Duyên nợ đào hoa – Chương 4.1

Chương 4

Trời đã hoàng hôn, ánh tà dương phá song cửa sổ mà vào, sắc đỏ nhuộm vàng. Cuối hạ đầu thu, gió đêm mát rượi, thấm đượm hương sen tàn trong ao nhỏ.

Tình này cảnh này sao mà phong nhã, Mộ Nhược Ngôn nhìn ta không chuyển mắt, thần sắc hệt như một chậu nước trong veo, dao động ban nãy chỉ như gợn nước lăn tăn, dần phẳng lặng lại như mặt gương. Thiên Xu chuyển thế, quả nhiên vẫn giống lúc ở thiên đình, thích làm ra vẻ thanh cao, mặt không đổi sắc. Trong lòng thì loạn, ngoài mặt vẫn cố chịu đựng, chịu đến lúc tự biến mình thành con ma ốm như thế này.

Mộ Nhược Ngôn mở lời, thanh âm ôn hòa, câu đầu tiên nói ra lại khiến ta có chút bất ngờ: “Lý công tử chính là người con út của nhà Đông Quận Vương gia mà người ta vẫn đồn là Tinh quân giáng thế đó sao?”.

Lời đồn lan truyền đúng là nhanh, ta buông lỏng tay của Thiên Xu ra, khoe hàm răng trắng, “Hổ tinh hạ phàm chỉ là lời xằng bậy mà đám lừa đảo bịp bợm trên giang hồ treo bên cửa miệng, thiên hạ này làm gì có những chuyện thần kỳ hiếm lạ như thế”. Tinh quân đầu thai thực sự là ngươi – là vị Thượng quân đang ngồi ở trên giường đây này, khiến bản tiên quân cũng bị liên lụy, phải theo ngươi xuống trần chịu khổ.

Mộ Nhược Ngôn nhỏm dậy khỏi giường: “Chuyện này tại hạ cũng chỉ vô tình nghe được lúc đi qua quán trọ nơi dân dã”, sau đó nở nụ cười, “Nếu có chỗ nào mạo phạm, xin công tử lượng thứ”.

Ta nhích lại gần trước mặt Mộ Nhược Ngôn thêm chút nữa, cúi đầu, nhìn sâu vào mắt y, “Ngươi giờ đây đã là người của ta, đôi ta nói chuyện còn cần gì khách khí”.

Thiên Xu Tinh quân à, nghe xong câu nói kiên quyết này, ngươi phải chống đỡ cẩn thận đấy.

Sắc mặt Mộ Nhược Ngôn lại càng vàng hơn, gió mát thổi vào phòng, tung lên tà áo đơn hơi mỏng, cơ hồ muốn thổi bay thân thể đối phương. Vẫn là nụ cười nhạt ẩn hàm khách khí, vẫn là dáng vẻ cố giữ nét thanh tao. Bản tiên quân khẽ thở dài trong lòng, nhìn y mấp máy đôi môi trắng bệch, nói với ta rằng: “Hôm nay có may mắn vào được trong nội viện của Đông Quận Vương phủ, chắc hẳn công tử đã sớm biết rõ hành tung lần này của tại hạ. Ơn cứu mạng trên núi ngoài thành, tại hạ cảm kích không thôi…”.

Ta chặn ngang lời y, “Đừng nói mấy câu không biết lấy gì báo đáp, từ nay về sau, tháng ngày ngươi ở cạnh ta vẫn còn dài lắm, muốn báo đáp thế nào mà không được”.

Sắc tái xám trên mặt Mộ Nhược Ngôn lại u ám thêm vài phần, y vội dùng ống tay áo che miệng, ho vài tiếng, sau đó cười khổ.

