Duyên nợ đào hoa – Chương 4.3

Các ngươi đối đãi với công tử phải cung kính, săn sóc như khi hầu hạ bản công tử, không được phép sai sót nửa phần. Nếu bản công tử biết được các ngươi dám thốt ra nửa câu bất kính với Ngôn công tử, bất kể là trước mặt hay sau lưng, hoặc giả hầu hạ có nửa điểm không chu đáo…”. Ta cười lạnh, buông tay, chén trà rơi xuống đất, “choang” một tiếng, vỡ tan tành, “Vậy thì cái chén này chính là tương lai của các ngươi, đã rõ cả chưa?”.

Đám hạ nhân run như cầy sấy, đồng loạt quỳ sụp xuống, dập đầu nói: “Tuân mệnh”.

Ta rất vừa lòng, đứng dậy khỏi ghế, bản tiên quân diễn vai phản diện, kỹ thuật đúng là ngày càng thuần thục.

Đương nhiên, ta cũng không quên lấy việc này đi giày vò Thiên Xu Tinh quân một phen. Bản tiên quân nghênh ngang đi vào trong đông sương phòng, Thiên Xu đang đứng bên song cửa, ngày hôm trước nghe lão già Mệnh Cách tán thưởng việc bản tiên quân độ khí cho y, cũng hiểu ra làm việc cần phải thẳng tay. Thế là ta chậm rãi bước qua bên đó, kéo Thiên Xu ôm hờ vào trong ngực, nở nụ cười thèm khát: “Hiện giờ tất cả mọi người trong vương phủ đều đã biết ngươi là người của ta rồi. Ta đã sai quản gia thay một cái giường lớn đặt trong phòng chính, từ hôm nay trở đi ngươi sẽ ngủ cùng ta trong đó”.

Thân thể cứng đờ của Mộ Nhược Ngôn run lên một chút, khép hờ đôi mắt trong trẻo mà lạnh lùng kia lại, nở một nụ cười tang tóc, sau đó đột nhiên ho lớn, ho như muốn dứt cả ruột gan, ho ra hai ngụm máu bầm, vương trên ống tay áo của ta, sau đó đẩy bật ta ra, khiến bản tiên quân một phen loạng choạng, y đứt quãng mà rằng: “Mộ Nhược Ngôn ta sinh ra là trang nam nhi thân cao bảy thước, nghe lời dạy dỗ của các bậc thánh hiền… Thà chết cũng không để cho hạng tiểu nhân như ngươi làm nhục…”.

Cuối cùng đâm đầu thẳng vào tường, bản tiên quân biết y có đâm cũng đâm không chết được, thế nên ngăn cũng không kịp thời cho lắm, tay vừa mới túm được ống tay áo của Mộ Nhược Ngôn, thì cái trán y đã đập vào mặt tường rồi, máu tươi đầm đìa, hôn mê bất tỉnh.

Hình như ban nãy ta lại đùa quá trớn…

Gọi người, truyền đại phu, đắp thuốc, kê đơn, sắc thuốc, nhốn nháo đến rối tinh rối mù.

Bản tiên quân ngồi ở đầu giường của Thiên Xu, cực kỳ sầu muộn. Ta cảm thấy lần này Ngọc Đế phái ta xuống hạ giới, không phải để ta giày vò Thiên Xu, rõ là để Thiên Xu giày vò ta thì có.

Ví như hiện tại, Thiên Xu đang hôn mê bất tỉnh, hàm răng cắn chặt vào nhau, nước thuốc không vào miệng được. Bản tiên quân chỉ có thể bưng chén thuốc lên, uống một ngụm, sau đó mớm đến tận miệng y. Ngươi nói xem, rốt cuộc là y thiệt thòi, hay là bản tiên quân lỗ vốn?

Lão già Mệnh Cách Tinh quân kia đã bảo Thiên Xu không chết được, nói cũng dễ dàng, cũng nhẹ nhàng lắm cơ. Y chết rồi thì càng dễ xử, tìm một cái quan tài mà nhét vào, sau đó đem chôn là xong chuyện. Y không chết, lại “đòi” ngất xỉu, triền miên trên giường bệnh, chờ ta hầu hạ. Lão già đó có giỏi thì tới hầu y thử cho bản tiên quân xem???

Bản tiên quân không dám mắng Ngọc Đế, bèn mắng Mệnh Cách Tinh quân cho hả giận. Mắng lão già kia một câu, lại mớm cho Thiên Xu một ngụm thuốc. Liếc mắt nhìn sang, cạnh khe hở của cánh cửa phòng, chỗ giấy dán cửa có thấp thoáng bóng mấy người, nhất định là đám nha hoàn, tiểu tư đang nhìn lén rồi.

