Duyên nợ đào hoa – Chương 3.2

Có người nói, hai nhà Đan – Mộ từng là trọng thần của triều đình, hai nhà tương giao đã lâu, tình thâm nghĩa hậu. Hơn mười năm trước, ông nội của Nam Minh Đế quân đắc tội hoàng đế, bị tịch biên tài sản, tru di gia tộc. Mộ gia lén lút cứu Đan Thành Lăng vào phủ, nuôi nấng thành người. Nam Minh Đế quân trên thiên đình oai phong ngạo nghễ, xuống hạ giới cũng không thể là kẻ có thể nuốt hận khóc thầm. Hiện giờ đang là thời buổi loạn lạc, phiên vương các nơi tay nắm binh quyền, quyền uy của hoàng đế cũng chẳng còn sót lại bao nhiêu. Đan Thành Lăng đầu quân dưới trướng Nam Quận Phiên Vương, một tháng trước xúi giục Nam Quận Phiên Vương công khai tạo phản, muốn đoạt ngôi vua. Hoàng đế giận dữ, sai người tra xét, mới biết mầm tai họa này là do Mộ gia lưu lại, thế nên đã đem cả nhà chém sạch, tịch biên tài sản. Đương nhiên, Ngọc Đế sao có thể để Thiên Xu Tinh quân thuận lợi lên pháp trường, chặt một cái đầu là xong nợ được. Gia nhân của Mộ gia đã liều mạng bảo vệ tiểu công tử Mộ Nhược Ngôn chạy thoát, hiện giờ đang trốn chui trốn lủi, lang bạt giang hồ.

Mộ Nhược Ngôn trên tấm cáo thị truy nã mặt nhọn mày kiếm, khó mà khiến người ta thích được. Bản tiên quân nhìn bức họa đó cũng có phần than ngắn thở dài. Khi Thiên Xu Tinh quân còn ở trên thiên đình, mặc áo trắng cài trâm ngọc, đạm mạc như mây, tiên phong không nhiễm chút bụi trần. Lúc biếm hạ xuống nhân gian, Ngọc Đế an bài cho y cái mặt như vậy cũng thật thiếu đạo đức. Dù sao bản tiên quân còn phải phụng chỉ diễn một vở kịch ái tình lâm ly bi đát với y, tốt xấu gì cũng phải cho Thiên Xu Tinh quân được một hai phần nhan sắc lúc còn làm Thượng quân chứ. Sau này khi bản tiên quân giữ được y trong tay rồi, nhìn cái mặt như thế, làm sao mà thốt ra được mấy câu ân ái đây?

Buổi tối, ta vận khí điều tức, định bụng tách nguyên thần, bay lên trời tìm Ngọc Đế lý luận một phen, ai ngờ, hồn phách như bị đóng đinh trong thể xác, không tài nào hoạt động được. Lúc này mới nhớ lão già khốn kiếp Mệnh Cách Tinh quân từng nói, lần này ta hạ giới, nếu không gặp chuyện nguy cấp thì không dùng được phép tiên, thì ra là đề phòng ta biết được sự thật sẽ buông tay mặc kệ.

Ta cũng chẳng còn cách nào, ở yên trong Đông Quận Vương phủ hết ăn lại ngủ, cứ thế nhàn nhã rong chơi mấy tháng.

Đông Quận Vương đối xử với đứa con hổ tinh thức giấc là ta cực kỳ từ ái, cố ý dọn riêng một biệt viện cho ta ở. Ta thường chơi cờ uống rượu với hai vị huynh trưởng, còn cùng tới viện Câu Lan[1] nghe hát vài lần, tình cảm càng ngày càng tốt.

Ba tháng sau, Mệnh Cách Tinh quân cuối cùng cũng chịu xuống trần lần nữa, nửa đêm thả bản tiên quân ra khỏi thân thể Lý Tư Minh, lơ lửng phía trên vương phủ, nói cho ta biết, kịch sắp mở màn rồi.

