Duyên nợ đào hoa – Chương 4.4

Ở trên thiên đình, phép tiên đầu tiên bản tiên quân học là phép tách nước.

Bởi vì, thật ra, bản tiên quân có chút… sợ nước.

Ta nhìn mặt nước đăm đăm, thấy hơi chóng mặt. Thiên Xu vẫn không chịu nổi lên, cũng không phải chuyện gì to tát.

Bản tiên quân đắc đạo bao năm, lên trời cao xuống hoàng tuyền, há lại sợ một cái hồ ư?

Vứt bỏ áo ngoài, ta lao đầu xuống nước, nước hồ rất không khách khí mà theo đường mũi, theo đường mồm ồng ộc chui vào. Bản tiên quân bị sặc đến độ đầu váng mắt hoa, suy tính xem mình nên giơ tay ra trước hay đá chân ra trước, cái hồ lớn thế này, không biết Thiên Xu chìm ở chỗ nào.

Lỗ tai càng lúc càng ong lên, đầu càng ngày càng nặng, không ổn, Lý Tư Minh chịu không nổi rồi!

Có một thanh âm bé xíu vẳng bên tai, “Tống Dao Nguyên quân, Tống Dao Nguyên quân, Thiên Xu Tinh quân ở chỗ này…”.

Cơ thể đột nhiên nhẹ bẫng, nước hồ xung quanh tách ra, bốn phía là khoảng không cực lớn. Một con rùa già ở đáy hồ dập đầu bái lạy ta, “Tiểu thần Thủ Chẩn, là kẻ cai quản toàn bộ thủy tộc trong hồ này, xin ra mắt Nguyên quân”.

Không ngờ chỉ là một cái hồ trong vương phủ, thế mà lại có thủy thần cư ngụ.

Càng không ngờ được, ta đường đường là Tống Dao Nguyên quân, sau khi mất đi phép tiên, lại thiếu chút nữa chết đuối tại cái hồ trong vương phủ này.

Bên cạnh lão rùa già, là Mộ Nhược Ngôn đang nằm, hai mắt nhắm nghiền. Lão rùa nói: “Tinh quân uống phải mấy ngụm nước, đã hôn mê bất tỉnh rồi, sau khi lên bờ nghỉ ngơi một chút là sẽ ổn. Tiểu thần không ra tay đúng lúc, xin Nguyên quân đừng trách”.

Ta chắp tay cười đáp: “Lão Chẩn khách khí rồi, nếu không có ngài, sợ rằng ngay cả bản tiên quân cũng sẽ mất mạng trong cái hồ này. Để lão chê cười rồi, chê cười rồi”.

Lão rùa nói: “Nguyên quân không dùng được phép tiên, thế nên mới sợ nước. Tiểu thần đây có một viên Tích Thủy Châu, nếu Nguyên quân không chê thì xin hãy nhận, mang theo nó liền có thể ở trong nước mà đi lại như thường”.

Ta nói một câu cảm tạ, nhận lấy Tích Thủy Châu, bế Thiên Xu lên, sau đó rẽ nước lên bờ, nâng đầu Mộ Nhược Ngôn lên, bắt đầu việc làm quen thuộc – độ khí.

Vừa mới dùng đầu lưỡi cạy khớp hàm của y ra, truyền được ngụm khí thứ hai, bên người lại đột nhiên vang lên tiếng người, “Tiểu thúc thúc, thúc đang làm gì thế?”.

Bản tiên quân ngẩng phắt đầu lên, cái mặt già nua hơi nong nóng, chỉ thấy Tấn Ninh đang mút ngón tay, hai mắt tròn xoe, đen láy nhìn chòng chọc vào ta, chớp chớp liên hồi. Tấn Thù thì trốn sau lưng nó, chỉ lộ ra nửa gương mặt bé xíu.

Ta ho khan một tiếng, “Vị thúc thúc này bị rớt xuống nước, tiểu thúc thúc đang giúp hắn độ khí”.

