Duyên nợ đào hoa – Chương 3.1

Chương 3

Mồng Hai tháng Năm năm Bính Tử, bản tiên quân cưỡi một đám tường vân tới phủ Thượng Xuyên, gió từ từ thổi mạnh, kẻ đi đường ngửa đầu nhìn ngắm, cả đám người vội vàng chạy tán loạn, gã bán hàng rong luống cuống tay chân, bản tiên quân còn nghe thấp thoáng có tiếng hô: “Trời âm u, sắp có mưa, nhanh dọn hàng về thôi”.

Người phàm ngu dốt, bản tiên quân không thèm chấp nhặt với bọn họ!

Mệnh Cách Tinh quân dẫn ta bay tới gần Ninh Bình Phiên vương phủ của Đông Quận, chỉ vào một chỗ trong hậu hoa viên: “Đó chính là thân thể của Nguyên quân”.

Trong hậu hoa viên có một cái ghế dựa, mấy đứa trẻ ranh mới vài tuổi đang vây quanh một người không hề nhúc nhích, bò lên bò xuống. Cái người vẫn nằm yên đó chính là tiểu công tử Lý Tư Minh của Phiên vương, cũng là bản tiên quân sau này. Ta tỉ mỉ nhìn trái nhìn phải, ánh mắt vô hồn, vẻ mặt ngu ngơ, trên đầu còn bị mấy đứa trẻ ranh cắm đầy hoa với cỏ: “Người này… dường như bị… thiểu năng”.

Mệnh Cách Tinh quân cười gượng: “Khụ, thân thể này vốn là chuẩn bị cho Nguyên quân, Nguyên quân chưa đến đương nhiên là không hồn không phách, chỉ biết ăn uống lung tung. Canh giờ đã tới, mong Nguyên quân nhanh chóng nhập thân”. Không đợi bản tiên quân nói câu nào, lão đã niệm kinh quyết, ngón tay bắn ra, kim quang lóe lên trước mắt bản tiên quân, trong nháy mắt ta đã bị kinh quyết ném về phía hoa viên.

Cảm giác cực kỳ quen thuộc của mấy nghìn năm trước lan khắp toàn thân, quá trình nhập xác của bản tiên quân thành công rực rỡ.

Ta làm thần tiên tiêu dao tự tại suốt mấy nghìn năm, đời này nhờ ơn Ngọc Đế “được” trở lại làm người, cái cảm giác chân đạp trên đất đầu đội trời xanh, tứ chi nặng nề, miệng nếm được đủ vị đắng mặn ngọt chua cay, tai nghe được âm thanh trần thế, thật là quá thân quen.

Thứ đè nặng trên người lại giãy giụa bò cao hơn, ta mở mắt ra, nhìn thấy một gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn đen láy, hé miệng cười trông đến khả nghi, để lộ hàm răng nhỏ nhắn thiếu mất hai cái răng cửa, bàn tay đen sì lấm lem đất giơ một nắm bùn lên, chuẩn bị tống vào miệng ta.

“Hì hì, tiểu thúc thúc ngoan ăn nó đi. Tiểu thúc thúc ăn đi nào.”

Ta hiền lành cười, giơ tay vỗ vỗ đầu nó: “Ngoan, xuống khỏi người tiểu thúc thúc, về tìm cha mẹ con đi”.

Thằng bé chớp chớp con mắt tròn xoe, nghiêng đầu nhìn ta. Ta cũng nghiêng người, nhấc một đứa khác đang định leo từ đùi lên hẳn đầu mình xuống: “Ngồi nghiêm đi thẳng, là căn bản của việc làm người, thầy giáo không dạy con sao?”.

Cũng lại một đôi mắt tròn xoe! Nó chăm chăm nhìn ta một lúc, sau đó ngoạc mồm ra, cái thằng bé này so với đứa ban nãy cũng tinh ranh hơn hẳn.

Nhóc ranh “Oa” một tiếng, gào khóc ầm trời: “Mẫu thân! Mẫu thân! Mẫu thân! Mẫu thân! Tổ phụ! Tiểu thúc thúc dọa người ta!!!”.

