Duyên nợ đào hoa – Chương 5.1

Chương 5

Bản tiên quân như một gốc cây già cỗi bị sương đánh tuyết đè, chợt thấy gió xuân thổi tới, một thoáng không dằn lòng được, đầu cành đã rộ kín hoa thơm.

Nói đơn giản dễ hiểu hơn một chút, hiện giờ bản tiên quân đang vui như mở cờ trong bụng.

Trong khoảnh khắc nở hoa ấy, ta nhìn chăm chăm vào người đối diện hơi lâu một chút, bất giác nở nụ cười, phỏng chừng cũng vì không chú ý mà dư thừa chút hân hoan. Lý Tư Nguyên đứng sau lưng ta “khụ khụ khụ” mấy tiếng liền. Ta mau chóng tỉnh ra, lại định chạy tới nắm chặt lấy hai tay đối phương như hồi trước, chỉ thấy Lý Tư Nguyên càng “khụ khụ khụ” dữ dội hơn.

Sắc mặt Đông Quận Vương thoáng chút lo âu: “Nguyên Nhi, sao con cứ ho mãi thế, chẳng nhẽ đã bị nhiễm phong hàn rồi?”.

Lý Tư Nguyên nói: “Không sao đâu ạ, chắc tại ban nãy có gì đó mắc trong cổ họng thôi ạ…”. Anh ta nói xong liền bật cười ha hả, “Tam đệ đúng là đã ngưỡng mộ dáng vẻ, phong thái của Triệu công tử quá rồi, bắt chuyện cũng không biết mở lời thế nào, ha ha…”.

Lúc này bản tiên quân mới hoàn hồn lại, chắp tay lễ độ nói: “Ngưỡng mộ đã lâu, tại hạ Lý Tư Minh, Triệu công tử xin đừng khách khí”.

Trên thiên giới đã dính lấy nhau cả mấy nghìn năm, thế mà trước mặt người khác vẫn phải giả bộ khách sáo, đúng là thú vị, thú vị.

Đông Quận Vương nói: “Cha phải khẩn khoản thỉnh cầu Triệu công tử suốt mấy ngày, công tử đây mới chịu vào trong vương phủ làm khách, ba người các con đối đãi với công tử nhất định phải cung kính, khiêm nhường. Sau này chỉ cần gọi ‘Triệu tiên sinh’ là được”.

Khẩn khoản thỉnh cầu mấy ngày? Tên này nhất định đã sớm giăng sẵn bẫy chờ ngươi đi mời hắn về, ngoài mặt thì ra vẻ ung dung không thèm để ý, nhưng trong lòng thì tìm đủ trăm phương nghìn kế để vào được trong này.

“Triệu tiên sinh” cười cũng ra dáng lắm, “Vương gia thật khách khí quá, Triệu Hoành làm sao dám nhận”.

Đông Quận Vương vội nói: “Đâu có, đâu có”, nói xong liền dặn dò kẻ dưới chuẩn bị một gian phòng thượng hạng cho Triệu tiên sinh, hầu hạ tắm rửa thay y phục, kế đó bày tiệc rượu mời khách để tẩy trần.

Bên cạnh Triệu tiên sinh lúc nào cũng có cả đám người vây quanh hầu hạ, bản tiên quân đành trở về Hàm viện, tâm tình như đứng đống lửa như ngồi đống than, kể cho cái cột gỗ hình người tên là Thiên Xu ấy vài chuyện thế gian ít ai biết đến. Nói là kể cho y nghe, cũng coi như tự lẩm bẩm một mình để giết thời gian.

“… Sau khi Khương Tử Nha tới Tây Kỳ rồi…” Nguyên Thủy Thiên Tôn từng lải nhải với bản tiên quân công trạng mà đồ nhi của ông ta lập được tới tận mấy lần, nhưng giờ này ta nghĩ nát óc cũng chẳng nhớ ra. “Khụ, khi Dương Tiễn ra sức chém Hoa Sơn, đất trời biến sắc, tinh tú ngả nghiêng. Con yêu tinh gấu đen đó nhảy ra khỏi núi, ‘Tên Trương đạo sĩ kia, ta tu luyện ở chốn này, chưa từng làm hại đến ai, vì sao ngươi cứ khăng khăng đòi lấy mạng của ta!’”.

