Đối thủ tình trường – Chương 3.1

Chương III:  Chuyện thị phi

Chúng ta luôn không nhìn thẳng vào vấn đề, những vấn đề thị phi ấy mãi khiến người ta đau đầu nhức óc. Em sẽ chờ đợi tình yêu nở rộ vào buổi bình minh, nhất định sẽ là một tình yêu đẹp.

Chuyện thị phi – Phạm Vỹ Kỳ

Lư Hạo Tường đương nhiên cũng nhận thấy ánh mắt như đao kiếm của Thẩm Xuân Hiểu, anh nghiêng đầu nhìn một cách chuẩn xác. Bốn mắt giao nhau, hai mắt Thẩm Xuân Hiểu bừng bừng cơn thịnh nộ, Lư Hạo Tường cũng giương mắt nhìn lại, có vẻ đúng như dự liệu nên không ai ngạc nhiên.

Thẩm Xuân Hiểu bước đến gần, hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào anh, hậm hực nói: “Lư Hạo Tường, anh thật tiểu nhân!”.

“Cô nhe nanh múa vuốt như thế để báo đáp lại thông tin tôi đã cung cấp cho cô sao?” Anh thân hình cao lớn, chỉ cần hơi cúi mắt xuống là có thể dễ dàng lộ ra ánh nhìn cao ngạo. “Đại Giám đốc Thẩm, cô làm ơn phân biệt rõ năng lực được không?”

“Anh lừa tôi, chẳng phải anh đang cố ý làm khổ tôi sao?” Cãi vã nhau ở ngay đại sảnh thế này thật mất phong độ, tuy người trước mặt khiến cô hận đến mức muốn giết chết anh ta nhưng cô vẫn có chừng mực, cố nhỏ giọng.

Lư Hạo Tường đánh mắt quan sát cô một lượt từ trên xuống dưới, lạnh lùng nhạo báng: “Giám đốc Thẩm, chẳng phải nội tiết của cô rất tốt sao? Tôi cũng xin nhắc nhở cô một chút, phụ nữ hay cáu giận mau già lắm, cô đã già vậy rồi mà vẫn hay bực tức đến thế à? Lẽ nào cô thật sự muốn làm gái ế đến cùng, làm tề thiên đại thừa[1] rồi cuối đời lấy bằng khen?”.

“Tôi già hay không là chuyện của tôi, anh mượn việc công để trêu đùa tôi thì đúng là đồ hẹp hòi, ích kỷ, nham hiểm, hạ lưu!”

“Cô quá đề cao bản thân rồi, tôi trêu đùa cô sao? Cô cảm thấy tôi có thể lãng phí thời gian vàng bạc của mình để trêu đùa cô à?” Lư Hạo Tường bị Thẩm Xuân Hiểu quở mắng nên trong ánh mắt cũng có tia giận dữ, lời nói vẫn không hề thô tục, nhưng chắc chắn là viên đạn bọc đường, à không, phải là tên lửa bọc đường mới đúng, sức sát thương của nó khiến người ta phải sợ hãi.

“Thế vì sao anh lừa tôi?” Thẩm Xuân Hiểu hai mắt tràn đầy căm phẫn. “Tổng giám đốc Vương không hề có mặt tại sân chơi bowling! Anh báo thù tôi chuyện ban sáng chứ gì? Muốn chiếm giữ hết thời gian sau khi tan ca của tôi, để tôi đi giữa dòng xe cộ mà ôm ấp hy vọng rồi vội vàng tới đây, chạy ngược chạy xuôi đi tìm người, phối hợp ăn ý với trò đùa quái đản của anh chứ gì?”

“Giám đốc Thẩm, đầu óc cô chứa đầy nước hay sao? Tôi thấy nếu đổ thêm chút nước nữa vào là có thể nuôi được cá đấy!” Lư Hạo Tường cười giễu cợt, nói: “Tôi gọi điện cho cô từ lúc nào? Bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi có thể bảo đảm rằng Vương Chấn Duy ở nguyên chỗ đó mà đợi cô không? Xin cô hãy động não chút đi, vì những lời nói không có suy nghĩ từ miệng Giám đốc Thẩm phát ra ấy, với tư cách là đồng nghiệp, tôi cũng cảm thấy xấu hổ thay cho cô!”.

“Anh…” Thẩm Xuân Hiểu bỗng cứng họng, đúng rồi, tuy nhận được cuộc gọi, cô lập tức đến đây, nhưng cũng phải hơn bốn mươi phút, quãng thời gian này rất nhiều khả năng có thể xảy ra. Thế thì rõ ràng mình gây chuyện vô duyên vô cớ rồi, rõ ràng bị đuối lý rồi.