Thiên Xu Tinh quân ẩn náu ở một nơi bí mật, vết thương cũng đã khỏi, được người theo hầu lén hộ tống tới Nam Quận, định đoàn tụ với tình nhân Nam Minh Đế quân của y. Tiểu công tử Lý Tư Minh của Đông Quận Vương phải nhảy ra ngay lúc này, đoạt Mộ Nhược Ngôn về vương phủ.

Xe ngựa của Mộ Nhược Ngôn sáng sớm ngày mai sẽ đi qua con đường nhỏ dưới chân núi ngoài thành Thượng Xuyên.

Nam Quận Vương tay nắm binh quyền, xưng vương xưng đế, Đông Quận Vương cũng sắp không nhịn nổi, mấy nơi giao nhau giữa hai quận không tránh được cảnh binh đao. Đông Quận Vương và con cả dạo gần đây hay tới mấy trấn biên giới kiểm tra quân tình, con thứ Tư Nguyên ở lại vương phủ dàn xếp, dẫn theo em trai là bản tiên quân đi xử lý công việc trong phủ.

Sáng sớm hôm sau, ta nói là nhận được mật báo rằng có thám tử Nam Quận đang ẩn nấp trong đất Đông Quận, xin Tư Nguyên độ ba mươi hộ vệ tinh anh, mai phục trên con đường núi ngoài thành.

Ai ngờ nấp từ sáng sớm tới lúc mặt trời lên đỉnh, ngay đến bóng xe ngựa cũng chẳng thấy đâu.

Đường núi vắng vẻ, một không có xe ngựa, hai chẳng thấy người đi đường, ngay cả thỏ rừng cũng không có lấy một con.

Chuyện này không thể xảy ra được. Chuyện Thiên Xu hôm nay đi qua con đường này đã được Mệnh Cách Tinh quân đích thân an bài, ghi lại trong sách tiên. Bây giờ y chỉ là một người phàm trần, không lý nào lại trốn thoát ý trời. Thế nhưng, rõ ràng lão già Mệnh Cách đã nói với bản tiên quân là buổi sáng, vì sao đến trưa rồi còn chưa thấy người đâu.

Hơn mười gã hộ vệ áo ướt mồ hôi, bụng Lý Tư Minh thì sôi lên ùng ục, cơn đói khát của bản tiên quân cũng cháy lên rồi. Có nên lấy cớ đi tiểu, rồi tới chỗ vắng vẻ nào đó lôi cổ Thổ địa ra thăm hỏi mấy câu không? Đương lúc ta còn đang cân nhắc đắn đo, thì có giọng nói truyền vào tai từ khoảng không bên phải đỉnh đầu một câu: “Xe ngựa của Thiên Xu Tinh quân bị sơn tặc tập kích cách đây hai dặm, đã bị cướp vào trong sơn trại. Mau đi thôi!”.

Ta nghe câu này xong, lửa giận bừng bừng, lão già Mệnh Cách kia đang chơi ta sao!!!

Sự việc cấp bách, đoạt được Thiên Xu quan trọng hơn. Ta gọi Vương Đầu Nhi tới: “Trên núi này có sơn trại hả?”.

Vương Đầu Nhi nói: “Bẩm công tử, đúng là có mấy tên hại dân hại nước tụ tập lại thành bang, trốn trên đỉnh núi”.

Ta vung tay áo: “Bảo tất cả các huynh đệ, xông lên núi tóm hết đám mất dạy đấy cho ta”.

Hộ vệ của Đông Quận Vương phủ quả nhiên đều đã được huấn luyện cẩn thận, Vương Đầu Nhi mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng cũng không nhiều lời, ra lệnh một câu, cả đám hộ vệ lập tức xông ra khỏi bụi cỏ, thẳng tiến đỉnh núi.

Nói là đỉnh núi cho oai, thật ra cũng chỉ là một gò đất nhỏ, ngay cả một cái tên tử tế cũng không có, dân Thượng Xuyên thường hay thuận miệng gọi nó là Đại Thổ Pha[2]. Trên con đường nhỏ mà mấy gã tiều phu hay đi, bản tiên quân dẫn theo đám hộ vệ men theo sườn núi đi tới lưng chừng con dốc, đột nhiên có một trận gió lạnh thổi qua, hai gã trai tráng nhảy ra từ trong rừng. “Ai đi qua con đường này, đều phải lên bái kiến Hắc Phong Trại của chúng ta!!!”.