“Lý công tử.” Lần đầu tiên Mộ Nhược Ngôn chủ động nói chuyện với bản tiên quân, nhất thời ta không phản ứng kịp, người cứ ngơ ra.

“Có phải ngươi chê ta nói quá nhiều, quấy rầy ngươi không? Vậy để ta ra sân dạo một chút, ngươi cứ nghỉ ngơi đi.”

“Không sao.” Mộ Nhược Ngôn lại lộ ra ý cười nhẹ tênh, nụ cười này của y, tựa như ánh nắng ôn hòa chiếu vào mặt nước.

“Quan Công đấu với Tần Quỳnh[1] là một quyển sách hay, Khương Thái Công, Nhị Lang Thần cùng Trương Đạo Sĩ – ba anh hùng đại chiến gấu đen cũng là một câu chuyện ly kỳ.”

Ta ngượng ngùng ho khan một tiếng, “Hôm nay ngươi bị rơi xuống nước, thân thể nhiễm lạnh, cứ nằm nghỉ một lát cho ấm người đi. Ta… khụ… để bản công tử sai người nấu cho ngươi chút canh gừng”.

Ta đi lòng vòng khắp ngõ ngách trong viện, lần khần tới khi trời tối hẳn. Trong bữa tiệc tẩy trần ta cũng chỉ khách sáo nói được mấy câu, tiệc tan, ai về phòng nấy. Bản tiên quân rửa mặt tắm gội, cùng Mộ Nhược Ngôn kề đầu mà ngủ, nửa đêm thanh vắng, lại nghe thấy tiếng cười khẽ vang trên đỉnh đầu: “Tống Dao ngươi có cơ hội được ngủ cùng với Thiên Xu Tinh quân, đã say mộng tiên rồi đấy ư?”.

Bản tiên quân bị nhốt trong xác phàm của Lý Tư Minh, bị hắn chọc cho một câu, không sao trả đũa được, thẳng tay lật chăn, nhỏm người định dậy. Trên đỉnh đầu lại vọng xuống tiếng nói: “Dậy làm gì, đêm khuya làm bừa, quấy rầy đến Thiên Xu thì không hay. Ngươi nằm xuống đi, ta sẽ thả ngươi ra”.

Tâm trí thanh linh, tứ chi hoàn toàn thả lỏng. Ta thoát ra khỏi thân thể của Lý Tư Minh, đưa mắt nhìn bốn phía, bước ra khỏi cửa. Hắn đứng dưới ánh trăng, nói: “May mà có phép Tiên Ẩn, nếu không cái tình cảnh này của ta với ngươi bị kẻ nào nhìn thấy, nhất định lại lan truyền chuyện ma quỷ”.

Bản tiên quân nhịn cả nửa ngày, cuối cùng cũng có thể lao về phía trước, “Hoành Văn!”.

Hoành Văn Thanh quân phe phẩy cây quạt rách của hắn nói, “Ta ở trên thiên đình thấy ngươi ôm ấp Thiên Xu vô cùng thân mật, nhịn không được phải xuống đây nhìn tận mắt, ngóng từ xa đúng là không bằng nhìn gần”.

Chẳng lẽ lúc bản tiên quân chịu tội dưới này, cả đám tiên bạn tiên bè đều xúm cả lại, đứng trên mây cao xem kịch sao? Cơ mặt ta co giật, nói: “Làm sao ngươi nhìn được?”.

Hoành Văn nói: “Những ngày trên thiên đình nhàn nhã tự tại, khó tránh khỏi có chút cô đơn. Mệnh Cách có một tấm Kính Quan Trần, có thể nhìn được những chuyện dưới thế gian. Thỉnh thoảng mang tới cùng ta quan sát một phen”.

Không ngờ trong tay lão già Mệnh Cách lại còn có thứ như vậy, không biết ngoài Hoành Văn ra, lão còn dẫn ai đi nhìn cùng nữa không. Vừa nghĩ tới chuyện có vài đôi mắt đang chăm chú dõi xuống từ trời cao khi ta ôm Thiên Xu mà độ khí, mà mớm thuốc, là cái bản mặt già nua của bản tiên quân lại không nhịn được mà nóng bừng lên.