“Cuối cùng thì cũng ghi nhận lòng tốt rồi sao?” Thấy Thẩm Xuân Hiểu há miệng cứng lưỡi, Lư Hạo Tường cười đắc thắng, nói với ngữ khí bố thí: “Tôi là người luôn có tấm lòng quảng đại không chấp kẻ tiểu nhân, thôi thì tha thứ cho cô một lần. Nhưng, cô cũng đã không biết phải trái mà chửi rủa tôi một trận, cho dù tôi không tính toán thì chẳng phải cô cũng nên có lời xin lỗi hay sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu cắn môi nhìn anh, vì tức giận mà hai má cũng ửng đỏ, vì đuối lý mà hơi thở cũng khó khăn, một khuôn mặt xinh đẹp mà đầy sinh động. Chỉ có hai từ “Xin lỗi” nếu đối diện với người khác, cô có thể dễ dàng nói ra, nhưng đứng trước Lư Hạo Tường, miệng lưỡi bỗng chốc cứng đờ. Huống hồ, lời xin lỗi cần phải tự nguyện nói ra, còn đứng trước yêu cầu mà anh cho rằng rất đỗi tự nhiên nhưng trên thực tế lại tính toán hơn thiệt ấy, cô sao có thể nghẹn ngào nói ra được chứ?

Bị nhìn chằm chằm, Lư Hạo Tường tỏ vẻ chẳng hề để tâm, anh khẽ nheo mắt, ra điều vô cùng rộng lượng: “Thôi vậy, phụ nữ luôn không hiểu lý lẽ mà, cho dù đuối lý cũng sẽ không thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm của bản thân, nam nhi không chấp phụ nữ, tôi hà tất phải lãng phí thời gian chứ. Cô Thẩm, bây giờ tôi có thể đi được chưa?”.

“Anh cút đi! Tốt nhất hãy biến khỏi mắt tôi!” Thẩm Xuân Hiểu trong lòng vô cùng ấm ức, trong một buổi tối, nhận được cuộc gọi của anh ta mà cô vội đi từ phía đông sang phía tây thành phố, người muốn gặp thì chẳng gặp được, còn phải nghe anh ta sỉ nhục, nhạo báng, bây giờ, người ta huơ tay bước đi mà không mang theo một gợn mây, lại còn muốn dùng ba tấc lưỡi để làm cô chịu tủi khổ thêm lần nữa. Thẩm Xuân Hiểu quay người rời bước, có lẽ Tổng giám đốc Vương không còn ở sân chơi bowling nữa, cô thử đi đến các sân chơi khác xem sao.

Dường như đoán được ý cô, Lư Hạo Tường như cười như không, nói: “Đứng trên danh nghĩa đồng nghiệp, tôi muốn thông báo với cô một tiếng, hai mươi phút trước Vương Chấn Duy đã cùng quản lý Thị trường của Long Khánh đi ra ngoài rồi”. Anh lim dim mắt, mang theo tia nhìn sắc sảo, lời nói nham hiểm. “Nhưng, anh chàng chí tiện vô song của cô vẫn còn ở đây, nếu không muốn làm tề thiên đại thừa thì có thể nắm chắc lấy cọng rơm cứu mạng ấy!”

Ngọn lửa tức giận trong Thẩm Xuân Hiểu bừng bừng lên tận đỉnh đầu, bèn quay phắt lại nhìn anh chằm chằm. “Lư Hạo Tường, anh là người đàn ông tồi tệ nhất, hẹp hòi nhất, lắm điều nhất và mất phong độ nhất mà tôi từng gặp. Tôi thấy thật hổ thẹn vì là đồng nghiệp của anh!”

“Như nhau cả thôi!” Lư Hạo Tường cười ha ha, nói: “Thế thì từ đây cứ để cho chim chó nghe tiếng nhau, cho dù có chết già cũng không bao giờ qua lại nữa nhé!”.

Thẩm Xuân Hiểu bị chọc cho tức giận vô cùng nhưng cũng không thèm nổi cáu nữa, gặp phải loại cực phẩm như thế này, thật sự cô không còn lời nào để nói. Vương Chấn Duy đã rời khỏi đây, vậy thì cô cũng chẳng muốn ở lại nơi này thêm giây phút nào nữa, phải mau chóng về nhà đánh một giấc thôi.

Lư Hạo Tường vốn đã định rời đi, thấy cô cũng đang có ý muốn về nên anh cũng chậm bước đi cùng cô.

Bởi thế, ở câu lạc bộ xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ, một cô gái nộ khí ngút trời đạp cửa xông ra, bước theo sau là anh chàng với nụ cười nơi khóe môi, bộ dạng thong thả.

Những người không biết thì chỉ cho rằng đó là đôi tình nhân đang giận hờn nhau nên đều mỉm cười thông cảm.

