Đối thủ tình trường – Chương 3.2

Lư Hạo Tường ngước lên trời, che giấu sự kiêu ngạo của bản thân, anh thấy mình đã phạm sai lầm từ rất sớm, không nên coi thường địch, không nên vừa thấy cái bộ dạng ủ rũ ấy đã vội nghĩ rằng năng lực phản pháo của cô ấy đã giảm sút. Anh thấy rất kỳ lạ, rõ ràng Thẩm Xuân Hiểu nét mặt chán chường, tại sao vừa nhìn thấy anh là ý chí chiến đấu lại mạnh mẽ đến thế, giống hệt như một chú chó đang nhe nanh múa vuốt, sức công kích không ngừng gia tăng vậy?

Sự hiếu chiến đã khiến hai người bày trận ở ngay sảnh đường, nam nhi không chấp phụ nữ, anh kiêu ngạo nói: “Nếu năng lực giải quyết công việc của Giám đốc Thẩm cao hơn bản lĩnh cãi lộn của cô thì bộ phận Thiết kế phải ăn chay, đốt hương kính Phật để tỏ lòng cảm kích rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười dịu dàng, không hề yếu thế, nói: “Tôi cũng có suy nghĩ như thế, nếu tài năng của Giám đốc Lư bằng trình độ khiêu khích người khác của anh thì công việc của bộ phận Thị trường chúng tôi cũng nhẹ nhõm đi vài phần rồi!”.

Dáng tươi cười của Thẩm Xuân Hiểu rất sinh động, nhưng trong mắt Lư Hạo Tường, nụ cười ấy như ẩn chứa muôn vàn mũi dao.

Anh lim dim mắt, vẻ mặt mang ý vị sâu xa, song trong mắt cô, vẻ mặt ấy lại chẳng có gì tốt đẹp.

Trong mắt hai người lộ rõ ánh nhìn sắc lạnh, bầu không khí như tràn đầy hình bóng đao gươm mà mắt thường không nhìn thấy nổi. Hai ánh mắt cứ thế giao chiến cho đến tận chỗ thang máy, Lư Hạo Tường ấn thang máy bên trái, Thẩm Xuân Hiểu chẳng thèm đi cùng, cô ấn nút thang máy bên phải.

Hai thang máy đều đang ở tầng thứ mười mấy, đều chầm chậm đi xuống.

Hai phút sau, thang máy bên trái xuống tới nơi trước, Lư Hạo Tường cười ha ha rồi bước vào. Giờ là thời gian làm việc nên thang máy đi xuống không có người, Lư Hạo Tường chiếm trọn không gian thoải mái trong thang máy nên không vội đóng cửa ngay, anh nhấn nút cho cửa thang máy mở ra, tươi cười ngó nhìn Thẩm Xuân Hiểu.

Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt lườm anh rồi vờ như không thấy. Lư Hạo Tường lẩm bẩm: “Tôi là người có đức hiếu sinh, đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, chỉ là có một số người không biết lòng tốt của người khác thôi, tôi hà tất phải lãng phí thời gian quý báu của mình chứ!”.

Thẩm Xuân Hiểu cũng lẩm bẩm: “Tôi là người ghét nhất kẻ tiểu nhân đắc chí, thân thiết với người quân tử và tránh xa kẻ tiểu nhân, lãng phí chút thời gian thì có là gì!”.

Lư Hạo Tường biết cô không muốn vào chung thang máy với mình, lòng tốt lại bị chế giễu nên hậm hực ấn nút đóng cửa.

Nhìn thấy cửa thang máy đang dần đóng lại trước mắt mình, còn chiếc thang máy bên phải vẫn chưa xuống tới nơi, Thẩm Xuân Hiểu cũng không phải là không muốn thay đổi chủ ý. Nhưng lại đấu tranh tư tưởng, nếu bây giờ mình vào trong đó chẳng phải sẽ bị anh ta chế giễu sao? Cũng chỉ có vài phút nữa, cô sẽ đợi.

Chẳng biết có phải thang máy xảy ra trục trặc gì không mà thang máy của Lư Hạo Tường đã bắt đầu nhảy số, suôn sẻ đi xuống tầng bảy, nhưng thang máy của Thẩm Xuân Hiểu vẫn ở nguyên tầng mười bảy, không đi lên cũng chẳng đi xuống. Cuối cùng cô không thể nhẫn nại được nữa, quyết định ấn nút thang máy bên trái. Vừa ấn thang máy cô vừa nghĩ, thực ra vào cùng thang máy với anh ta cũng chẳng có gì thiệt thòi. Nhưng vì đã đấu tranh tư tưởng, cố gắng đợi thêm vài phút, hơn nữa, cuối cùng rồi chiếc thang máy còn lại cũng sẽ đi lên thôi. Không biết có phải là quá chăm chỉ không mà đứng giết thời gian thế này cũng có chút nực cười? Nghĩ như thế, bỗng cô nản lòng, nỗi tức giận tràn trề vừa rồi cũng tiêu tan hết. Cứ tức giận như thế chẳng đáng chút nào.