Nhất thời xôn xao cả phủ, nha hoàn nghe tiếng khóc chạy tới, nha hoàn gọi gia đinh, gia đinh kêu tổng quản và nhũ mẫu, nhũ mẫu dìu phu nhân ra. Hai gã gia đinh cường tráng, trung thành tận tâm, khí thế như Võ Tòng lên núi đánh hổ năm xưa, bế thốc hai vị tiểu thiếu gia bên cạnh ta lên. Ta nhìn hai người họ, nở nụ cười cực kỳ thân thiện, hai người lại lộ ra vẻ mặt kinh khiếp, chạy bán sống bán chết tới tận hành lang.

Mấy cái đầu lấp ló, núp cách ta phải đến tám trượng hai thước[1], nhìn chòng chọc vào bản tiên quân như nhìn thấy hồn ma.

Có mắt mà không thấy được chân tiên, bản tiên quân vẫn không thèm chấp nhặt với đám này.

Mấy gã hộ vệ vác đao vây quanh một vị mặc áo bào thêu hình mãnh hổ màu đỏ tía, tóc mai hoa râm, râu mép cũng hoa râm, mặt vuông chữ điền, in hằn đủ dấu vết sương gió. Không cần nói cũng biết đây là Phiên vương của Đông Quận rồi. Bản tiên quân tạm thời phải làm con ông ta, lần gặp đầu tiên cũng cần vun đắp tí cảm tình.

Ta chậm rãi bước về phía trước, chắp tay cúi người, cung kính hô một tiếng.

“Phụ thân.”

Trong đôi mắt hổ của Đông Quận Vương, ánh sáng bí ẩn bắn ra bốn phía, nhìn chòng chọc vào bản tiên quân. Thằng con ngốc bỗng nhiên tỉnh ra, khỏi nghĩ cũng biết là chuyện kích động đến thế nào. Đông Quận Vương vui mừng tới độ mặt tái mét, cả người run cầm cập, tròng mắt đảo lên, sau đó… ngất.

Tống Dao Nguyên quân ta biến thành Lý Tư Minh, cực kỳ thuận lợi.

Người trong Đông Quận Vương phủ nhìn ta, run rẩy tròn một ngày trời. Hôm sau khi Đông Quận Vương gia tỉnh lại, liền mời một vị pháp sư tới làm phép trước mặt ta. Pháp sư cầm cây kiếm gỗ đào múa may một hồi, sau đó lại lẩm bẩm niệm cái gì đó, ta thấy cực kỳ sống động. Đang lúc cao hứng, pháp sư bỗng mở to mắt, nhìn chòng chọc vào bản tiên quân, sau đó quỳ sụp xuống, đầu nện bôm bốp xuống sàn nhà: “Bần đạo cung nghênh thượng tiên”.

Ta lại càng giật mình hơn, bao nhiêu năm nay không quản chuyện thế gian, chỉ thấy gần đây thiên đình chẳng có vị tán tiên nào mới thăng thiên lên cả, ta còn tưởng thuật tu đạo chốn nhân gian đã tàn lụi cả rồi. Ai ngờ giữa phố phường lại có kẻ đạo hạnh tinh thông đến mức này, liếc mắt đã nhận ra bản tiên quân.

Pháp sư thấp tha thấp thỏm, tiếp tục dập đầu: “Bần đạo tu vi nông cạn, không thể nhận ra ngay chân thân của Bạch Hổ Tinh quân, mong Tinh quân thứ tội!”.

Bạch Hổ Tinh quân? Trên thiên đình, bảy mươi hai vì tinh tú, tám vị Tinh quân, từ lúc nào lòi ra thêm một con hổ làm Thượng quân thế? Đúng là trên thiên đình cũng có vài con hổ trắng, nhưng đều là nuôi để gác Thiên Môn, từ lúc nào thay hình đổi dạng, lên điện làm tiên?

Pháp sư nhích đầu gối, dập đầu hướng về phía Đông Quận Vương: “Chúc mừng vương gia, chúc mừng vương gia. Bần đạo cả gan tiết lộ thiên cơ, tiểu công tử chính là Bạch Hổ Tinh quân đầu thai chuyển thế. Vương gia phúc dày, kết được tiên duyên, việc này ắt hẳn do trời cao ban phúc”.

