người ở tòa nhà phía bắc, giữa hai tòa có một vườn hoa nho nhỏ. Thẩm Xuân Hiểu cười nói: “Thật trùng hợp quá!”.

“Đúng thế, thật trùng hợp! Thế mà trước đây lại không gặp nhau!” Đỗ Vệ Kỳ tươi cười.

Thẩm Xuân Hiểu nghiêng đầu nhìn, cảm thấy rất hài lòng và thầm cho anh điểm cao. Lúc đó, Triệu Yến Minh chỉ nói mà không làm, nếu thật sự cô ấy phát triển quan hệ với Đỗ Vệ Kỳ, nói không chừng bây giờ đã có giấy đăng ký kết hôn rồi ấy chứ. Nhưng cơm ngon không sợ trời tối, có cô ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ giúp họ vào động phòng.

Xe chạy đến khu nhà, Thẩm Xuân Hiểu muốn về cất đồ trước đã, Đỗ Vệ Kỳ dừng xe, nói mình ở phòng 1802 rồi mỉm cười: “Tôi về trước chuẩn bị, lát nữa cô qua nhé! Hay tôi sang đón cô?”.

Thẩm Xuân Hiểu cười, nói: “Không cần, tôi có thể tìm được nhà anh mà, tôi cũng chẳng giúp được anh làm gì, nếu giúp ăn uống thì đó chính là thế mạnh của tôi!”.

Hai người mỉm cười rồi nói lời tạm biệt.

Về đến nhà, Thẩm Xuân Hiểu cất các loại đồ ăn vặt và nước uống rồi tìm một giỏ hoa quả thủ công. Lần trước Triệu Yến Minh mang hoa quả đến, cô cảm thấy chiếc giỏ này rất đẹp nên giữ nó lại, bây giờ có thể đem ra dùng rồi.

Đặt hoa quả vừa mua vào trong đó, sắp xếp lại một lát là có ngay một giỏ hoa quả.

Sau một hồi sắp xếp, tạo kiểu dáng đẹp đẽ, rồi ngắm nghía lại một lượt, Thẩm Xuân Hiểu thấy khá hài lòng. Bởi thế cô xách giỏ hoa quả đó xuống lầu, đến tòa nhà phía đông.

Nghe thấy tiếng chuông, Đỗ Vệ Kỳ nhanh chóng ra mở cửa. Anh mặc sơ mi trắng, ống tay áo xắn lên, chiếc tạp dề vẫn đeo trên người, dáng vẻ bận bịu nhưng lại không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai. Thẩm Xuân Hiểu giống như mẹ vợ nhìn con rể, cười tít mắt, nói: “Có người đến ăn ké rồi!”.

Đỗ Vệ Kỳ cười nói: “Xem cô nói kìa, tôi muốn mời cũng không mời nổi ý chứ!”, rồi mời Thẩm Xuân Hiểu vào nhà.

Căn nhà này có ba gian, rất ngăn nắp, sạch sẽ, và quả nhiên không có người thứ ba.

Thẩm Xuân Hiểu dịu dàng cười nói: “Lần đầu đến chơi không thể đến tay không được. Đây là hoa quả tráng miệng mà tôi mang đến”.

Đỗ Vệ Kỳ cười ha ha, chỉ chỉ vào chiếc tạp dề của mình, nói: “Cô ngồi đi, tôi còn một món nữa, sẽ xong ngay thôi!”.

Thẩm Xuân Hiểu ngồi trên sofa, nhìn bóng dáng cao to của Đỗ Vệ Kỳ đang tiến vào bếp, cảm thấy nếu mình chỉ ngồi đợi ăn thôi thì thật ngại, nên vội nói: “Có cần tôi giúp gì không?”. Câu nói rất gượng gạo, cô không tự tin về tài nghệ nấu ăn của mình, nếu thật sự phải vào bếp thì không biết cô có giúp được gì anh không.

May mà Đỗ Vệ Kỳ quay đầu cười cười, sảng khoái nói: “Không cần đâu, trong bếp vừa nhiều dầu vừa nhiều khói, sẽ làm bẩn tay cô đấy!”.

Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy điệu bộ quay đầu lại cười thật sự nghiêng nước nghiêng thành, đẹp trai vô cùng, mặc dù trong đó có rất nhiều cảm giác cá nhân của cô, ví như cô thích vẻ thông minh của anh, thích phong độ của người có công danh như anh, thích sự quan tâm chu đáo của anh.

Lúc này, cô càng cảm thấy nước phù sa không thể để cho người dưng hưởng lợi, dù thế nào cũng phải thuyết phục Triệu Yến Minh, khiến cô ấy suy nghĩ lại thật kỹ, nếu hai người có thể phát triển một chút tình cảm gì đó thì coi như cô đã cống hiến cho xã hội, đó chính là có công giảm thiểu một đôi trai gái lỡ thì, công lao vô cùng to lớn. Điều quan trọng nhất là, nếu Triệu Yến Minh thật sự mắc vào lưới tình thì cô cũng không cần phải làm bia đỡ đạn nữa.