 

Về đến phòng làm việc gọi điện thoại, sau khi lại bị thư ký của Vương Chấn Duy lịch sự từ chối, Thẩm Xuân Hiểu bắt đầu phát động tất cả những dây thần kinh trong cơ thể, Vương Chấn Duy, tôi không tin không thể tìm được cơ hội gặp anh.

Đang bận bịu bỗng có tiếng gõ cửa, cô ngẩng đầu lên thì thấy An Ni ôm một bó hoa to tươi cười đứng trước cửa.

Thẩm Xuân Hiểu gác điện thoại, kinh ngạc nhìn An Ni. An Ni nhẹ nhàng bước vào, cười hi hi nói: “Giám đốc, đây là hoa của chị!”, rồi vồn vã đưa đến trước mặt Xuân Hiểu.

Cô liếc nhìn rồi cầm tấm thiệp kẹp trong đó lên, không ngoài dự đoán, vẫn là của Từ Trị Kiến, nhưng trên tấm thiệp có ghi: “Lúc chưa quen biết em, anh cảm thấy hôn nhân là dự định của cuộc sống, nhưng sau khi quen biết em, anh cảm thấy, hôn nhân chính là dự định của tình yêu. Anh bắt đầu mong đợi vào tình yêu, giống như ở trong bóng tối chờ đợi nắng mai!”.

Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi, thầm nghĩ: Chua lòm lòm, tưởng mình là thi nhân chắc!

Quay đầu sang, nhìn thấy An Ni đang kiễng chân đọc tấm thiệp, cười gian xảo, cô vừa nheo mắt một cái, An Ni vội thu lại nụ cười, nét mặt nghiêm túc.

Cô lại bị An Ni chọc cười như thế, liền tiện tay ném tấm thiệp vào thùng rác, ngước mắt lên nói: “Đừng giả bộ nữa, cô bận gì thì đi làm đi. Đúng rồi, cô đem xử lý nó cho tôi!”.

“Lại xử lý? Xử lý thế nào?” An Ni kinh ngạc.

“Xử lý thế nào cũng được, chỉ cần không để nó ở phòng làm việc của tôi thôi!” Thẩm Xuân Hiểu thờ ơ nói, không để ý tới An Ni nữa, cô cầm điện thoại lên và tiếp tục bấm số.

An Ni lắc đầu, đành ôm bó hoa đi ra ngoài rồi tiện tay đóng cửa lại giúp Thẩm Xuân Hiểu. Giây phút cánh cửa đóng lại, cô ngước mắt nhìn, Thẩm Xuân Hiểu vẫn đang chuyên tâm vào công việc, đôi mắt mỹ lệ nhưng sắc mặt hờ hững, bó hoa này, tấm thiệp này và cả người tặng bó hoa này nữa, không những không đi được vào trái tim cô, mà còn khiến cô chướng mắt.

An Ni thầm lắc đầu, cứ tưởng có thể tán gẫu vài câu, nhưng xem ra, hoa rơi có ý, nước chảy vô tình, sự tò mò trong cô bỗng biến thành mất hứng.

 

Hết sức nỗ lực, cuối cùng Thẩm Xuân Hiểu cũng liên lạc được với Vương Chấn Duy và có một lần gặp mặt.

Kết quả của buổi gặp mặt đúng như những gì cô dự liệu, Vương Chấn Duy không tỏ vẻ quá hứng thú với bản thiết kế của cô, anh chỉ lật đi lật lại, dùng hàng loạt những từ khách khí và khéo léo để từ chối.

Thẩm Xuân Hiểu không hề nản lòng, đây chỉ là hiện tượng bình thường, những bản thiết kế mà anh phải xem quá nhiều, không biết có bao nhiêu người muốn gặt hái được thành công ở chỗ anh, vậy nên ắt hẳn trái tim anh đã sớm khô cằn như sắt, khó có thể thuyết phục nổi.

Cô cũng không định thuyết phục được Vương Chấn Duy ngay từ lần gặp đầu tiên, nếu dễ dàng như thế thì trong trung tâm thương mại Hoa Vũ sẽ có bao nhiêu quầy hàng chuyên dụng đây. Nhưng gặp mặt rồi, nghĩa là đã tiến được một bước lớn, đây là sự tiến triển đáng mừng. Cô tin rằng, có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba, sách lược khắc phục khó khăn của cô mới bắt đầu được triển khai thôi.

Công việc trở nên bận rộn, nhưng cũng xuất hiện một vấn đề khó khăn mới. Sau lần gặp gỡ tình cờ ở câu lạc bộ Đảo Xanh, Từ Trị Kiến hừng hực khí thế, ngày nào cũng gửi hoa đến phòng làm việc của Thẩm Xuân Hiểu, những dòng chữ trên tấm thiệp đi kèm với mỗi bó hoa nếu được gộp lại có khi còn tạo nên một cuốn tình thư đại toàn ấy chứ!

