Đối thủ tình trường – Chương 3.4

Giả Lạc Sơn hiển nhiên rất thoải mái với thái độ phục tùng mà Thẩm Xuân Hểu thể hiện, nói: “Tiểu Thẩm à, theo tôi thấy thì năng lực làm việc của cô rất xuất sắc, lần này Tổng giám đốc Trần đích thân ra chỉ thị, tôi có thể đứng trước mặt Giám đốc Trần mà vỗ ngực nói rằng, cô và Lư Hạo Tường nhất định sẽ đưa được sản phẩm của chúng ta vào quầy chuyên dụng Hoa Vũ, cho nên, cô hãy dốc toàn sức lực để làm việc. Hai người, không ai được làm mất mặt tôi đâu!”.

Thẩm Xuân Hiểu tiếp tục tỏ vẻ ôn hòa: “Vâng, Phó tổng giám đốc Giả, anh còn gì sai bảo không? Nếu không, tôi xin phép đi chuẩn bị cho việc điều tra thị trường chiều nay”.

“Cô đi được rồi!” Giả Lạc Sơn huơ huơ tay, sau đó tiếp tục nhấn chuột mở khung hội thoại.

Thẩm Xuân Hiểu quay người ra khỏi phòng phó tổng giám đốc, việc khổ nhất trên đời này chính là ngày nào cũng phải nghe người ta lên giọng trịch thượng. Bây giờ, cô đang phải chịu đựng điều ấy.

Về đến phòng làm việc, cô lập tức hối hận về việc rời khỏi văn phòng của mình, nếu biết trước hậu quả sẽ là tu hú sẵn tổ thì nhất định cô sẽ khóa cửa phòng lại.

Lư Hạo Tường đang ngồi trên ghế làm việc của cô, ung dung thư thái, hoàn toàn không coi mình là người ngoài.

Vừa rồi ở chỗ Giả Lạc Sơn, cô đã chịu đủ sự sai bảo rồi, người ta là cấp trên nên có quyền áp bức người khác, cô chỉ đành ngậm ngùi chịu đựng. Bây giờ, Lư Hạo Tường cũng đến để ức hiếp cô sao? Thẩm Xuân Hiểu kìm nén cơn tức giận trong lòng, đi đến gõ gõ vào bàn, nhắc nhở: “Giám đốc Lư, xin anh nhìn cho rõ, chủ nhân văn phòng này họ Thẩm chứ không phải họ Lư”.

Lư Hạo Tường ngước mắt nhìn cô, mỉm cười nói: “Tôi đến nhưng không gặp được người, cứ ngỡ là có người đi hẹn hò trong giờ làm việc rồi cho nên mới ngồi đây chút thôi”.

Thẩm Xuân Hiểu đặt tập tài liệu xuống bàn, trịnh trọng nói: “Thế thì mời Giám đốc Lư dịch chuyển cái mông của anh đi, từ đâu đến thì quay trở về đó cho!”.

“Chiếc ghế này ngồi rất thoải mái!” Lư Hạo Tường vỗ tay đứng dậy, tươi cười nói: “Chúng ta là nhân viên cùng công ty, cô cũng nên khách khí một chút, đồng nghiệp Tiểu Thẩm ạ! Đúng rồi, gọi cô là Tiểu Thẩm thì có đôi chút thất lễ quá, cô lớn tuổi như vậy phải gọi là Đại Thẩm hợp hơn đấy! Cô cảm thấy thế nào?”.

“Tùy anh thôi.” Cái gì mà Tiểu Thẩm với Đại Thẩm chứ, rõ ràng anh ta đang có ý sỉ nhục mình, Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười nói: “Giám đốc Lư, anh đã xem chương trình Thế giới động vật chưa?”.

“Tôi không xem! Có vấn đề gì sao?”

“Thế thì thật đáng tiếc, nhân vật chính trong đó đều là đồng loại của anh.” Thẩm Xuân Hiểu tít mắt cười, nói: “Tối qua chương trình còn có một đoạn rất hay, chú hươu con phát hiện ra một bãi đất đầy cỏ xanh và nước uống, chú ta đang vui vẻ thưởng thức thì một con hươu to nhìn thấy, liền chạy đến tranh giành. Hươu con đâu chịu nhường, bởi thế, hai chú hươu bắt đầu quần nhau trên bãi cỏ, hươu con thương tích đầy mình và hậm hực bỏ đi. Hươu to dương dương tự đắc hưởng thụ đồ ăn. Ngài xem, súc sinh vẫn là súc sinh, tàn sát đồng loại mà vẫn an nhiên vui vẻ, tu hú sẵn tổ thì cũng sẽ tự cất tiếng kêu đắc ý như thế thôi!”.

