Đối thủ tình trường – Chương 3.3

Cho dù bây giờ đã lớn tuổi, nhưng Thẩm Xuân Hiểu vẫn không muốn khiến mình tủi thân, cái cô cần là sự cam tâm tình nguyện sau một tình yêu viên mãn chứ không phải sự chiều theo. Nếu trái tim đã nguội lạnh thì cho dù có tiến tới hôn nhân cũng không thể có được hạnh phúc.

“Trị Kiến, trùng hợp vậy sao?” Cô biết anh cố ý đợi mình ở đây, song không muốn nói trắng ra.

“Đã tình cờ gặp nhau như thế rồi, thôi thì hẹn gặp chẳng bằng tình cờ, tôi mời cô một bữa, cô sẽ không từ chối chứ?” Từ Trị Kiến cũng không nói mình cố ý đợi ở đây, cứ thế phụ họa theo lời cô mà mời mọc.

Thẩm Xuân Hiểu có chút khó xử, nói: “Tôi còn có chút việc…”.

Từ Trị Kiến mỉm cười quan tâm, nói: “Không sao, dù có bận đến đâu cũng phải ăn cơm chứ. Đã gặp nhau rồi thì Xuân Hiểu cũng nên cho tôi chút thể diện, ăn cơm xong, tôi đảm bảo sẽ không làm phiền cô nữa!”. Rõ ràng anh đã biết cô thật sự không bận việc gì, nhưng lại không nói ra mà tiếp tục mời.

Anh đã nói thế, cô cũng không đành từ chối, đang trong lúc khó xử, cô nghe thấy tiếng hỏi han lịch sự của nhân viên bảo vệ: “Giám đốc Lư đấy à!”. Cô sững sờ, cứ ngỡ mình là người về muộn nhất, sao anh ta còn chưa về nhỉ? Quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy Lư Hạo Tường người mặc âu phục, chân đi giày da, vừa từ sảnh đường bước tới. Thẩm Xuân Hiểu không buồn nghĩ nhiều, liền kéo cửa xe rồi ngồi vào trong, mỉm cười nói: “Thế thì tôi không khách khí nữa!”.

Từ Trị Kiến vui mừng nói: “Bạn bè với nhau, có gì phải khách khí chứ”.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, nếu thật sự chỉ là bạn thì đã tốt, đáng tiếc họ lại quen biết nhau qua Hiệp hội Thước kiều, dù Thẩm Xuân Hiểu không phải đến đó để xem mặt, nhưng liệu có ai tin như thế? Bây giờ sự nhiệt tình theo đuổi của Từ Trị Kiến không ngừng gia tăng, rõ ràng anh không muốn dừng lại ở giai đoạn bạn bè này, nếu không anh đã chẳng tặng hoa suốt mười mấy ngày như thế, trong tấm thiệp kèm theo mỗi bó hoa đã không thổ lộ rõ ràng suy nghĩ của mình như vậy.

Xe lướt trên đường, Thẩm Xuân Hiểu bỗng cảm thấy buồn chán, rõ ràng cô không muốn lên xe của Từ Trị Kiến, nhưng vì sao vừa nhìn thấy Lư Hạo Tường đã vội vàng lên xe? Vì sao cô phải trốn tránh? Tuy anh ta mồm miệng độc địa nhưng cô cũng chẳng phải là sợi bún mềm nhũn, lẽ nào bây giờ cô không dám chiến đấu nữa?

Không thể như thế, trước mặt anh, cô không bao giờ tỏ ra yếu thế, hai người trong công việc cũng ngang tài ngang sức, từ trước tới nay đều có địa vị ngang nhau. Vội vàng lên xe của Từ Trị Kiến như thế phải chăng chủ yếu vì không muốn nghe thấy những lời nói mỉa mai bịa đặt của anh? Phải biết là, khi Lư Hạo Tường nhìn thấy Từ Trị Kiến đến đây đợi cô tan ca, cái miệng lưỡi độc địa ấy sẽ tự nhiên phát huy sở trường mỉa mai châm biếm, cô không muốn cho anh cơ hội ấy.