Tấn Ninh nghiêng nghiêng cái đầu, “Độ khí? Độ khí là cái gì? Cháu từng thấy cha làm chuyện này với mẹ rồi, đại bá bá nói với cháu cái đấy gọi là hôn, thành thân rồi mới làm được. Tiểu thúc thúc với vị thúc thúc này đã thành thân rồi sao? Cớ gì lại hôn. Vì sao tiểu thúc thúc lại nói nó là độ khí”.

Bản tiên quân cười khan mấy tiếng, lớp da mặt dày đã tu luyện vài nghìn năm suýt nữa thì rớt xuống vì xấu hổ, “Khụ, chuyện này… Hành động này của tiểu thúc thúc, nhìn thì có vẻ rất giống hôn, nhưng thật ra dùng để cứu mạng người. Nam nhân và nữ nhân mới có thể thành thân, tiểu thúc thúc và thúc thúc này thành thân thế nào được? Vậy nên cái này là độ khí, không phải hôn”. Ta vươn tay xoa đỉnh đầu Tấn Ninh, “Đừng nói với người khác đấy”.

Con mắt của Tấn Ninh lóe lên một cái, sau đó nó ưỡn bộ ngực nhỏ lên mà nói: “Tiểu thúc thúc yên tâm đi, cháu nhất định không nói với ai đâu. Cháu hiểu rồi, nam nhân với nữ nhân thì là hôn, tiểu thúc thúc với thúc thúc đều là nam nhân, thì gọi là độ khí”.

Bản tiên quân sặc nước bọt, suýt nữa thì lăn ra ngất.

Tấn Ninh ngồi xổm xuống cạnh ta, nhấm đầu ngón tay, nhìn Mộ Nhược Ngôn chằm chằm, nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc, “Tiểu thúc thúc, cháu cũng muốn giúp vị thúc thúc này độ khí, có được không vậy?”.

Một ngụm tiên khí của bản tiên quân thiếu chút nữa là đi chệch hướng, ta sa sầm mặt xuống, nghiêm nghị nói, “Độ khí là một môn võ công, cháu còn nhỏ, không luyện được, càng không thể sử dụng. Đợi sau này trưởng thành rồi, tự nhiên sẽ lĩnh hội được cái này. Tiểu thúc thúc phải đưa thúc thúc này trở về, cháu ngoan ngoãn ở chỗ này chơi với ca ca đi”. Ta xốc Mộ Nhược Ngôn lên, bước nhanh về phía Hàm viện. Lúc đi qua chỗ ngoặt của đường mòn, liếc mắt nhìn lại, thấy Tấn Ninh vẫn đang đứng yên tại chỗ, mở to mắt nhìn theo ta.

Trên chiếc giường trong phòng ngủ, Mộ Nhược Ngôn ho ra vài ngụm nước, hơi thở thông thuận, cuối cùng cũng dần tỉnh lại.

Ta ngồi bên mép giường, nhìn sâu vào trong mắt y, đắp chăn lên cao một chút, “Quỷ chết đuối bụng sẽ phình ra như trục bánh xe, đầu to như cái đấu, là loại khó coi nhất trong tất cả họ hàng nhà quỷ”.

Hai mắt của Mộ Nhược Ngôn đen kịt, không nhìn thấy đáy. Ta tiếp tục nói: “Quỷ chết do cắt cổ thì sẽ mọc thêm một cái miệng ngay giữa cổ, cháo lỏng vào đằng miệng trên, sẽ tuôn hết ra từ cái miệng dưới cổ, không thể thưởng thức đồ cúng tế. Quỷ rơi vực không có tứ chi, chỉ có thể lết trên mặt đất. Quỷ uống thuốc độc sắc mặt cháy đen, thất khiếu[1] không ngừng chảy máu, miệng không thể nói, phun ra nuốt vào toàn là khí độc. Quỷ chết cháy thì sau khi chết cháy bộ dạng thế nào, lúc làm quỷ bộ dạng cũng y như thế. Còn cả quỷ nuốt vàng[2] nữa…”.