Lư Hạo Tường dựa vào bàn, cười nói với Thẩm Xuân Hiểu đang trở về chỗ mình vừa ngồi: “Đúng thật. Chị nói xem con hươu to đó có thể là thím[1] nhỏ hay thím lớn của chú hươu nhỏ! Thím lớn mà không có phong độ của một người thím lớn, lại còn muốn làm thím già ăn cỏ non. Thật đáng ghét, đáng ghét!”.

Hai người càng nói càng khách sáo, ngay cả cách xưng hô cũng trở nên trịnh trọng hơn, một người thì gió xuân phơi phới, một kẻ lại tươi cười như hoa, lại còn nói những lời cạnh khóe, nham hiểm, nói năng bốp chát, sát khí đằng đằng, thật là cảnh tàn sát khốc liệt.

Thẩm Xuân Hiểu đã ngồi vào vị trí của mình, nghe Lư Hạo Tường một câu thím lớn, hai câu thím già thì trong lòng hậm hực, nhưng nét mặt vẫn tươi cười, lời nói như chứa đầy dao găm: “Còn chưa hết đâu, hươu to đang vô cùng đắc ý thì một con hổ chạy bổ đến, ngoạm một miếng vào bụng hươu to. Hươu to bỗng chốc máu tươi lênh láng, kêu gào ai oán. Cái đó gọi là hại người sẽ bị người khác ức hiếp lại. Hươu to là loại súc sinh ỷ thế hại người, tưởng rằng mình là thiên hạ vô địch, nhưng có hươu ác ắt phải có hổ dữ thôi”.

“Thím hươu chết như thế sao? Ồ… Thật đáng tiếc, Đại Thẩm!” Anh cố ý kéo dài chữ “ồ” tỏ vẻ bỗng chốc hiểu ra vấn đề.

Thẩm Xuân Hiểu không nhịn nổi nữa. “Giám đốc Lư, anh đã chiếu cố đến chỗ tôi như thế, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Lư Hạo Tường thấy cô đổi đề tài, cũng không thừa thắng đến cùng nữa, liền nói: “Chúng tôi đã thiết kế xong sản phẩm mới, chuyện này chắc Giám đốc Thẩm đã biết. Chiều nay chúng tôi sẽ có một cuộc họp nhỏ để giới thiệu cho cô đôi chút về những nét đặc sắc cũng như ưu thế của sản phẩm, Giám đốc Thẩm có thể đến chứ?”.

“Xin lỗi, chiều nay tôi có việc khác rồi!” Thẩm Xuân Hiểu giận dỗi nói.

Lư Hạo Tường chau mày: “Có việc khác?”.

“Tôi phải đi điều tra thị trường, nếu chỉ dựa vào thiết kế mới của anh thì tôi nghĩ, muốn vào được quầy chuyên dụng của Hoa Vũ thật là điều viển vông. Tôi phải tổng hợp tất cả tư liệu nên không có thời gian đến cuộc họp của anh đâu!”

 Lư Hạo Tường gật gật đầu, khóe môi nhếch lên một nét cười, lạnh lùng nói: “Thời gian của Giám đốc Thẩm đã quý hóa như thế thì chúng tôi cũng đành chủ động làm thế nào cho thích hợp với thời gian của cô. Chiều nay cô đi điều tra sao? Thế thì đổi sang tối đi, bảy giờ tối bắt đầu nhé, OK?”.

“Vì sao lại phải tăng ca vào buổi tối, ngày mai không được sao?” Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt, nhẫn nại nói.

“Giám đốc Thẩm, thời gian là vàng bạc. Cô nên biết năm nay, Tổng giám đốc Vương của Hoa Vũ đã ra chỉ thị rằng chỉ mở rộng thêm một quầy hàng chuyên dụng cho thời trang, cô có thời gian nghỉ ngơi, nhưng người khác không như thế, quản lý Thị trường của Công ty Long Khánh gần như làm việc không ngơi nghỉ. Tôi không muốn thiết kế của chúng tôi vất vả làm ra, vì lý do của Giám đốc Thẩm cô mà không được xếp vào vị trí thích hợp.” Lư Hạo Tường không nể tình nói: “Việc này phải giải quyết xong trong ngày hôm nay, Giám đốc Thẩm không cần tôi quán triệt thêm gì nữa chứ?”.

Thẩm Xuân Hiểu bị chẹn họng, bực bội nói: “Anh…”, những lời phía sau không được nói ra, thay vào đó là: “Tăng ca thì tăng ca, ai sợ ai chứ?”.