Hai gã hại nước hại dân tóc tai rối bù, quần áo tả tơi, có thể thấy rằng cái vụ làm ăn không vốn kia cũng chẳng được suôn sẻ cho lắm. Hai gã chân đứng còn không vững, tên còn chưa xưng, hộ vệ của vương phủ đã ào ạt xông lên, đánh chúng trói thành hai cục thịt ném sang bên đường, tiến thẳng lên đỉnh.

Trên đỉnh núi là một tòa sơn miếu đổ nát hoang tàn, trước cửa miếu có cắm một lá cờ thêu, đề ba chữ Hắc Phong Trại to như cái bát.

 Bên trong miếu, cũng chỉ có một hai chục tên lâu la cùng với một gã tráng hán tự xưng là Đại vương. Đám hộ vệ xông vào miếu sơn thần, chưa đầy nửa canh giờ đã trói gô hết lũ sơn tặc, ném trên nền đất, ta đích thân lục soát miếu sơn thần một vòng, không thấy bóng dáng của Thiên Xu đâu. Vì thế liền tóm bừa một tên lâu la tới hỏi: “Người ở trong chiếc xe ngựa mà các ngươi mới cướp hôm nay đang ở chỗ nào? Đưa hắn ra đây, ta sẽ thả các ngươi đi”.

Đám tiểu lâu la cùng sơn trại đại vương đồng loạt vểnh tai nghển cổ lên, tên tiểu lâu la bị ta hỏi lập tức đáp lời: “Thì ra công tử tìm cái tên ma ốm ở trong xe ngựa, bức tượng sơn thần rỗng ruột, lư hương chính là chốt khóa, bẻ sang bên trái sẽ mở được cửa hầm, người ấy đang ở bên trong”. Một gã tiểu lâu la khác nhích người sang một bên, khẽ lẩm bẩm: “Ăn dầm nằm dề cả mười ngày, mãi hôm nay mới cướp được một vụ, cứ nghĩ có xe có ngựa, lại được tới ba bốn người bảo vệ thì chắc chắn là mẻ cá to, ai mà biết trong xe chỉ có một tên ma ốm, còn rước đại hạn tới…”.

Bản tiên quân làm bộ không nghe thấy, khởi động cơ quan đi ra sau bức tượng sơn thần, bước vào trong cửa ngầm.

Trong ruột bức tượng bằng bùn tối đen như mực, ta thấp thoáng thấy một bóng người nằm bên trong, có lẽ đã bị đám sơn tặc dùng thuốc mê đánh bất tỉnh rồi.

Ta âm thầm niệm Quan Tiên Quyết.

Trong bóng tối âm u, ta nhìn thấy một tầng sáng bạc mỏng manh, bao quanh một thân người. Đó là tiên huy[3] của Thiên Xu, trong trẻo mà lạnh lùng. Người này, đúng là Mộ Nhược Ngôn.

Ta thực sự rất muốn biết Thiên Xu Tinh quân giờ có bộ dạng ra sao, liền ôm Mộ Nhược Ngôn ra khỏi gian phòng tối trong ruột tượng, xoay mặt ra xem: Gương mặt lấm lem bùn đất, tóc rối tung, ngoại trừ lôi thôi thì nhìn không ra cái gì nữa. Ta cũng hết cách, bèn gọi Vương Đầu Nhi: “Trói đám người còn lại vào, tìm một cái cáng đặt người này lên, sau đó đưa tất cả về vương phủ”.

Trước khi đi, ta cởi dây trói cho đám sơn tặc, nói một câu: Đã đắc tội rồi. Bản tiên quân lúc nào cũng rất từ bi, thời buổi loạn lạc, kiếm bát cơm cũng không dễ dàng gì.

Vậy là Thiên Xu Tinh quân bị bản tiên quân đưa về Đông Quận Vương phủ một cách xuôi chèo mát mái.