Từ Trị Kiến có vẻ rất muốn tạo không khí thoải mái, Thẩm Xuân Hiểu cũng rất phối hợp, chuyện trò vui vẻ, hòa hợp. Nói chuyện một lúc, Từ Trị Kiến nhìn cô qua gương chiếu hậu, mỉm cười: “Xuân Hiểu, chúng ta ăn gì nhỉ? Đồ Trung Quốc hay món ăn Tây?”.

Từ Trị Kiến có phong độ của người quân tử, vẻ mặt đôn hậu, lời nói nhã nhặn, pha lẫn cả sự thân thiết và tôn trọng khiến người ta có cảm giác như được tắm gió xuân. Thẩm Xuân Hiểu cười xinh đẹp, nói: “Anh thích ăn gì?”.

Từ Trị Kiến cười nói: “Khẩu vị của tôi tốt lắm, ăn gì cũng được. Ưu tiên ý kiến của phụ nữ!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười rồi gật gật đầu: “Lần trước chẳng phải anh nói có nhà hàng Pháp rất ngon sao, chúng ta đến đó ăn nhé. Cảm ơn anh vì đã tặng hoa cho tôi, anh đã tốn kém quá rồi, bữa này để tôi mời!”.

Cô không muốn tiếp tục nhận hoa, không muốn đối diện với ánh mắt tò mò của cấp dưới nữa, cảm thấy có một số chuyện phải nói cho rõ ràng. Vốn nghĩ rằng đợi lúc nào giải quyết xong công việc của giai đoạn này thì sẽ nói sau, nhưng Từ Trị Kiến cũng đã nói, hẹn gặp không bằng tình cờ, đã gặp gỡ tình cờ thì cô sẽ mượn buổi tối nay để nói cho rõ ràng mọi chuyện, tránh Từ Trị Kiến luôn đặt mục tiêu vào mình mà phí công vô ích. Là một người phụ nữ đô thị lương thiện, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy mình phải khiến Từ Trị Kiến chuyển mục tiêu khác và không làm lãng phí thời gian của anh nữa. Tuy nói chuyện này ra, Triệu Yến Minh sẽ khịt mũi chế nhạo, nhưng có trời xanh chứng giám, Thẩm Xuân Hiểu cô vẫn chưa muốn bước chân vào vòng vây hôn nhân, chí ít bây giờ cô cũng chưa thể cam tâm tình nguyện. Thử nghĩ mà xem, phải chịu áp lực nặng nề từ bố mẹ như Triệu Yến Minh mà cô ấy có chết cũng không chịu bước chân vào cánh cửa hôn nhân, thế thì cô có lý do gì để không theo đuổi chút khát vọng tuy nhỏ bé nhưng thỉnh thoảng cũng ngang bướng trong lòng mình chứ?

Từ Trị Kiến không chịu, nói: “Thế đâu có được, Xuân Hiểu, tôi đặc biệt mời cô mà, sao lại để cô mời được chứ?”.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, nói: “Đã là bạn bè thì anh đừng tranh giành với tôi nữa. Anh cứ xem như cho tôi cơ hội cảm ơn anh đi!”. Nói đến hai từ “bạn bè”, cô còn cố ý nhấn giọng.

Từ Trị Kiến nghiêng đầu nhìn, cô tươi cười, vẻ mặt dịu dàng, vừa lịch sự vừa giữ khoảng cách. Từ Trị Kiến không nói, nhưng trong ánh mắt hiện rõ tia thất vọng.

Trong nhà hàng, gọi ra hai suất ăn, Thẩm Xuân Hiểu nhẩm tính, mới chỉ có hơn tám trăm tệ, so với chi phí tặng hoa những ngày qua thì Từ Trị Kiến vẫn tốn kém hơn.