“Ngươi đã trông thấy qua cái kính đó, cũng nên hiểu từ sau khi xuống trần ta đã phải trải qua những ngày thế nào. Lần này ngươi xuống trần là do Ngọc Đế hạ lệnh, hay là lén lút hạ phàm?”

Bản tiên quân và Hoành Văn đã làm bạn mấy nghìn năm, tính tình hắn thế nào ta sớm rõ như lòng bàn tay, ngoài miệng thì cay nghiệt, nhưng nhất định là do thấy ta ở nhân gian thê thảm quá, mới cố ý hạ giới giúp ta một tay.

Hoành Văn khoan thai nói, “Mệnh Cách Tinh quân chết ngập trong đống việc nhỏ việc to, không rảnh chiếu cố chuyện dưới đây. Nam Minh Đế quân đời này là kẻ kiêu hùng kiệt xuất, Ngọc Đế sợ ngươi không có phép tiên thì đánh không lại hắn, cần có người trợ giúp. Tính đi tính lại, trên tiên giới chỉ có ta là có chút rảnh rỗi, ta và ngươi lại thân hơn người khác, liền phái ta xuống đây”.

Sau khi Hoành Văn hạ giới, cố ý tạo một cơ hội “tình cờ gặp gỡ” với Đông Quận Vương và Lý Tư Hiền dọc đường từ biên trấn[2] về Thượng Xuyên, cùng hai người này ngồi trong quán trà ven đường, đàm đạo về binh pháp thế cục. Hoành Văn Thanh quân là ai? Là vị Thượng quân cai quản học vấn của thế gian trên thiên đình. Chỉ nói vài câu đã dọa cho Đông Quận Vương đầu váng mắt hoa, hô lớn “tiên sinh đúng là người trời đây mà”, nằn nì đến ba bốn lượt mới thỉnh được “pho tượng thần” này về nhà.

Mấy ngày qua, bản tiên quân không ít lần oán trách Ngọc Đế, quả thực ta đã sai rồi. Ngọc Đế ngài tuy rằng thỉnh thoảng có hơi thất đức một tí, nhưng phẩm hạnh thần tiên vẫn cao sừng sững, anh minh nhân từ. Để Hoành Văn hạ giới, như tặng bát canh sâm giữa trời tuyết giá, quá nhân từ; như thêm cánh cho mãnh hổ, quá anh minh.

Bản tiên quân cùng Hoành Văn đứng bên bờ hồ sen, ta đưa mắt nhìn hắn, hết ngắm trên lại ngắm dưới, lòng đầy hân hoan. Hoành Văn nhìn ta cười, “Lần này hạ giới, ta dùng cái tên ngươi đã đặt cho ta ngày trước, Triệu Hoành”.

Ta im lặng cười mấy tiếng, đột nhiên nhớ ra một chuyện, “Phòng ngủ dành cho ngươi ở chỗ nào, dẫn ta đi xem thử, sẵn tiện nhớ đường luôn”.

Hoành Văn vui vẻ dẫn ta đi về phía trước, thì ra chỗ hắn ở ngay trong chính sương bên trái, vừa ra khỏi Hàm viện là đã tới rồi. Ta nhìn vào trong phòng, giữa bóng đêm lờ mờ không thấy rõ được gì. Lần mò tới bên giường, bản tiên quân ngồi xuống, không khỏi than thở: “Nhìn thấy giường liền muốn ngủ, mấy ngày nay ta đã ngủ được giấc nào tử tế đâu”.

Hoành Văn nói: “Ngươi muốn ngủ thì cứ ngủ, dù sao Lý Tư Minh với Thiên Xu vẫn đang nằm cùng trên một chiếc giường. Trước khi trời sáng ta sẽ đưa ngươi về”.

Bản tiên quân cũng chẳng khách sáo với hắn làm gì. Mấy ngày qua, ban ngày thì bị giày vò, ban đêm còn phải nghĩ đến Thiên Xu đang nằm bên cạnh, lúc lật người không được đè vào, lúc ngủ không được mở miệng ra ngáy kẻo lại làm đối phương giật mình. Lo lắng đủ bề, không sao yên tâm mà ngủ cho được. Bản tiên quân xoay người lên giường, nằm phía trong, ngáp dài một cái, mơ màng muốn ngủ.