Vì sao ta vốn đi cướp người, cuối cùng lại thành cứu người là sao?

Ta nói với Lý Tư Nguyên, theo tin tình báo thì những người này là thám tử của Nam Quận, nhưng tra xét một hồi cũng không tìm được thứ gì khả nghi. Lý Tư Nguyên đang bề bộn với đống sự vụ lớn nhỏ của vương phủ, nói: Việc này giao cho tam đệ, đệ xem thế nào rồi tự mình xử lý đi. Thế là Thiên Xu danh chính ngôn thuận vào ở trong viện riêng của Tam công tử.

Dựa theo an bài của Mệnh Cách Tinh quân, chờ Mộ Nhược Ngôn hồi tỉnh, bản tiên quân sẽ tuyên bố rằng mình đã phải lòng y rồi. Ta nhìn gương mặt của người đang nằm trên cáng, hít sâu mấy lượt, sau đó sai hạ nhân tắm rửa từ đầu đến chân cho y.

Ta vào phòng ngủ, đóng cửa lại, chợt thấy ánh sáng đỏ rực lóe lên, Mệnh Cách Tinh quân đang đứng bên cạnh bàn, gương mặt nhăn nheo nở nụ cười tủm tỉm, chắp tay chúc mừng ta: “Tống Dao Nguyên quân mới lập được đại công, chúc mừng chúc mừng!”.

Ta nhăn mặt: “Tinh quân, ngài giở trò với ta. Rõ ràng nói là buổi sáng đi cướp người trên núi, thế nào lại thành vào sơn trại cứu người!”.

Mệnh Cách Tinh quân cười gượng, nói: “Lúc hạ bút, lão nhất thời giản lược đi mấy chữ, không ảnh hưởng đến việc lớn, không ảnh hưởng đến việc lớn”. Nói xong liền móc sổ thiên mệnh ra, giở tới một trang, ta nhận sổ từ tay lão, thấy trên sổ có ghi, giờ Thìn Mộ Nhược Ngôn gặp cướp trên đường núi, Lý Tư Minh có được Mộ Nhược Ngôn.

Thì ra là thế. Lão già lười biếng, viết cũng coi như chuẩn!

Mệnh Cách Tinh quân thấy sắc mặt bản tiên quân không tốt đẹp gì, bèn giấu quyển sổ thiên mệnh vào trong tay áo, vẻ mặt thành khẩn: “Chuyện gì cũng có tốt xấu, thiên mệnh cũng vậy. Có điều sự tình thay đổi như thế này, Thiên Xu lại thành ra nợ ngươi một món ân tình, cũng là chuyện tốt”.

Ta thờ ơ nói: “Thật không đấy?”.

Mệnh Cách Tinh quân chắp tay: “Nguyên quân phụng ý chỉ của Ngọc Đế, để cho Thiên Xu chuyển thế, chịu một đời tình kiếp. Đối với người chí tình, bi ai lớn nhất không gì ngoài mấy chữ: Tổn thương tình cảm. Tổn thương tổn thương, nếu đã vô tình thì từ đâu mà có tổn thương?”.

Lòng ta khẽ run lên: “Nghe lão nói, chẳng lẽ là muốn ta hư tình giả ý, khiến Thiên Xu động tình?”.

Mệnh Cách Tinh quân nói, ý vị sâu xa: “Đó cũng coi như một cách, cưỡi mây hay lướt gió, chọn phương pháp nào đều phụ thuộc vào Nguyên quân”.

Gương mặt ta co giật, chuyện bản tiên quân có khúc mắc với Thiên Xu chúng tiên đều biết, Ngọc Đế nhất định nghĩ ta sẽ nhẫn tâm, mặc kệ Thiên Xu quyết tâm chỉ yêu Nam Minh Đế quân cũng được, dụ y thật lòng cảm mến Lý Tư Minh cũng xong. Bản tiên quân chỉ cần giở thủ đoạn, làm mấy chuyện thiếu đạo đức với y là thiên hạ thái bình.

Mệnh Cách Tinh quân đi rồi, ta ở trong phòng lưỡng lự một lúc, cuối cùng cũng đóng cửa đi ra.