Thẩm Xuân Hiểu chẳng bao giờ gặp mặt Từ Trị Kiến, nhưng cách tặng hoa này, cô không thể từ chối và cũng chẳng thể đón nhận, gọi điện khéo léo từ chối được vài lần, song anh cho rằng lời từ chối của Thẩm Xuân Hiểu chỉ do ngại ngùng. Sự nhiệt tình của anh như ngọn lửa ngày đông, không bao giờ nguội lạnh.

Thẩm Xuân Hiểu khóc không được mà cười cũng chẳng xong, may mà ngoài gọi điện và tặng hoa ra, Từ Trị Kiến rất biết điều, không hề gây thêm phiền phức gì cho cô. Giai đoạn này, công việc bận bù đầu, mối liên hệ với Vương Chấn Duy cũng nhiều hơn, mọi việc đang phát triển theo chiều hướng tốt. Cô quyết định xử lý xong công việc ở giai đoạn này sẽ nói chuyện cho rõ ràng với Từ Trị Kiến, khuyên anh đừng đặt hy vọng vào một người có chứng bệnh sợ hôn nhân và tình yêu như mình nữa.

Tan ca, cô ở lại, nghe nói kiểu dáng sản phẩm mới của Lư Hạo Tường đã được thiết kế xong, không quá hai ngày nữa là phải có buổi họp mặt giữa hai bộ phận. Công việc tiến triển không thuận lợi lắm, chẳng biết anh chàng Lư Hạo Tường với cái lưỡi độc địa kia sẽ chế giễu mình thế nào đây. Tuy cô không sợ nhưng cũng chẳng muốn nhìn thấy vẻ mặt vênh vênh tự đắc của tên tiểu nhân như anh ta, cho nên cô luôn ở lại làm thêm hai mươi phút sau khi tan ca.

Lúc này, chắc mọi người đã về hết rồi, cả Lư Hạo Tường cũng thế.

Thẩm Xuân Hiểu chậm rãi thu dọn mặt bàn, rồi xách túi đi ra cửa. Phòng làm việc lớn là một khối yên tĩnh, chỉ có ánh đèn đường nhạt nhòa chiếu rọi, ở khu thang máy cũng chẳng có ai, xuống lầu, trong đại sảnh đều vô cùng yên ắng. Cô không vội, vẫn chầm chậm bước đi, tiếng giày cao gót nện xuống nền nhà phát ra những tiếng khoan thai mà nho nhã.

Ra khỏi sảnh đường, nhân viên bảo vệ lịch sự chào, cô khẽ gật đầu coi như đáp lại. Bên ngoài, dòng xe qua lại như nước chảy, đèn hoa đã bắt đầu lên, lại kết thúc một ngày làm việc.

Không để lòng cô kịp dâng lên chút cảm khái, một chiếc Mazda màu tro bạc từ bãi đậu xe chạy đến, Thẩm Xuân Hiểu giật nảy mình bởi rất có ấn tượng với chiếc xe này.

Cửa xe từ từ hạ xuống, quả nhiên cô nhìn thấy gương mặt tươi cười của Từ Trị Kiến.

Vì sao anh ta lại coi mình là đối tượng có thể kết hôn chứ? Nên biết rằng, một người bị tình yêu làm tổn thương, sớm đã không tin tưởng vào tình yêu, một người mắc chứng sợ tình yêu và hôn nhân như cô sẽ không dễ dàng giao phó bản thân cho hôn nhân.

Mục tiêu của Từ Trị Kiến quá rõ ràng khiến cô thầm mong có thể tránh xa anh.

Nhưng nhìn vào tình hình hiện tại thì có thể thấy, ý niệm tránh xa của cô không thể xua tan suy nghĩ trong anh.

May mà cô ở lại làm thêm, nếu không mọi người trong công ty sẽ biết cô có người theo đuổi. Cô không muốn xây dựng hình tượng gái ế, nhưng cũng chẳng muốn trở thành tiêu điểm chú ý của những con mắt tò mò và trở thành đề tài bàn tán sau mỗi bữa ăn của người khác.

Thẩm Xuân Hiểu thầm thở dài một tiếng nhưng ngoài mặt lại tươi cười dịu dàng bước tới.

Từ Trị Kiến vẫn mỉm cười hồn hậu, nhìn Thẩm Xuân Hiểu đang dần bước lại gần, ánh mắt anh rơi trên khuôn mặt xinh tươi của cô, hàm chứa ý cười dịu dàng, kèm theo cả sự tán thưởng và nhiệt tình tha thiết.

Thẩm Xuân Hiểu hiểu thấu ánh mắt đó, cũng hiểu được thành ý của anh, nhưng, chỉ có thành ý thôi thì mãi mãi không đủ.

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 3.2

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s