Vài ngày trước, từ trên xuống dưới vương phủ còn đang coi bản tiên quân như ngôi sao xấu, sau ngày hôm nay, ánh mắt của tất cả đám hạ nhân nhìn ta quả thực đã thay đổi một trời một vực, bao hàm lĩnh ngộ, đồng tình và khâm phục. Khâm phục ta là một kẻ si tình.

* * *

Ta chỉ sợ Thiên Xu tỉnh dậy lại đi đập đầu vào tường lần nữa, liền úp sấp người bên mép giường y, ngủ tạm một đêm. Ngày hôm sau đầu bù tóc rối, người chẳng ra người mà quỷ cũng không ra quỷ. Vài nha hoàn, tiểu tư cùng tới khuyên ta đi rửa mặt, dùng cơm, cố lắm mới chỉnh trang lại được cho ta bộ dạng giống người.

Buổi sáng, ta lại tới mớm thuốc cho Thiên Xu, mớm được một nửa thì y tỉnh, phát hiện ta lại dám dùng phương thức bỉ ổi đó để cho y uống thuốc, vừa nhục nhã vừa tức giận, định cắn lưỡi tự sát. Lúc ấy ta vừa mới mớm cho y một ngụm thuốc xong, còn chưa kịp ngẩng đầu, liền vội vội vàng vàng giữ chặt lấy cằm y, trong lúc cấp bách liền lấy miệng đi chặn, sơ ý trượt tay, bị hàm răng của y khép chặt lại, răng y cắm phập một cái vào đầu lưỡi của ta, máu tươi phun ra, đau đến đứt gan đứt ruột.

Đầu lưỡi của bản tiên quân sưng mất mấy ngày, ú a ú ớ, chỉ có thể uống trà lạnh, cả canh nóng cũng không ăn nổi. Sau khi Thiên Xu cắn bản tiên quân bị thương xong, có thể đã trút được vài phần phẫn hận, cũng có thể đã tự cắn đầu lưỡi của bản thân mấy lần, phát hiện cách này không dùng được. Nói chung, chưa thấy động tĩnh gì nữa.

Ta còn đang mừng thầm, đã thấy nha hoàn chạy tới báo, Ngôn công tử không uống thuốc, một hạt cơm cũng không ăn, một giọt nước cũng không uống.

Trời ơi là trời, y lại chơi trò tuyệt thực rồi.

Ta bóp huyệt thái dương, bành đầu lưỡi ra mà nói: “Cứ để hắn đói đi, dù sao đói cũng không chết được”.

Nói thì nói vậy, nhưng Mộ Nhược Ngôn vốn đã chỉ còn da bọc xương, lại để y đói thêm vài ngày nữa thì chắc đói thành bộ xương khô luôn. Nếu y đột nhiên muốn hít thở không khí trong lành, nửa đêm ra sân đi dạo, chỉ sợ sẽ hù chết người ta.

Bản tiên quân bôi một ít thuốc giải nhiệt lên đầu lưỡi xong, liền tới đông sương một chuyến. Mộ Nhược Ngôn hơi thở yếu ớt, gương mặt càng trắng hệt như tờ giấy, lúc này đang ngồi trên ghế, thấy ta bước vào phòng, y liền nhắm nghiền hai mắt, giả bộ đang ngồi thiền.

Ta bành đầu lưỡi, cố gắng phát âm thật rõ ràng: “Ngươi đã một lòng muốn chết, sao không tìm cách nào tử tế một chút. Tuyệt thực chứ gì? Bản công tử nghe nói, quỷ chết đói địa phủ không nhận, sẽ hóa thành linh hồn lang bạt, chuyên cắn xé những linh hồn lang bạt khác, hoặc ăn dương khí của con người. Muốn được đoàn tụ với người thân của ngươi, còn cả vị Đan tướng quân trăm năm sau nữa ư, nằm mơ giữa ban ngày!”.

Xoay người định đi, lại đột nhiên nghe Thiên Xu mở miệng: “Không ngờ Lý công tử lại biết rất nhiều về những chuyện quỷ thần”.

Ta quay đầu lại, nhếch mép đáp: “Người ta đồn rằng bản công tử là hổ tinh hạ phàm, hổ tinh, đương nhiên phải biết nhiều chuyện thần tiên ma quái rồi”. Nhìn thấy gương mặt của Thiên Xu, đầu lưỡi của bản tiên quân lại bắt đầu đau nhói, nói nhiều vô vị, ta ném lại một câu, sau đó bước khỏi phòng.

“Ngươi không tin lời ta nói thì cứ thử chết đói mà xem.”