Không gặp được Vương Chấn Duy, Thẩm Xuân Hiểu trong lòng chẳng thoải mái chút nào, lại còn cả nụ cười chế nhạo của Lư Hạo Tường khiến nỗi thất vọng và sự phẫn nộ cùng đan xen, đôi giày cao gót của cô bước trên nền nhà phát ra những tiếng lộp cộp.

Ra khỏi câu lạc bộ, bị gió đêm ùa tới, sự tức giận của cô cũng theo đó mà tiêu tan hết. Đúng lúc ấy, một chiếc xe Mazda màu tro bạc từ bãi xe đi đến, dừng trước mặt cô và hạ cửa kính xuống. Cô nhìn thấy ngay nụ cười lịch thiệp của Từ Trị Kiến: “Cô Thẩm, cô đi đâu? Để tôi đưa cô đi!”.

Vừa rồi lúc ở đại sảnh, cô không nhìn thấy anh ta đi ra, xem ra anh ta sớm đã rời khỏi câu lạc bộ và cố ý đợi cô ở ngoài cửa. Bởi bất ngờ, nên gương mặt vốn tức giận của cô trong chốc lát không thể thay đổi ngay được, bèn nở nụ cười rất gượng gạo. “Anh Từ, là anh!”

Cô quay đầu nhìn lại thì thấy Lư Hạo Tường vẫn đứng ở ngoài cổng, rõ ràng anh ta cũng nhìn thấy Từ Trị Kiến, trên gương mặt lộ rõ ý nhạo báng sâu cay. Thẩm Xuân Hiểu chau mày, nụ cười cứng đờ, thầm nghĩ tên khốn đó nhất định là đang thầm cười nhạo điều gì đó.

“Lên xe đi, nơi này khó gọi taxi lắm!” Từ Trị Kiến vồn vã nói rồi xuống xe mở cửa cho cô.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười: “Cảm ơn”, sau đó lên xe, quyết định bỏ lại ánh nhìn đáng ghét của Lư Hạo Tường phía sau. Từ Trị Kiến đã có lòng tốt như vậy, cô cũng không thể mất lịch sự được, chẳng phải sao?

Cô thắt xong dây an toàn, Từ Trị Kiến nói: “Cô Thẩm về đâu?”.

Thẩm Xuân Hiểu đọc địa chỉ rồi cười nói: “Một tiếng cô Thẩm của anh, tôi nghe mà thấy xa lạ, chúng ta gọi nhau bằng tên nhé, anh cứ gọi tôi là Xuân Hiểu!”.

Từ Trị Kiến cũng không khách sáo, mỉm cười, vừa bật động cơ vừa nói: “Xuân Hiểu, không ngờ lại có thể gặp cô ở câu lạc bộ”.

“Hôm nay thật sự làm phiền anh quá! Nếu không có anh giúp thì tôi không thể vào được câu lạc bộ!”

Từ Trị Kiến nghiêng đầu nhìn cô không hiểu, nói: “Tôi giúp đỡ? Xuân Hiểu, chẳng phải cô đã vào câu lạc bộ sao? Tôi đã giúp cô gì nhỉ!”.

Thẩm Xuân Hiểu sững sờ: “Không phải anh là người bảo quản đốc ra đưa tôi vào sao?”.

Từ Trị Kiến càng bất ngờ hơn, nói: “Hóa ra cô không phải là hội viên? Người bảo quản đốc ra đưa cô vào không phải là tôi!”.

“Ồ, thế tôi hiểu nhầm!” Thẩm Xuân Hiểu nghĩ một lát, vừa rồi ở sân tennis, anh ta cũng kinh ngạc khi nhìn thấy mình, hóa ra, thật sự không phải anh ta, thế thì là ai chứ?

Thấy cô như đang có điều gì suy nghĩ, Từ Trị Kiến cười hỏi: “Xuân Hiểu, cô đang nghĩ gì thế?”.

“À, không có gì.” Thẩm Xuân Hiểu nghiêng đầu cười tươi, nói: “Dù thế nào thì tôi cũng phải cảm ơn anh vì đã đưa tôi về”.

“Điều này thì cô càng không cần phải cảm ơn, đó là vinh hạnh của tôi, tôi vui mừng còn chẳng hết ấy chứ!” Từ Trị Kiến mỉm cười, nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sáng rỡ dường như có một đốm lửa đang bùng cháy trong đó.