Lư Hạo Tường như cười như không, nói: “Giám đốc Thẩm không muốn tăng ca, lẽ nào tối nay lại có hẹn?”.

Chỉ nói tới chữ “lại” thôi, Thẩm Xuân Hiểu vừa nghe đã biết ngay, tối qua dù trốn tránh nhanh thế nào, anh ta vẫn nhìn thấy, rồi mượn cơ hội tối nay để chế giễu mình.

Thẩm Xuân Hiểu tươi cười, nói: “Ngài đoán đúng lắm, Giám đốc Lư, nếu ngài muốn cô độc đến già để giảm vấn đề gia tăng dân số của Trung Quốc thì tôi không có sự giác ngộ cao như ngài được, có hẹn là việc rất bình thường mà!”.

Lư Hạo Tường phì cười, nói: “Lại là một lần xem mặt nữa sao? Tinh thần gấp rút đi xem mặt của Giám đốc Thẩm thật khiến người khác bái phục, tối nay tôi lại phá hỏng việc tốt của quý cô rồi, tôi vạn lần áy náy!”.

“Anh chết đi!” Thẩm Xuân Hiểu cuối cùng cũng nổi cáu, đứng phắt dậy, chiếc kẹp tài liệu trống mang theo nỗi tức giận ngút trời của cô hướng thẳng đến Lư Hạo Tường chỉ cách anh một chiếc bàn.

Lư Hạo Tường thật sự rất nhanh nhạy, chỉ hơi nghiêng người đã né được tốc độ phản công của cô. Chiếc kẹp kia không có vật chịu lực nên vẫn bay với tốc độ chóng mặt về phía trước.

Đúng lúc này, An Ni vừa hay gõ cửa, cô mới đưa tay lên thì kẹp tài liệu rơi xuống bên chân.

Cô giật thót, chớp chớp mắt, hoảng hồn nhìn cấp trên, không biết mình đã làm gì mà khiến Giám đốc Thẩm tức giận đến thế. Vừa ngẩng đầu lên, cô lại nhìn thấy ngay gương mặt tươi cười, anh tuấn của Lư Hạo Tường.

Bị ánh mắt anh nhìn trực diện, An Ni bất giác ửng hồng hai má, vội cúi xuống nhặt kẹp tài liệu lên. Lư Hạo Tường mỉm cười, nói: “Đừng sợ, phụ nữ thất tình đều có phản ứng như thế cả, hai ngày sau sẽ bình thường thôi mà!”.

An Ni đâu dám tiếp lời, chỉ đỏ mặt.

“Lư Hạo Tường, anh nói ai thất tình?” Thẩm Xuân Hiểu tức giận bừng bừng.

Lư Hạo Tường nhún nhún vai, ngửa hai bàn tay ra, nói với vẻ mặt bất ngờ: “Lẽ nào tôi đoán sai? Tôi thấy hôm nay không có ai tặng hoa cho cô, nên nghĩ rằng cô vì buồn chán mà không kiểm soát nổi hành vi thôi. Xem ra, thời kỳ đầu của gian đoạn tiền mãn kinh là sát thủ lớn nhất của phụ nữ, ngay cả người lãnh đạo có tri thức như Giám đốc Thẩm cũng không thể né tránh!”.

An Ni nghe xong liền hiểu, hóa ra nơi đây đang là vùng thị phi, lửa giận ngút trời, vậy nên đi khỏi là thượng sách. Cô vội vàng đặt nhẹ kẹp tài liệu lên bàn, cố gắng để mình không gây sự chú ý, rồi men theo tường rón rén bước ra.

Có An Ni làm gián đoạn như thế, Thẩm Xuân Hiểu đã khống chế được cảm xúc của mình, cô đã từng thề rằng sẽ không để anh chàng này làm ảnh hưởng đến tâm trạng nữa, không ngờ trong phút chốc chẳng thể nhẫn nhịn nổi.

Thẩm Xuân Hiểu ngồi xuống, nhìn Lư Hạo Tường lần nữa, sắc mặt đã bình tĩnh hơn, nói: “Tối nay tôi sẽ đến đúng giờ, anh không có chuyện gì nữa thì cút đi được rồi đấy!”.

Lư Hạo Tường lắc đầu, thản nhiên nói: “Đạo tiếp khách của Giám đốc Thẩm cần phải bổ túc, tôi đã đích thân đến thông báo về cuộc họp, hơn nữa còn chiều theo mong muốn của cô mà đổi giờ họp, chí ít cô cũng nên nói tiếng cảm ơn chứ?”.