Ta cười, “Thế nên, nếu muốn tới gặp Diêm Vương, Phật Tổ, Ngọc Hoàng Đại Đế một cách suôn sẻ, chỉ có thể theo mệnh trời, thành thật ngoan ngoãn mà chờ quỷ sai tới bắt thôi”.

Hai mắt của Thiên Xu không chớp nhìn ta chăm chú, bản tiên quân khẩn khoản nói, “Chỉ thử một lần thôi nhé, có được không?”.

Mộ Nhược Ngôn vẫn cứ nhìn ta, không nói năng gì, tình cảnh này có chút kỳ dị.

Bản tiên quân bị y nhìn như vậy, đột nhiên thấy hổ thẹn dâng trào, không nhịn được mà nói: “Ngươi yên tâm, ta…”.

Đúng vào lúc này, cửa phòng đột nhiên bị xô mở, một thứ gì đó vọt vào nhanh như chớp, “Tiểu thúc thúc…”.

Ta nhắm mắt chán chường, thằng quỷ nhỏ này sao lại tới nữa rồi. “Lúc ở hoa viên không phải ta đã bảo cháu đi chơi rồi sao. Tấn Thù đâu? Ngoan, tiểu thúc thúc còn có việc.”

Tấn Ninh túm chặt lấy vạt áo ta, vẻ mặt rơm rớm nước mắt, nói: “Tiểu thúc thúc, đau…”.

Ta ấn phần thái dương đang nện thình thịch như nổi trống xuống, “Đau chỗ nào? Có phải va phải cái gì ở hoa viên không? Ngoan, về tìm mẹ cháu đi, bảo mẹ gọi đại phu tới”.

Tấn Ninh kéo tay ta lên, há rộng miệng ra, “Chỗ này, răng lung lay rồi, đau lắm”.

Ta vươn tay sờ sờ một cái răng hàm đang lung lay sắp gãy trong miệng Tấn Ninh, “Cháu đang tuổi thay răng, cái này rụng rồi thì sẽ mọc cái mới. Thay răng sữa thì sao lại đau được?”.

Tấn Ninh dùng cả tay lẫn chân mà bò lên đầu gối ta, “Vốn cũng không đau, nhưng cha nói hôm nay tổ phụ với bá bá sẽ về, có thịt hươu rừng ăn, cháu muốn ăn thịt hươu rừng, răng cứ lung lay, khó chịu lắm, cháu muốn giật phắt nó ra cơ!”.

Bản tiên quân cảm thấy may mắn vạn phần, may mà ta đắc đạo thuở thiếu niên, thăng thiên thành tiên. Nếu thành thân rồi, sinh ra đứa con giống thế này, chỉ riêng nổi điên thôi cũng phải mất đến mười năm tuổi thọ.

Tấn Ninh ngồi trên đầu gối ta, vặn vẹo liên hồi, Mộ Nhược Ngôn đã xốc chăn lên, ngồi thẳng dậy, Tấn Ninh lập tức xoay người lại, chớp chớp mắt nhìn về phía Mộ Nhược Ngôn, gọi: “Thúc thúc”.

Mộ Nhược Ngôn giương cao lông mày, khuôn mặt lộ ra một chút ý cười. Tấn Ninh lập tức như cá gặp nước, giãy từ đầu gối của ta xuống đất, “Thúc thúc, răng cháu bị đau”.

Mộ Nhược Ngôn nói, giọng rất hiền hòa: “Đau lắm sao?”.

Tấn Ninh nhào tới bên giường, gật đầu lia lịa. Ta thấy nó nhìn Thiên Xu chòng chọc, ánh mắt lấp lánh, rất có ý muốn bò thẳng lên người y, trong lòng liền cảnh giác, giờ này thân thể Mộ Nhược Ngôn như vừa mới được dán lại bằng hồ, sao mà chịu nổi cái xác tròn vo của tiểu tổ tông này.