“Trước mặt người ngay không nói lời mờ ám, Mộ Nhược Ngôn thân là trọng phạm triều đình đang lẩn trốn, Lý công tử lại mang tại hạ vào trong Đông Quận Vương phủ, phỏng chừng đã có an bài. Tại hạ đã sớm lâm vào bước đường cùng, sống chết đành phó mặc cho trời. Nhưng không biết bản thân còn gì đáng giá để Đông Quận Vương phủ phải phí công phí sức như thế.”

Giọng điệu sao mà cay đắng, bản tiên quân nhìn bộ dạng liêu xiêu sắp đổ của y một lúc lâu, mới bất đắc dĩ đưa tay đỡ y một chút. Mộ Nhược Ngôn không kịp lui lại phía sau, cả thân người đột nhiên cứng đờ như đá. Này, bản tiên quân cùng lắm cũng chỉ lên mặt nói được vài câu, chứ có động tay động chân gì thật đâu mà.

Thế nhưng cái vai gian ác bề ngoài này vẫn cứ phải diễn cho xong, ta nửa dìu nửa ôm Thiên Xu, nói rằng: “Nhược Ngôn là người thông minh, ta cũng không dối ngươi làm gì. Lần này bắt được ngươi, ta vốn muốn áp giải về kinh, chỉ có điều bản công tử vừa nhìn thấy Nhược Ngôn đã một lòng cảm mến, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn giữ ngươi lại trong vương phủ. Thứ nhất là có thể cùng ngươi thường xuyên gần gũi. Thứ hai…”.

Ta nhặt một sợi tóc vương trên vai y ra, âm trầm cười lạnh, “Vị Đan tướng quân của ngươi cũng là một nhân vật tuấn kiệt phong lưu, nếu có thể nhờ việc này mà kết giao với hắn, quả thực cũng là một chuyện tốt đẹp”.

Cũng không chờ nhìn sắc mặt Thiên Xu, ta phẩy ống tay áo, xoay người, cười dài một tiếng: “Nhược Ngôn chắc cũng mệt rồi, trước tiên cứ chợp mắt chốc lát, đợi đến khi ánh trăng sáng rõ, ta sẽ lại đến đây cùng ngươi tận hưởng một đêm tươi đẹp”.

Sải bước ra khỏi cửa, vầng mặt trời ban chiều chỉ còn phân nửa, ráng mây rực rỡ. Ta căn dặn tiểu nha hoàn, “Lấy chút trà nóng và trái cây, hầu hạ Ngôn công tử dùng đi”. Sau đó bước nhanh về phòng ngủ, rót liền hai chén trà lạnh, sờ soạng cánh tay phải ban nãy mới dùng để ôm Thiên Xu, cứ cảm thấy có chút kỳ quái không diễn tả cho rõ được. Liếc mắt trông thấy một mái đầu bé xíu ló ra từ phần dưới của khung cửa, đang chu cái miệng thiếu mất hai cái răng ra, nhìn chằm chằm ta, thì ra là đứa cháu nhỏ của bản tiên quân, Lý Tấn Ninh – con trai của Lý Tư Hiền.

Thằng bé này ở trong vương phủ, ai gặp cũng phải đau đầu, đã tinh ranh lại còn gan lớn. Ngày ấy trong viện, bản tiên quân từng dọa nó và Lý Tấn Thù – con trai của Lý Tư Nguyên một trận. Sau đó ta lại bị người ta coi là hổ tinh hạ phàm, cả ngày lượn qua lượn lại trong vương phủ, Tấn Thù cứ nhìn thấy ta là chạy, chỉ dám nép sau cây cột nơi góc phòng, ló nửa cái đầu ra nhìn lén. Còn Tấn Ninh thì lại vui tươi hớn hở mà bám đuôi ta, ban đầu thì chỉ đi theo, sau lại lén lén lút lút ném mấy viên đá nhỏ vào lưng ta. Có một ngày, ta đang ngồi nghỉ tạm trong đình ở vườn sau, nó lăn từ trong bụi cỏ ra, nhào vào đầu gối ta, mở to đôi mắt tròn xoe, hỏi bằng giọng cực kỳ trịnh trọng: “Tiểu thúc thúc, ai cũng nói thúc là do yêu tinh bạch hổ biến thành, có phải gạt người không đó?”.