Thẩm Xuân Hiểu mải mê với suy tính hoàn hảo của mình, khóe môi bất giác nhếch lên nụ cười mỉm, Đỗ Vệ Kỳ bưng đồ ăn ra, nhìn gương mặt rạng rỡ nét cười của cô, trong ánh mắt lộ rõ vẻ dịu dàng, như sợ sẽ quấy rầy dòng suy nghĩ của cô nên bước chân anh bất giác dừng lại.

Không khí yên tĩnh, người ngắm phong cảnh lại không biết mình đã trở thành phong cảnh để người khác ngắm nghía, rất giống với một bức tranh đầy ý tứ, bầu không khí vừa yên tĩnh vừa đẹp đẽ.

Dòng suy nghĩ của Thẩm Xuân Hiểu không biết đã quanh quẩn bao lâu, cuối cùng cũng quay về hiện thực, cô lập tức cảm thấy một cái nhìn đang hướng về phía mình, quay đầu lại thì bắt gặp ngay ánh mắt của Đỗ Vệ Kỳ.

Đỗ Vệ Kỳ định thần lại, như bị người ta nhìn thấu tâm can nên có chút mất tự nhiên, mỉm cười chống chế rồi đặt đĩa thức ăn lên bàn, cười nói: “Xong rồi, có thể bắt đầu ăn cơm rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, khẽ khàng đứng dậy đến giúp anh một tay, thể hiện rõ sự giỏi giang, hoạt bát của mình. Hai người như đã ngầm phân công công việc từ rất lâu rồi, bát đũa, cốc chén được bày biện đâu vào đấy, trên bàn có ba món mặn và một món canh: thịt thái sợi, xương sườn xốt tương, rau cải xào nấm, canh ba món.

Những món này có đầy đủ hương, sắc, chắc chắn mùi vị cũng không tồi. Thẩm Xuân Hiểu rất vui, thầm nghĩ nếu để Yến Minh đánh giá một cách toàn diện thì những món này sẽ đều được cộng điểm.

Đỗ Vệ Kỳ đã tháo tạp dề ra, tay áo sơ mi trắng vẫn còn xắn cao nhưng lại không hề lếch thếch, ngược lại còn có vài phần tự nhiên, thoải mái. Anh cầm chai rượu vang rót vào hai ly, những ngón tay thon dài, móng tay được cắt gọn gàng. Vừa vào bếp nấu nướng nhưng trên người, trên tay anh lại không hề lưu mùi dầu mỡ, chỉ thoảng mùi hương nhẹ nhàng, thanh khiết.

Thẩm Xuân Hiểu có chút hối hận, nếu vừa rồi cô gọi Triệu Yến Minh cùng đến thì bây giờ, ngồi trước vẻ đẹp trai quyến rũ như thế này, chắc chắn cô ấy sẽ lập tức rạo rực con tim. Nhưng tiếc một điều rằng mình cũng đến đây lần đầu, không thể gọi thêm bạn bè cùng đến để ăn không của người ta được. Nhưng không sao, sau này quen rồi, cô sẽ tạo nhiều cơ hội cho Yến Minh được tiếp đón long trọng.

Ngoài cửa sổ đã rõ sắc đêm, Đỗ Vệ Kỳ đi bật điện rồi quay lại ngồi trước bàn, cầm ly rượu đế cao đưa cho Thẩm Xuân Hiểu. Sắc rượu đỏ trong cốc qua lớp thủy tinh phát ra thứ ánh sáng màu hổ phách, dưới sự chiếu rọi của ánh đèn lại càng thêm mông lung.

“Cảm ơn!” Thẩm Xuân Hiểu đón ly rượu, cười nói.

Đỗ Vệ Kỳ nhìn Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười cầm ly, dung mạo cô vốn xinh đẹp, nhờ phản chiếu của ánh đèn và ly rượu đỏ lại tăng thêm vài phần xinh tươi, đẹp đẽ, ngón tay trắng nõn và màu rượu đỏ cùng tôn thêm vẻ đẹp của nhau, thật giống với câu mà người xưa thường nói, những ngón tay ngọc nõn nà. Đỗ Vệ Kỳ lại có chút bối rối, bất giác ngẩn ngơ.

Thức ăn thơm phức, Thẩm Xuân Hiểu không phát hiện ra tình cảm khác biệt trong ánh mắt Đỗ Vệ Kỳ, cô lấy thân phận bạn bè hàng xóm mà vui vẻ thoải mái nếm đồ ăn và rượu vang, cười tươi như hoa.

Một bữa tối cả chủ và khách đều rất đỗi vui vẻ.

Ăn xong, Đỗ Vệ Kỳ tiễn cô ra cửa rồi định tiễn xuống tận dưới lầu.