Anh luôn tỏ vẻ ôn hòa, xem ra vì chuyện hôn nhân nên mới tham gia hoạt động của Hiệp hội Thước kiều, nhưng Thẩm Xuân Hiểu lại cảm thấy thứ mình cần không phải là một cuộc hôn nhân. Cô sợ hôn nhân, vẫn chưa có sự chuẩn bị sẵn sàng để đi lấy chồng, để thích ứng với sự rườm rà của cuộc sống hằng ngày cùng với một người đàn ông xa lạ, khiến cho những tháng ngày tự do thoải mái của mình trở nên khó chịu và tẻ nhạt. Trừ phi đến một ngày cảm thấy rằng ở cùng với một người đàn ông nào đó khiến cô cảm thấy cuộc sống vẫn thoải mái tự do như hiện tại, hơn nữa, còn khiến cô khát vọng một lời đồng ý, mong muốn được sống cùng người đó, khát khao một mái ấm gia đình và khát khao tình cảm ấm áp yêu thương. Nếu như đơn giản chỉ là tìm một đối tượng để kết hôn thì cô vẫn không kịp trốn tránh sự sợ hãi.

 Nghĩ đến việc anh ta ra bãi đỗ xe trước để đợi mình, lại thêm câu nói với ý nghĩa rõ ràng như thế, Thẩm Xuân Hiểu có chút khó xử, lẩn tránh ánh mắt ấy, cảm thấy trả lời thế nào cũng không thích hợp, đành cười bâng quơ không nói gì.

Từ Trị Kiến cảm thấy nhất thời không thể tìm được vấn đề gì để trò chuyện, bởi thế anh lấy CD cho vào máy hát. Tiếng nhạc làm giảm bớt sự lúng túng giữa hai người.

Từ Trị Kiến ra ám thị vẫn còn sớm, có thể cùng đi uống cốc cà phê, Thẩm Xuân Hiểu có chút mệt mỏi nên khéo léo từ chối. May mà Từ Trị Kiến không cố gặng mời, cũng rất tận tình đưa cô về tận cổng khu chung cư.

Cả ngày hôm qua tốn công sức nhưng chẳng thu được kết quả gì, Thẩm Xuân Hiểu vô cùng chán nản, đến nỗi hôm nay đi làm mà tâm trạng vẫn uể oải. Lư Hạo Tường thì vẻ mặt vẫn phấn khởi như mọi khi. Hai người thường không may gặp nhau ở đại sảnh, Thẩm Xuân Hiểu chẳng thèm để ý tới anh, chỉ liếc mắt nhìn một cái, rồi bước tiếp không có ý định dừng lại.

Lư Hạo Tường ánh mắt như ngọn đuốc, vừa nhìn thấy Thẩm Xuân Hiểu lơ đãng tinh thần, anh liền nhếch môi cười. Sự khiêu khích cũng có lúc trở thành thói quen, anh nói đầy sâu cay: “Nghe nói người đang thỏa mãn trong tình yêu thì tinh thần rất phấn khởi, tại sao bộ dạng của Giám đốc Thẩm có vẻ mệt mỏi như mất ngủ thế kia? Lẽ nào Giám đốc Thẩm đã bị anh chàng chí tiện vô song của cô làm cho cảm động nên mắc chứng tương tư, đây là biểu hiện của việc đắc ý quá độ làm hại đến thân sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu nghe thế nào cũng không ra ý ám chỉ trong câu nói này, vừa ngượng vừa bực, bèn thấp giọng chửi rủa: “Lưu manh!”.

Lư Hạo Tường cười ha ha, rồi tiến lại gần một chút, nhẹ giọng nói: “Giám đốc Thẩm, cô định đi đâu thế? Tình cảm chung thủy, phấn khởi đến mức mất ngủ thì tôi có thể hiểu được, nhưng hai từ lưu manh này lại khiến tôi khó hiểu quá!”.

“Anh…” Thẩm Xuân Hiểu nghẹt thở, anh ta có tật bắt lỗi trong lời nói của mình, cố ý chọc giận và muốn nhìn thấy bộ dạng của mình lúc nổi cơn tam bành. Cô đang định phản pháo, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hà tất phải giải thích với anh ta chứ? Bởi thế cô nở nụ cười xinh đẹp, chậm rãi nói: “Hiếm khi mới được Giám đốc Lư quan tâm như thế, lẽ nào anh thất vọng khi thấy tôi vui vẻ phấn khởi sao? Tôi phấn khởi đến mức mất ngủ khiến anh nghĩ mà thương thân mình à? Thực ra tôi cũng không muốn thể hiện sự hả hê của bản thân trước mặt anh, tôi vẫn còn có lòng đồng cảm mà. Nhưng chẳng có cách nào khác, một số người sinh ra đã khiến người khác chán ghét nên phải sống cô đơn cả đời. Tôi dù có vĩ đại đến mức nào cũng không thể vì một người không liên can gì đến mình mà che đậy cảm xúc được, hà tất gì tôi phải làm khó mình như thế, anh nói có đúng không, Giám đốc Lư?”.


[1] Chữ “Thánh” và chữ “Thừa” có cùng âm đọc là “shèng”.

 

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 3.1

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s