Ta nói: “Là Bạch Hổ Tinh, không phải yêu tinh bạch hổ”. Bản tiên quân biến thành hổ tinh cũng coi như xong, giờ lại bị nói thành hổ yêu tinh thì còn gì là mặt mũi thần tiên nữa?

Lý Tấn Ninh phùng má nói: “Nói tiểu thúc thúc là yêu tinh bạch hổ nhất định là gạt người thôi!!! Mặt con hổ trông tròn tròn, mặt tiểu thúc thúc có tròn đâu, tiểu thúc thúc không phải con hổ!”.

Ta nghe thế mà lệ nóng dâng đầy hốc mắt, xem đi xem đi, thằng bé này hiểu biết đến nhường nào. Cái vương phủ này từ trên xuống dưới cả đống người, lại chẳng có ai bằng một thằng bé mới bảy, tám tuổi ranh.

Ta vươn tay xoa đầu Lý Tấn Ninh, nó lập tức lộ ra hàng răng cửa bị thiếu mất hai cái, sau đó dùng cả tay lẫn chân mà bò lên đầu gối ta, “Tiểu thúc thúc, thúc không phải hổ yêu tinh, vậy có kể được chuyện về hổ yêu tinh không?”.

Ta nở một nụ cười thật hiền từ mà đáp: “Được chứ. Không riêng gì hổ yêu tinh, cả chuyện về hồ ly tinh, yêu tinh gấu đen, yêu tinh nhện, yêu tinh hoẵng, tiểu thúc thúc cũng kể được”.

Lý Tấn Ninh túm lấy vạt áo trước của ta, “Yêu tinh gấu đen!!! Cháu muốn nghe chuyện yêu tinh gấu đen!!!”.

Bản tiên quân ho một tiếng thông cổ họng, sau đó kể một đoạn về yêu tinh gấu đen, vừa mới kể được một nửa, Lý Tấn Ninh đã nằm sấp trên người ta mà ngáy khò khò, nước miếng rớt đầy lên áo của bản tiên quân.

Ta hết cách, đành bế nó về nội viện, giao cho nhũ mẫu. Từ đó về sau Lý Tấn Ninh liền dính chặt lấy bản tiên quân, ngày nào cũng phải chui vào Hàm viện một hai lần.

Lúc này, Tấn Ninh nhận ra ta trông thấy nó, liền lao từ chỗ cánh cửa lại ngay lập tức, sau đó vặn vẹo thân người, bò lên trên đầu gối của bản tiên quân, “Tiểu thúc thúc, cháu muốn ăn trứng chim nướng”.

Trán bản tiên quân nhói lên: “Chỗ này làm gì có trứng chim nướng. Về mà đòi mẹ cháu ấy, bảo nhà bếp làm chim cút nướng cho mà ăn”.

Tấn Ninh lắc đầu quầy quậy, “Không ăn chim cút nướng đâu, trên cái cây ở hậu viện có một tổ chim, tiểu thúc thúc, chúng ta tới đó chọc tổ chim xuống là có trứng chim liền”. Thằng ranh con này đúng là biết không ít.

Ta vừa mới đối phó với Thiên Xu Tinh quân, tổn thất không ít nguyên khí, còn lòng dạ nào mà đi dỗ trẻ con chứ, liền nghiêm mặt nói: “Thôi ngay, lấy tổ chim gì, ngã lộn cổ xuống thì làm thế nào!!! Ngoan ngoãn về phòng luyện viết chữ đi!”.

Tấn Ninh méo miệng, móng vuốt bé xíu vẫn cứ túm chặt áo ta, không chịu buông ra, “Cháu không về. Cháu muốn nghe chuyện về yêu tinh thằn lằn. Tiểu thúc thúc kể đi!”.

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 4.1

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s