Buổi tối, nha hoàn Lạc Nguyệt báo lại rằng, Ngôn công tử đã ăn cơm rồi.

Bản tiên quân lúc ấy cũng đang dùng bữa, nghe được tin vui ấy, quên luôn việc thổi nguội canh nóng, đút luôn một muôi vào miệng, đau đến độ ngũ quan lệch cả vị trí. Lạc Nguyệt đứng bên cạnh, nói mà hai mắt đỏ bừng, “Thiếu gia, chuyện ngài đối xử tốt với Ngôn công tử, ai ai cũng thấy. Ngôn công tử chỉ cần không phải là người có trái tim bằng sắt, nô tỳ tin nhất định sẽ có một ngày công tử ấy hiểu ra tấm lòng của thiếu gia”.

Hai hàng nước mắt của bản tiên quân suýt trào ra đến nơi.

Tấm lòng ta dành cho y ư. Ngọc Đế ơi là Ngọc Đế, ngài có thật phái ta xuống đây để hành hạ Thiên Xu không thế?

Ngôn công tử ăn cơm rồi, Ngôn công tử uống thuốc rồi, đầu lưỡi của bản tiên quân đã khỏi rồi, vết sẹo của Ngôn công tử đã biến mất rồi.

Thiên Xu muốn chết mà không được, chả khác chi cái xác không hồn, ánh mắt trống rỗng, vẻ mặt thẫn thờ. Không khóc không cười không nói không năng, mặc người sắp đặt. Bản tiên quân chuyển y vào trong phòng, cùng ngủ cùng ăn. Y ăn ít, ta cũng không ép buộc. Đến đêm, một cái giường lớn, mỗi người nằm một nửa, y nghiêng người mà ngủ, không nhúc nhích chút nào, ta cũng chẳng thèm để ý. Cứ thế qua vài ngày, Mộ Nhược Ngôn vẫn cứ như một vũng nước tù, tĩnh lặng không gợn sóng. Có lần ta thấy y lấy miếng ngọc trước ngực ra nhìn, chỉ có lúc ngắm nhìn miếng ngọc ấy, đôi mắt y mới hơi lóe lên ánh sáng.

Y tĩnh lặng như gương soi, nhưng ta phải gợn cho mặt hồ nổi sóng. Ngọc Đế phái bản tiên quân xuống trần, là để thay y bố trí tình kiếp, không phải xuống hầu y ăn uống ngủ nghỉ. Mấy ngày gần đây, ta thường ôm hờ lấy Mộ Nhược Ngôn, nói vài câu buồn nôn, cợt nhả. Mộ Nhược Ngôn lại cứ như đã nhìn ra bản tiên quân chỉ dùng đến võ mồm chứ không động tay chân, ta nói thì y nghe, hoàn toàn không phản ứng gì.

Có một ngày, ta dẫn Mộ Nhược Ngôn tới căn đình hóng mát bên hồ Ánh Tuyết trong hậu hoa viên nghỉ tạm. Ta biết y không thích bị người khác săm soi, liền bảo hạ nhân lui cả xuống, không có chuyện gì thì không được lại gần. Mộ Nhược Ngôn ngồi đờ ra như khúc gỗ, mặc ta muốn nói gì thì nói, y đều thẫn thờ không phản ứng gì, cực kỳ nhàm chán. Bản tiên quân rã họng nói với cái cọc gỗ hình người ấy cả nửa ngày, miệng khô lưỡi khô, bên cạnh lại không có ai hầu hạ, chỉ đành tự mình đi tìm ít trà để uống.

Cầm theo bình trà trở lại đình nghỉ mát, trên con đường mòn len giữa những bụi hoa, xa xa nhìn về phía căn đình, ta trông thấy Mộ Nhược Ngôn đang cầm miếng ngọc kia trên tay, nhìn đến ngẩn người.

Bản tiên quân mừng như điên, thời điểm dằn vặt Thiên Xu đã tới rồi.

Bản tiên quân sải bước như bay vào trong đình, dằn ấm trà xuống bàn đá, lạnh giọng nói: “Ban nãy ngươi đang nhìn cái gì?”.

Mộ Nhược Ngôn ngẩng đầu nhìn ta, vẻ hoảng loạn trong mắt chỉ lóe lên trong khoảnh khắc, sau đó liền thừ ra như cũ, hững hờ đáp lại: “Ngắm phong cảnh”.

Ta nở nụ cười dữ tợn, lôi tay trái của y, dùng sức cạy ra, nắm lấy dây buộc, giơ miếng ngọc bội lên: “Đây là cái gì?”.

Mộ Nhược Ngôn nói: “Là một miếng bội sức[1] gia truyền tầm thường mà thôi”.