Thức ăn thơm phức, Thẩm Xuân Hiểu thực sự đã rất đói, tướng ăn của cô không được nho nhã lắm, nhưng lúc này cô không quan tâm đến chuyện làm mất hình tượng mà vẫn thỏa thuê ăn uống. Trái lại, Từ Trị Kiến dường như ăn không được ngon miệng lắm.

Ăn xong, Thẩm Xuân Hiểu khăng khăng đòi thanh toán hóa đơn, Từ Trị Kiến đưa cô về nhà, rõ ràng anh không còn háo hức như lúc trước. Thẩm Xuân Hiểu ăn no rồi nên tâm trạng rất tốt, vẫn giữ điệu bộ tươi cười, hai người nói chuyện vài câu rồi mở CD nghe nhạc.

Ban nãy trò chuyện thì không sao, bây giờ hai người chẳng ai nói câu nào nên không khí bỗng chốc có chút ngượng ngùng, lúng túng.

Từ Trị Kiến vừa lái xe vừa nhìn Thẩm Xuân Hiểu qua gương chiếu hậu rất lâu, đến khi cô vô tình ngước lên và bắt gặp ánh mắt của anh.

Anh cười với cô qua gương chiếu hậu, nụ cười có chút thất vọng, chậm rãi nói: “Xuân Hiểu, anh thật sự không có chút cơ hội nào sao?”.

Không ngờ anh lại thẳng thắn nói ra như thế, điều này ngoài dự liệu của Thẩm Xuân Hiểu nhưng cô cũng bất giác thở phào. Từ Trị Kiến cũng đã hiểu rõ suy nghĩ của cô, cô càng đỡ phải đề cập đến trước. Theo như cô cảm nhận thì Từ Trị Kiến rất được, chỉ là, anh xuất hiện không đúng lúc, cho nên cô không thể để anh len lỏi vào trái tim mình được.

Chuyện tình cảm, vốn chẳng có đúng và sai, nhưng thấy Từ Trị Kiến thất vọng như thế, trong lòng cô cũng không kìm được nỗi áy náy, giọng nói dần nhỏ đi, khẩn khoản nói: “Tôi rất xin lỗi!”.

“Anh biết, thực ra nên biết sớm hơn, mỗi lần hẹn gặp em, em đều từ chối, anh nên biết khó khăn mà lùi bước. Vốn không nghĩ rằng con người nhất định phải kết hôn, bởi mẹ giục quá nên anh nghĩ, kết hôn thì kết hôn, nhưng trong lòng lại không cho rằng kết hôn là chuyện đương nhiên. Song, không ngờ gặp được em ở Hiệp hội Thước kiều, anh luôn cho rằng tiếng sét ái tình thật là một điều ngớ ngẩn, nhưng khi nhìn thấy em, anh đã cảm thấy trái tim mình rung động và bắt đầu khát khao một cuộc sống hôn nhân. Anh tưởng chỉ cần có tấm lòng và thực tâm thì sẽ có cơ hội!” Từ Trị Kiến cười cười, tuy giọng nói lạc hẳn đi nhưng lại rất chân thành.

Thẩm Xuân Hiểu nhìn anh, gương mặt nhìn nghiêng của anh dưới ánh đèn có chút cảm giác tang thương, tuy biết đó chỉ là ảo giác nhưng cô lại đột nhiên mềm lòng rồi chân thành nói: “Trị Kiến, hôm đó tôi đến Hiệp hội Thước kiều chỉ là đi cùng bạn thôi. Thực ra tôi vẫn chưa có sự chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một tình yêu! Tôi là người sợ tình yêu, sợ hôn nhân, tôi nghĩ mình sẽ không dễ dàng thử yêu hay bước chân vào cuộc sống hôn nhân. Là tôi không biết cách ứng xử, nếu đã khiến anh tổn thương, tôi chỉ có thể nói xin lỗi thôi!”.