Đông Quận Vương nhìn ta, vẫn còn hơi run rẩy: “Lời pháp sư nói có thật không? Thằng con này của ta từ nhỏ đã ngu si không biết chuyện gì, nay đột nhiên tỉnh táo, thông lễ nghĩa, biết đọc biết viết, thật sự là…”.

Pháp sư đứng dậy: “Vương gia, công tử là tiên quân giáng thế, đương nhiên không giống người thường, người xưa thường nói, hổ nằm như đá. Tinh quân mấy năm trước giấu mình, giả ngốc, người trần ngu dốt, làm sao biết được”.

Đông Quận Vương gia rất thỏa mãn với chuyện con trai của mình là hổ tinh hạ phàm – tiểu nhi tử ngốc nghếch, đều là do mấy chục năm qua con hổ tinh vẫn còn đang ngủ – chuyện bịa này mà ông ta cũng tin được. Lão già nhìn bản tiên quân, rốt cuộc không run rẩy nữa, trên mặt dường như còn có chút vui sướng.

“Có điều này mong pháp sư chỉ rõ cho, nếu con ta thật như lời ngài nói, là giấu mình, vậy thì cớ gì đã ngốc mấy năm nay, giờ lại đột nhiên tỉnh lại?”

Ta bưng chén trà trên bàn lên, uống mấy ngụm thanh thanh cổ họng.

Pháp sư một tay chắp sau lưng, một tay vuốt râu: “Thiên cơ bất khả lộ”.

Thiên cơ ông nội nhà ngươi ấy.

Từ đó về sau, bản tiên quân sống trong Đông Quận vương phủ, cực kỳ thoải mái.

Đông Quận Vương đem chuyện con trai út Tư Minh là hổ tinh loan báo cho cả vương phủ biết, ta bị người ta lén lút quan sát vài ngày, sau đó dần quen mặt với người trong vương phủ. Những lúc ta đi loanh quanh trong vương phủ, thường thường có mấy hạ nhân làm bộ vô tình đi ngang qua, cố gắng nói bằng được mấy câu với công tử ta đây.

Đông Quận Vương vốn có mệnh khắc vợ, vợ trước vợ sau đã cưới đến mười mấy bà, đều chết bằng sạch. Thêm cả cái thân thể Lý Tư Minh này của bản tiên quân vào nữa, thì cả thảy có ba người con trai. Con cả Tư Hiền và con thứ Tư Nguyên tranh nhau làm thế tử đến độ sứt đầu mẻ trán. Chuyện hổ tinh vừa loan ra, cả hai vị huynh trưởng đều tới thăm ta. Cố ý bày tiệc rượu trong hậu hoa viên, thưởng ngoạn cảnh đêm, nói mấy câu chuyện phiếm.

Ngươi cũng nên biết, Tống Dao Nguyên quân ta trên thiên đình đông phiêu tây đãng, uống trà bình rượu chơi cờ luận đạo đã mấy nghìn năm, nhìn khắp cả tiên giới, ngoại trừ Hoành Văn Thanh quân, làm gì có ai nói thắng được ta. Kinh luân đạo điển nói sơ qua cũng được hai phần, chớp mắt đến tận hừng đông. Hai vị huynh trưởng ngủ nguyên một ngày, tin tức bản tiên quân là hổ tinh hạ phàm lại càng truyền xa hơn.

Mấy ngày tiếp theo, ta lượn lờ khắp trà lầu, phố chợ, dọc ngang đủ mọi ngóc ngách trong vương phủ, cũng đã thăm dò được đại khái tình hình của Thiên Xu Tinh quân và Nam Minh Đế quân.

Mệnh Cách Tinh quân từng nói cho ta biết, đời này Nam Minh Đế quân tên là Đan Thành Lăng, chuyển thế của Thiên Xu Tinh quân là Mộ Nhược Ngôn. Thám thính mấy ngày, mới biết được hai người cũng khá nổi danh. Nhất là Thiên Xu Tinh quân, rất biết hành hạ bản thân, vượt ngoài dự liệu của bản tiên quân. Trên tường của khắp thành này, đều dán cáo thị truy nã Mộ Nhược Ngôn, còn có một bức họa lớn vẽ nửa người.


[1] Một trượng bằng mười thước, một thước bằng một phần ba mét.

 

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 3.1

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s