Móng vuốt nhỏ xíu của Tấn Minh vin lên đầu gối của Mộ Nhược Ngôn, chớp chớp đôi mắt long lanh nước, há rộng miệng, trưng ra nụ cười nịnh nọt, chỗ thiếu răng còn vắt vẻo một dải nước miếng bàng bạc, “Hàm răng cháu đau… Thúc thúc, cùng Tấn Ninh độ khí chữa…”.

Ta lập tức bịt ngay cái miệng gây tai họa đó lại, mặt lạnh te, túm lấy cổ áo, xách ngôi sao chổi này ra khỏi cửa. Hai chân Tấn Ninh khua khoắng loạn xạ, kêu gào ầm ĩ, “Tiểu thúc thúc xấu xa!!! Tiểu thúc thúc không cho thúc thúc giúp Tấn Ninh độ… Hu hu hu”.

Ta lôi Tấn Ninh ra tận sân, thằng quỷ con khóc lóc ầm ĩ, nước mũi rớt đầy người bản tiên quân. Đám nha hoàn đứng trong hành lang khúc khích cười trộm, ta giả bộ không nhìn thấy, trầm giọng nói: “Nhũ mẫu đâu rồi? Người đâu, đưa tiểu thiếu gia về phòng!”.

Hai tiểu nha hoàn mím môi chạy lại, dỗ dành mà dẫn tiểu tai họa đi. Lại thấy một người vội vội vàng vàng chạy từ ngoài viện vào, quỳ xuống bên cạnh bản tiên quân, nói: “Tam công tử, vương gia và đại công tử đã trở về rồi, có dẫn theo một vị khách quý, hiện đang ở sảnh chính. Vương gia có dặn Tam công tử tới sảnh chính ngay”.

Bản tiên quân vội vã thay áo ngoài khác, chạy tới tiền sảnh, Tư Hiền Tư Nguyên đều đứng bên dưới, một vị công tử áo xanh đang ngồi ở ghế khách, mái tóc đen như mực nửa buộc lại bằng ngọc quan[3], nửa xõa bên vai, đạm mạc thanh nhã.

Ta bước qua ngưỡng cửa, Đông Quận Vương nói: “Sao lại lề mề như thế, để khách quý phải chờ. Để ta giới thiệu với con, vị Triệu công tử này là mạc trọng[4] cha mời về, từ nay về sau sẽ ở lại trong phủ. Con nhất định phải cung kính đối đãi, không được thất lễ với người ta”.

Vị công tử áo xanh đứng dậy, bản tiên quân vừa kinh sợ lại vừa hân hoan, phảng phất như có gió xuân thổi qua, ba nghìn tán đào rực rỡ khai hoa.

Hắn đứng giữa ba nghìn tán đào, phong nhã khôn cùng, nở với ta một nụ cười nhẹ như gió thoảng.

“Tại hạ Triệu Hoành, xin ra mắt Tư Minh công tử.”


[1] Thất khiếu: Bảy lỗ trên mặt gồm hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, và miệng.

[2] Vàng đơn chất không độc với người, chỉ có điều khối lượng của vàng lớn, khi nuốt xuống gây áp lực lên dạ dày, không thể thải ra ngoài, nhất thời không chết, người nuốt vàng sẽ bị dằn vặt bởi cơn đau đến chết.

[3] Thời cổ đại, trang sức đội trên đầu chủ yếu gồm bốn loại: Quan, Miện, Biện và Trách. Trong đó quan là thứ chuyên dùng cho tầng lớp quý tộc. Ngọc Quan là quan được làm bằng ngọc.

[4]Chữ 幕 (Mạc) có một nghĩa dùng để chỉ trướng – nơi các vị tướng làm việc ngày xưa. Mạc trọng là người trong doanh trướng, phiếm chỉ quân sư.

 

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 4.4

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s