Ta nắm ngọc bội vào trong tay, giơ lên: “Bội sức tầm thường?! Là bội sức tầm thường Đan Thành Lăng tặng cho ngươi chứ gì”. Ta chưa từng nghe mấy ông chồng bị cắm sừng gào thét thế nào với mấy bà vợ ngoại tình, chỉ đành dựa theo lẽ thường mà diễn.

Ta túm chặt lấy bờ vai đơn bạc của Mộ Nhược Ngôn, đau xót mà lắc lấy lắc để, “Lý Tư Minh ta có chỗ nào không sánh bằng tên họ Đan đó, bản công tử đối xử với ngươi như thế, tại sao trong lòng ngươi, trong mắt ngươi vẫn chỉ có một mình gã Đan Thành Lăng đó là thế nào!!”.

Ta thừa nhận, câu này có hơi buồn nôn, nhưng giờ phút này, thật lòng bản tiên quân cũng chẳng nghĩ được ra câu nào khác hơn cả.

Ta buông tay, lùi lại một bước, mặt mày hung tợn, nói: “Ta quả thực không biết những lời ngươi nói câu nào là giả câu nào là thật. Nếu miếng ngọc chỉ là một thứ bội sức tầm thường…”. Ta nhấc tay, vung tay về phía hồ, điểm đen vẽ nên một đường cong giữa không trung, làm bọt nước bắn lên tung tóe.

Sắc mặt Mộ Nhược Ngôn trắng bệch, y đứng dậy, nở một nụ cười chua chát, “Tại hạ cũng không biết, những lời mà Lý công tử nói, rốt cuộc câu nào là thật câu nào là giả. Công tử bắt nhốt tại hạ trong quý phủ, rốt cuộc là vì cái gì, tại hạ nghĩ nát óc cũng không ra”.

Ta bắt ngươi về đây chính là để giày vò hành hạ, chuyện này là thiên cơ, ngươi đoán được mới tài.

“Ý dường như thế kia rồi lại làm thế này, ý như thế này rồi lại làm thế kia. Tại hạ chỉ là một trọng phạm bị triều đình truy nã, chỉ như khối gỗ mục ven đường, không biết có gì đáng để cho các hạ khăng khăng một mực, hao tâm tổn trí.”

Thiên Xu ơi là Thiên Xu, người khăng khăng một mực, hao tâm tổn trí là lão Ngọc Đế kia kìa, bản tiên quân chỉ phụng chỉ làm việc thôi, cũng có sung sướng gì đâu.

Mộ Nhược Ngôn đưa mắt nhìn ta, đột nhiên bật cười, “Lý công tử, ngươi cũng đâu phải kẻ thích đoạn tụ”.

“Hả? Ngươi…” Bản tiên quân ngẩn cả người, chẳng lẽ y đã nhìn ra? Ta ổn định tâm trạng, không thể có chuyện đó, vở kịch này bản tiên quân đã diễn đến cảnh giới bi đát lâm ly tột đỉnh, tuyệt không thể có sai sót gì được.

Mộ Nhược Ngôn dựa người vào lan can mà nhìn ta, tay áo tung bay trong cơn gió nhẹ, phảng phất như…

Phảng phất như Thiên Xu Tinh quân cao cao tại thượng đứng giữa quầng sáng bạc đạm nhiên cùng áng mây ngũ sắc rực rỡ ta trông thấy vào cái ngày đầu tiên được lên thiên cung Cửu Trùng.

“Lý công tử, quỷ chết dưới nước có gì cần chú ý không vậy?”

Ta còn chưa kịp hoàn hồn, Mộ Nhược Ngôn đã lao qua lan can, nhún người nhảy vọt xuống hồ nước.

Thiên hoàng ơi, chẳng lẽ lão già Mệnh Cách đó đứng sau lưng mà ám ta sao? Tại sao cứ hễ bản tiên quân ra tay là y như rằng Thiên Xu lại tìm đường tự tử…

Ta nhìn chằm chằm vào một lọn tóc đen dần dần chìm xuống khỏi mặt nước, trong lòng thầm nghĩ, chi bằng cứ để y ngâm nước chốc lát, ngâm rồi biết bản thân không chết nổi, thế là sẽ không có lần sau. Ngộ nhỡ Thiên Xu Tinh quân đem mười tám phương pháp tự tử ra thử hết một lần, sau khi vớt lên rồi y lại tiếp tục đi cắt cổ, đi nhảy vực, đi uống thuốc độc. Cuối cùng y không chết, nhưng bản tiên quân lại hầu hạ người ta đến độ thân tàn ma dại thì chết dở.


[1] Bội sức: Đồ trang sức đeo trên đai lưng.

 

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 4.3

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s