“Cảm ơn cái đầu anh ý!” Thẩm Xuân Hiểu trong bụng vẫn không có thiện cảm, buột miệng nói: “Trước đây An Châu đúng là mắt để sau gáy nên mới yêu anh chàng tiểu nhân, thô bỉ và vô liêm sỉ như anh”.

Nụ cười của Lư Hạo Tường cứng đờ trên mặt, câu nói ấy như một lưỡi dao đâm trúng vào trái tim khiến anh đau nhói. Cảm giác đau đớn len lỏi đến khắp nơi vừa chân thực vừa mãnh liệt, nó giống như một lưỡi dao sắc nhọn, có đối phó thế nào cũng không kịp, để rồi bị nó đâm thẳng vào trái tim, khiến anh đau đớn đến mức gần như nghẹt thở.

Thẩm Xuân Hiểu thấy sắc mặt anh trắng bệch, biết là câu nói vừa rồi hơi quá đáng, tình cảm của anh đối với An Châu vô cùng sâu sắc, An Châu đã rời xa hơn nửa năm rồi thế mà anh vẫn bị tổn thương mỗi khi nhắc đến cái tên ấy. Nhưng đó cũng là do anh tự chuốc lấy thôi, nếu không phải anh miệng lưỡi ngoa ngoắt, hết lần này đến lần khác chạm vào dây thần kinh bực tức của cô thì cô cũng sẽ chẳng bới móc nỗi đau của anh như thế.

Sắc mặt của Lư Hạo Tường dần trở nên nhợt nhạt, anh trừng mắt nhìn cô, đôi mắt tràn đầy tia giận dữ, có cả sự lạnh lùng không nói nên lời và nỗi uất hận không sao tả xiết.

Thẩm Xuân Hiểu cũng mở to mắt, ai bảo anh ta luôn mang sự oán hận với An Châu đặt lên cô chứ? Nếu không thì tại sao anh ta lại luôn gây chuyện với cô như thế? Anh ta hưởng thụ cảm giác thích thú của sự báo thù trong sự dối mình dối người, anh ta dựa vào cái gì mà bắt một người ngoài như cô phải chịu đựng sự giày vò ấy? Nhưng, nhìn nỗi đau khổ vô bờ trong ánh mắt anh, cô lại cảm thấy mình hơi nhẫn tâm, hơn nữa còn dấy lên chút áy náy, không biết nên mở lời thế nào. Giây phút này, cô hận trái tim mềm yếu không đúng lúc của mình vô cùng.

Lư Hạo Tường hừ một tiếng rồi quay người sải bước ra khỏi phòng làm việc.

Thẩm Xuân Hiểu thẫn thờ hồi lâu mới định thần lại, bèn lắc đầu cười: Mình cũng trở nên mất phong độ như anh ta rồi! Chửi rủa người khác thì không nên chạm vào nỗi đau của họ, lấy An Châu để công kích anh ta quả thật chẳng quang minh chút nào. Cô đảm bảo rằng, chỉ duy nhất một lần như thế, cho dù Lư Hạo Tường có mỉa mai như thế nào, mình cũng sẽ không cho phép bản thân trở nên mất phong độ như vậy nữa.

Thu dọn kẹp tài liệu, ký đống văn bản mà An Ni vừa mang đến, Thẩm Xuân Hiểu dùng những công việc vụn vặt để che giấu cảm giác áy náy của mình.

Một lúc sau, cô định thần lại, mình áy náy gì chứ? Chuyện về An Châu, cô cần gì phải chịu trách nhiệm. Tình cảm của cô ấy và Lư Hạo Tường có vấn đề thì người ngoài sao có thể gánh vác hết trách nhiệm được. Tình cảm của họ xảy ra trục trặc, cũng có liên quan gì tới cô.

Cho dù An Châu thay lòng đổi dạ, cho dù An Châu bỏ mặc anh thì nhất định cũng chỉ do anh xử lý mọi việc không chu toàn. Nếu không, người đàn ông khác sao có thể dễ dàng chiếm được trái tim của An Châu như thế?

Ở điểm này, cô thà chết cũng sẽ bảo vệ tình bạn, tuy cô và người đàn ông kia của An Châu chẳng có chút giao tình nào với nhau.


[1] Từ 沈 và 婶 có cùng âm đọc là Thẩm (shen), nhưng từ 沈 là họ Thẩm, còn từ 婶 có nghĩa là thím. Ở đây Lư Hạo Tường đang nói đểu Thẩm Xuân Hiểu.

 

Advertisements

One thought on “Đối thủ tình trường – Chương 3.4

  1. Pingback: Đối thủ tình trường – Lăng My | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s