“Không cần nói xin lỗi, em không làm gì sai cả.” Từ Trị Kiến an ủi: “Tình yêu là chuyện của hai người, yêu là yêu mà không yêu là không yêu, chẳng có lý do gì vì không yêu mà phải xin lỗi”.

Thẩm Xuân Hiểu vốn không có cảm giác gì đặc biệt đối với anh, họ thậm chí còn chưa thể coi là người quen, nhưng sau những lời nói ấy, cô cũng có chút cảm động, chí ít thì ở phương diện này anh đã rất thoải mái, không rầy rà, hơn nữa còn là người rất hiểu chuyện, rất phong độ.

Nhưng, cô chỉ cảm thấy có thiện cảm thôi chứ không thể bước tới tình yêu được.

Thẩm Xuân Hiểu cũng nhìn anh qua gương chiếu hậu, cách một tấm gương, tuy vẫn là mắt chạm mắt nhưng cũng giảm bớt đi vài phần gượng gạo. Cô nói: “Cảm ơn vì anh đã hiểu, có thể thêm một người bạn, tôi cảm thấy có ý nghĩa hơn nhiều so với việc phát triển lên tình yêu, thực ra làm bạn cũng rất tốt mà!”.

Thẩm Xuân Hiểu thực sự cảm thấy nhẹ nhõm, tuy cho rằng đây không phải là thời điểm tốt để nói chuyện này, nhưng đáng mừng, kết quả vẫn như cô mong muốn.

Từ Trị Kiến đưa Thẩm Xuân Hiểu về đến tận cổng khu chung cư rồi mới lịch sự nói lời tạm biệt. Thẩm Xuân Hiểu đi được mấy bước bỗng quay đầu lại, nhìn theo bóng anh, đột nhiên cảm thấy mình thật xấu xa, anh đã tặng hoa suốt mười mấy ngày liền như thế, với bao nhiêu nhiệt tình và hy vọng như thế, vậy mà mình lại mượn một bữa cơm tối để nhấn chìm lòng nhiệt tình ấy trong hồ nước lạnh.

Đều tại thời gian này cô quá bận, cứ ngỡ sự khước từ sẽ làm nhiệt tình trong anh nguội lạnh, thế nhưng kết quả đã không khiến anh hiểu lầm. May mà anh là người cởi mở, và chí ít cũng rất có phong độ.

Từ Trị Kiến mở cửa xe, đang định ngồi vào trong thì lại ngần ngừ, liền quay đầu nhìn. Thấy Thẩm Xuân Hiểu vẫn đứng đó, anh nở nụ cười rồi vẫy vẫy tay. Thẩm Xuân Hiểu cũng vẫy tay thay cho lời tạm biệt, vì một cuộc tình còn chưa bắt đầu đã vội kết thúc.

Một buổi sáng không nhận được hoa, An Ni thấy có chút lạ lùng, cô mượn các công việc nhỏ nhặt như pha cà phê, rót nước, đưa tài liệu để chạy đến phòng làm việc của Thẩm Xuân Hiểu đến bảy, tám lần.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu như không hề có chuyện gì, vẫn mải mê vùi đầu vào đống giấy tờ, cuối cùng An Ni cũng không nhịn nổi, dè dặt nói: “Giám đốc, hôm nay… không có hoa sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu ngẩng đầu lên nhìn An Ni cười: “Sao nào, thất vọng lắm hả?”.

“Không, không, chỉ là… rất tò mò!” An Ni chớp chớp mắt, tuy gương mặt vẫn mang nụ cười nhưng trong đôi mắt lại chứa đựng vẻ nghịch ngợm tinh quái.

 Thẩm Xuân Hiểu không phải là một cấp trên hà khắc, bình thường hai người cũng hay cười đùa vui vẻ, bởi vậy nên An Ni mới dám đến để thám thính thực hư thế nào. Thẩm Xuân Hiểu tâm trạng đang tốt, cười đùa: “Hôm nay không có ai tặng hoa miễn phí nên thấy không quen sao? Nếu muốn có hoa thì cô tự mua đi!”.