Thẩm Xuân Hiểu tuy tính tình cởi mở nhưng cũng ngại ngùng khi nhận được sự nhiệt tình như thế, vội khước từ: “Tôi tự về được rồi, anh đừng tiễn nữa”.

Đỗ Vệ Kỳ cười nói: “Tôi không chỉ tiễn cô thôi đâu, vừa mới ăn xong, tôi cũng muốn xuống đi bộ một lát. Hơn nữa, chúng ta ở cùng một khu, cho dù có tiễn cô về đến tận nhà cũng chẳng bao xa”.

Thẩm Xuân Hiểu ngẫm nghĩ giây lát, không khỏi bùi ngùi, những người đàn ông trên đời này đa phần đều có phong độ, nho nhã, lịch sự, chỉ có Lư Hạo Tường là khác người, bụng dạ hẹp hòi, ăn miếng trả miếng. May mà sau khi tan ca, cô không phải đối diện với cái bộ mặt đáng ghét đó nữa, niềm vui của cô vẫn có ở khắp mọi nơi. Thế là cô dịu dàng mỉm cười, không khước từ anh nữa.

Ra khỏi thang máy, đi chưa được bao lâu thì đến khu phong cảnh xanh hóa, tuy dưới ánh đèn đường, những cây cối sắc xanh đều trở thành màu đen, nhưng không khí tĩnh lặng, môi trường trong lành, luôn khiến người ta thấy dễ chịu.

Đỗ Vệ Kỳ chậm bước, cười nói: “Tôi rất thích nơi đây, lúc đầu quyết định mua nhà ở đây chính là thích môi trường trong lành này đấy. Bởi thế, sau khi ăn tối tôi thường đến đây dạo bộ”.

Thẩm Xuân Hiểu ngày thường luôn để suy nghĩ vào công việc, đôi lúc lại bị Triệu Yến Minh hại cho khốn khổ, đâu còn tâm trí để nhận ra phong cảnh đặc biệt nơi đây trong màn đêm chứ? Vừa nghe Đỗ Vệ Kỳ nói, lại từ từ lĩnh hội, cô cảm thấy một năm sống ở đây quả là vô vị, chưa hề cảm nhận dù chỉ một lần sự yên tĩnh và trong lành nơi này, cũng bất giác bước đi thật chậm.

Hai người sánh bước bên nhau, tuy mỗi người đều chạy theo những suy nghĩ riêng của mình song trong mắt người ngoài thì họ thật sự là một đôi trai tài gái sắc.

Đang lúc thư thái, điện thoại của Thẩm Xuân Hiểu bỗng đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra xem, cười áy náy với Đỗ Vệ Kỳ rồi đi sang một bên nghe điện thoại.

Người gọi đến là Lư Hạo Tường, Thẩm Xuân Hiểu đứng quay lưng lại Đỗ Vệ Kỳ, chau mày thầm nghĩ: Giờ tan ca, anh ta lại có chuyện gì không biết?

Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy cuộc gọi này đúng là đồ quấy nhiễu đáng ghét. Nhưng Lư Hạo Tường chưa bao giờ gọi điện đến trong giờ tan ca để tiếp tục những lời lẽ đanh thép lúc ban ngày, chắc có chuyện quan trọng gì đó, cũng có thể là việc công, cô không thể để lỡ công việc được.

Cô suy tính, xem ra anh ta có đáng ghét đến thế nào đi nữa thì mình cũng phải nhận cuộc gọi này.

Thẩm Xuân Hiểu nhấn nút nghe, cố gắng nhỏ giọng nhưng cũng không ngăn nổi sự chua ngoa, nói: “Giám đốc Lư, anh quen với múi giờ bên Mỹ rồi sao? Bây giờ là mấy giờ rồi, anh biết không?”.

Giọng nói của Lư Hạo Tường truyền đến trong điện thoại, đầy vẻ chế giễu: “Haizzz, Giám đốc Thẩm quả nhiên rất có ý thức về thời gian. Tôi thấy kỳ lạ, nghe nói có người nào đó còn chưa gặp được tổng giám đốc của trung tâm thương mại Hoa Vũ nữa. Dù có ý thức về thời gian đến mấy, nhưng công việc không có hiệu quả thì chẳng phải cũng vô nghĩa sao?”.

“Đó là chuyện của tôi, anh ít can thiệp vào công việc của tôi giùm cho!” Thẩm Xuân Hiểu thẹn quá hóa giận, đây đúng là cái gai trong lòng cô, nghĩ đến mà thêm bực bội. Tổng giám đốc của Hoa Vũ luôn tránh mặt cô, bao nhiêu suy tính đều thành công cốc, ngay cả một lời đáp lại cũng chẳng có. Bây giờ Lư Hạo Tường không nhắc tới chuyện khác mà chỉ nói đến chuyện này, rõ ràng đang cố ý làm nhục cô, hơn nữa phi đao lại rất chuẩn, luôn đâm vào chỗ đau nhất của cô.

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 2.4

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s