Nha hoàn báo lại, người kia đã được thu xếp ổn thỏa, đang ở trong một gian phòng trống.

Ta thong thả bước tới trước cửa phòng, đẩy cửa ra, đi đến bên giường, ngẩn người.

Người nằm trên giường rõ ràng là Thiên Xu Tinh quân mà bản tiên quân vẫn thường thấy lúc còn ở thiên đình. Đường nét khuôn mặt, ngũ quan giống hệt như nguyên bản, chỉ là sắc mặt có chút xanh xao, kém đi một chút, người cũng gầy hơn.

Bị chân dung kia dọa cho một trận, giờ nhìn gương mặt này, nhất thời ta cảm thấy như vừa nhặt được kho báu. Ngọc Đế tuy rằng thiếu đạo đức, nhưng trên phương diện này, cũng coi như không quá đáng.

Mái tóc đen tuyền của y còn hơi ướt nước, xõa xuống bờ vai. Bên cạnh có đặt một khối ngọc, bản tiên quân cầm lên nhìn qua, mặt ngọc trơn nhẵn, chắc hẳn thường được người kia ngắm nghía vuốt ve, chẳng lẽ là vật đính ước mà Nam Minh Đế quân tặng cho y?

Thiên Xu Tinh quân, từ nay về sau, bản tiên quân nhất định phải làm vài chuyện, ngươi chớ trách ta. Tống Dao Nguyên quân ta không phải là kẻ thích lấy việc công trả thù riêng, chỉ là Ngọc Đế đã hạ chỉ, tránh cũng tránh không xong. Dù bản tiên quân không ra mặt, Ngọc Đế cũng sẽ phái thượng tiên khác xuống. Đời này, ngươi nhất định phải chịu khổ rồi.

Ta đặt miếng ngọc lại bên gối.

Hô hấp của người trên giường khẽ thay đổi, mí mắt run rẩy, ta chấn chỉnh lại tinh thần, đứng nghiêm chỉnh bên giường.

Thiên Xu nhìn bản tiên quân, ánh mắt trong veo mang theo một tia nghi hoặc. Ta trông gương mặt thanh nhã đã quen biết cả nghìn năm kia, cười cực kỳ hào sảng.

“Mộ công tử tỉnh rồi ư?”

Gương mặt mê man thoáng nét giật mình, gương mặt trắng bệch lại tái thêm một chút. Ta cố kéo căng da mặt, khiến nụ cười rộng hơn một chút.

“Tại hạ là Lý Tư Minh, gia phụ là Đông Quận Vương Lý Cư Đường. Tại hạ ngưỡng mộ công tử đã lâu, vô tình biết được công tử ghé qua tiểu quận, đặc biệt thỉnh công tử tới tệ xá ở vài hôm.” Mệnh Cách Tinh quân đã nói, phải nhân lúc Thiên Xu mới tỉnh, nói bản tiên quân đã nhìn trúng y rồi, cái này gọi là nhân lúc người ta chưa đứng vững, giáng thêm một quả búa tạ vào đầu.

Ây da, chuyện này sớm muộn gì cũng phải làm, bản tiên quân kiến thiết xong tư tưởng, thu nụ cười hào sảng về, trưng nụ cười háo sắc ra.

“Mấy năm trước tại hạ đã mơ một giấc mộng, trong mộng có vị tiên nhân, cùng ta mây mưa một đêm trên núi. Hôm nay nhìn thấy Mộ công tử mới biết, thì ra tiên nhân trong mộng đang ở ngay trước mắt.” Ta nắm lấy cổ tay Mộ Nhược Ngôn, ây dà, da bọc xương, không thuận tay lắm.

“Nhược Ngôn, đời này kiếp này ta sẽ giữ ngươi bên cạnh, quyết không buông tay.”


[1] Câu Lan: Nơi hát múa và diễn kịch của thời xưa ở Trung Quốc.

[2] Đại Thổ Pha: Dốc đất lớn.

[3] Tiên huy: Ánh sáng bao quanh thân thể thần tiên.

 

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 3.2

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s