An Ni thở dài, nói: “Giám đốc, em còn tưởng là sắp được uống rượu hỷ rồi chứ, chị thật tàn nhẫn, sao có thể từ chối tấm chân tình của người ta như thế?”.

“Tiểu nha đầu cô thì biết gì.” Thẩm Xuân Hiểu huơ tay xua đuổi, “Tôi còn đang bận bù đầu lên đây này!”. Cô đang làm kế hoạch điều tra, nghiên cứu thị trường, chiều nay phải đích thân đi làm điều tra, nghiên cứu thị trường cho thật tỉ mỉ. Có những số liệu cụ thể thì việc thuyết phục Vương Chấn Duy và đưa sản phẩm vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ sẽ càng thuận lợi.

An Ni cười hi hi rồi đi ra, Thẩm Xuân Hiểu in bản kế hoạch, lấy kẹp tài liệu kẹp lại rồi đi đến phòng làm việc của Giả Lạc Sơn. Là cộng sự lâu như thế rồi, cô biết Giả Lạc Sơn sẽ không đưa ra bất cứ ý kiến hay kiến nghị nào cho cô, nhưng đây là trình tự công việc, cô cần phải làm bản nghiên cứu thị trường và phải thông qua Giả Lạc Sơn.

Trong phòng làm việc của phó tổng giám đốc, không biết Giả Lạc Sơn đang trò chuyện qua webcame cùng ai mà vẻ mặt tươi cười hớn hở. Thẩm Xuân Hiểu vừa gõ cửa, ông ta liền tắt cửa sổ hội thoại đi và ngước mắt lên, gương mặt tươi cười bỗng trở nên nghiêm túc. “Vào đi!”

Thẩm Xuân Hiểu đã nhiều lần nhìn vẻ giả bộ của ông ta như thế nên cũng chẳng lạ lẫm gì. Cô cầm tập tài liệu đến và nói: “Phó tổng giám đốc Giả, hiện tại Tổng giám đốc Vương của Hoa Vũ vẫn thiếu chút lòng tin với sản phẩm của chúng ta, tôi muốn làm một bản điều tra thị trường chi tiết, rồi căn cứ vào những số liệu đó để chứng tỏ ưu thế sản phẩm của chúng ta, đây là bản kế hoạch, anh xem giúp!”.

Giả Lạc Sơn mở tập tài liệu ra, nhìn bản kế hoạch rồi ngước mắt hỏi: “Thế ai đi làm điều tra thị trường?”.

“Tôi đích thân đi!”

Giả Lạc Sơn dùng những ngón tay thô, ngắn của mình chỉ chỉ vào bản kế hoạch, nói: “Tiểu Thẩm à, việc nghiên cứu thị trường nói khó thì chẳng phải khó, nhưng cũng không phải công việc quá dễ dàng, cô có thể đích thân đi thì tôi yên tâm rồi. Nói thực là, hơn nửa tháng nay, tôi chẳng nghe thấy tin tức gì tốt đẹp cả, Tổng giám đốc Trần chỉ cho chúng ta thời gian ba tháng thôi, Tiểu Thẩm, cô phải cố gắng hết sức mới được!”.

“Tôi biết!” Thẩm Xuân Hiểu biết ông ta đang trách cứ công việc của mình tiến triển quá chậm, đối với kiểu cấp trên chỉ ngồi trong phòng làm việc mà chỉ tay múa chân thế này, Thẩm Xuân Hiểu biết rằng im lặng là diệu kế. Tục ngữ nói rất đúng, thà đắc tội với người quân tử còn hơn đắc tội với kẻ tiểu nhân. Ông ta có thể ngồi lên đến vị trí này, tất nhiên cũng có điểm hơn người, chỉ cần ông ta không can thiệp vào cách thức và phương pháp làm việc của cô thì cô cũng nguyện ngoan ngoãn nghe đến cùng.

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 3.3

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s