Hoành Văn nằm xuống bên cạnh, ta nói: “Tối nào ngươi cũng lôi ta ra đi, để Lý Tư Minh nằm cạnh Thiên Xu là được rồi, bản tiên quân tự mình đi tìm giường để ngủ”.

Hoành Văn thong thả nói: “Ngươi nói kiểu gì thế, được cùng Thiên Xu Tinh quân đêm đêm chung giường, ngươi lại còn kén cá chọn canh, không sợ bị thiên lôi đánh chết sao. Ta ở trên trời nhìn ngươi ôm Thiên Xu, độ khí rồi mớm thuốc, trông cũng thích thú lắm kia mà, sao tới trước mặt ta rồi lại bắt đầu làm bộ làm tịch là thế nào”.

Hắn áp đầu lại gần bên tai bản tiên quân, thấp giọng nói: “Ngươi có được lộc tiên của Thiên Xu Tinh quân, trong lòng có dao động không đấy”.

Ta vươn tay ôm chặt lấy Hoành Văn, hơi nhỏm người dậy nở nụ cười háo sắc nói, “Thiên Xu tuy thanh tú, nhưng sao so được với phong thái hào hoa của Hoành Văn Thanh quân đạm nhã vô song, đệ nhất trên thiên giới. Có Thanh quân bên cạnh, trong mắt Tống Dao còn có thể dung nạp thêm ai khác sao. Mấy ngàn năm qua Tống Dao ta chỉ có một cái tà tâm, ấy là muốn được cùng với Thanh quân vu sơn[3] một tối. Nếu như Thanh quân bằng lòng…”.

Hoành Văn thấp giọng nói: “Nếu ta bằng lòng, thì sao?”.

Bản tiên quân thu ngay nụ cười háo sắc lại, nghiêm trang đáp, “Thanh quân thuận theo ta, sau đó thiên binh thình lình giáng xuống, tóm cổ hai ta về thiên đình. Ngọc Đế nhất định sẽ khai ân với Thanh quân, giam cầm mấy ngày, giáng chức vài bậc, nhiều lắm cũng chỉ bị giáng xuống làm Nguyên quân cỡ như ta là cùng. Tống Dao ta nhẹ thì ‘xoẹt’ một tiếng trên Tru Tiên Đài, nặng thì ‘xoẹt’ một tiếng, bổ thêm


[1] Quan Công đấu với Tần Quỳnh: Đây vốn là một vở tương thanh (một loại hát nói dân gian) của Hầu Bảo Lâm. Quan Công, hay còn gọi là Quan Vũ, là đại tướng của nhà Thục thời Tam Quốc. Tần Quỳnh lại là đại tướng cuối đời Tùy đầu đời Đường. Hai người cách nhau đến mấy trăm năm, gặp nhau cũng còn không được, chứ đừng nói gì đánh đấm. Thế nên, vở tương thanh này mang tính châm chọc, mỉa mai. Câu “Quan Vũ đấu với Tần Quỳnh” cũng lưu truyền rộng rãi, để chế nhạo những kẻ đã không biết lại thích huênh hoang.

[2] Biên trấn: Là thị trấn quan trọng ở vùng biên giới.

[3] Truyền thuyết kể rằng, Viêm Đế có một người con gái, tên Dao Cơ, nhưng chưa gả chồng thì đã mất. Nàng được chôn ở núi Vu Sơn, dân gian tôn làm thần nữ. Có một ngày Sở Vương đến dạo chơi ở đất Cao Đường, nơi có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp. Nhà vua mệt mỏi nằm nghỉ dưới chân núi, mơ thấy có một người con gái xinh đẹp tuyệt trần, tự xưng là Thần nữ núi Vu Sơn, là người “Triêu vi hành vân, mộ vi hành vũ” (Buổi sáng làm mây, buổi tối làm mưa”, cùng nhà vua ân ái một đêm. Sau đó Sở Vương đã kể lại chuyện này cho Đại phu Tống Ngọc nghe, ông đã viết một bài “Phú Cao Đường” rất nổi tiếng để ghi lại chuyện này. Từ đó về sau, người đời cũng thường dùng những cụm từ như “Mây mưa”, “Vu Sơn” để ám chỉ chuyện ân ái.

 

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 5.1

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s