Đối thủ tình trường – Chương 3.5

Còn Lư Hạo Tường, anh ta cũng chỉ là người dưng không hơn không kém!

Đi điều tra thị trường trong buổi chiều không phải là việc dễ dàng, Thẩm Xuân Hiểu không sợ khổ, huống hồ việc điều tra, nghiên cứu thị trường này chỉ có cô đích thân đi làm mới có thể nắm bắt được xu hướng thị trường mới nhất, không phải là cấp dưới cứ nộp lên một đống số liệu là cô có thể nắm bắt được hết.

Cô chỉ đưa trợ lý An Ni đi cùng, lần này là thực hiện giai đoạn đầu của công việc đưa sản phẩm vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ, hơn nữa, năm nay Hoa Vũ cũng chỉ gia tăng một chỉ tiêu cho quầy chuyên dụng thời trang thôi. Ít nhiều gì thì cũng có hai con mắt cùng hướng đến quầy chuyên dụng đó, chưa kể, từ trước tới nay, Long Khánh là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, họ cũng đã ra mặt đọ sức với công ty cô, bởi thế cô đâu dám khinh suất.

Đã gặp được Vương Chấn Duy mấy lần nhưng thái độ của anh ta từ đầu chí cuối vẫn rất mơ hồ. Cô biết Vương Chấn Duy có chút thiếu tín nhiệm với sản phẩm và năng lực kinh doanh của công ty mình, nhiệm vụ trước mắt, đương nhiên là phải nghĩ cách để Vương Chấn Duy hiểu rõ được sản phẩm của công ty và tin vào năng lực của cô.

Đúng là không tìm hiểu thì không biết, phương pháp kinh doanh của Công ty Long Khánh quả nhiên lợi hại. Thẩm Xuân Hiểu vừa nghiên cứu vừa âm thầm sợ hãi. Vị quản lý Thị trường này của Long Khánh mới được thăng chức nửa năm, không ngờ anh ta đã tạo được mạng lưới kinh doanh chặt chẽ và hùng mạnh như thế. Đều tại cô đã quá khinh suất, xem ra đối thủ Long Khánh còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

Thẩm Xuân Hiểu mệt mỏi trở về công ty, đã gần đến giờ tan ca rồi, nghĩ tới việc sắp phải ngồi nghe Lư Hạo Tường giới thiệu về kế hoạch mới của anh, hơn nữa, cũng phải điều chỉnh lại số liệu điều tra, xem ra hôm nay cô phải ở lại đến tận khuya thôi. Cô nhờ An Ni gọi giúp suất ăn nhanh rồi vùi đầu vào đống tài liệu.

Những tài liệu này, cô vốn đã có thể giao cho An Ni xử lý sơ bộ, nhưng không biết dạo này cô ấy bận việc gì mà cứ tới giờ tan ca là đã sáng mắt lên rồi, thoáng cái đã chẳng thấy đâu nữa, song cô không muốn mắng chửi cấp dưới, vẫn cam chịu vất vả một mình. Hơn nữa, cô cũng đang độc thân, không phải hẹn hò hay yêu đương gì.

Nghĩ như thế, trong lòng cũng có chút tâm trạng khác lạ, Thẩm Xuân Hiểu tưởng mình chẳng quan tâm gì đến chuyện ấy nhưng thực ra không phải. Lúc bị Lư Hạo Tường nhạo báng là gái ế, nói là đã tới giai đoạn đầu của thời kỳ mãn kinh, cô bận lòng; lúc bị Triệu Yến Minh mượn cớ tới buổi xem mặt để rủ cô đi cùng, cô cũng bận lòng; khi nói chuyện qua điện thoại, bố mẹ hỏi cô bao giờ lấy chồng, lúc bịa chuyện cho qua, cô cũng bận lòng.

Nhưng, tình yêu và hôn nhân đối với Thẩm Xuân Hiểu mà nói thực sự quá xa vời, đó là những khái niệm mơ hồ, trong từ điển của cô, nó luôn luôn bị cô cố ý giấu giếm.

Song, chúng lại xuất hiện lúc cô lơ đãng, chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ của cô.

Đối với người sợ hãi tình yêu mà nói, dốc sức làm việc mới là trạng thái thích hợp nhất, nhưng bây giờ, công việc của cô dường như cũng không thuận lợi như trong tưởng tượng.

An Ni gõ cửa, đem suất ăn vào.

Thẩm Xuân Hiểu nói: “Cảm ơn!”.

An Ni cười nói: “Giám đốc không cần cảm ơn. Hay là em làm thêm giờ cùng chị nhé!”.

Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu, cười nói: “Thôi, bạn trai em còn đang đợi ở cổng công ty kìa, chị mà giữ em lại thêm một phút nữa thì không biết sẽ phải hứng chịu bao nhiêu lời oán thán đây!”.

An Ni ngượng ngùng, bẽn lẽn nói: “Giám đốc, em đã có bạn trai đâu, chị lại trêu em rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu không nhịn được, cười nói: “Được rồi, được rồi, em mau về đi!”.

An Ni vâng một tiếng rồi đi ra, lát sau lại bưng tách cà phê vào, nói: “Giám đốc, thế em nghỉ trước đây, bye bye!”.

“Bye bye!”

Mở suất cơm ra, hiện tại chuyện công việc đang chiếm cứ hết dòng suy nghĩ, lại thêm suất ăn chẳng hợp khẩu vị, nên cô chỉ ăn hai miếng rồi bỏ đấy. Cô đóng hộp cơm, gói lại cẩn thận rồi ném nó vào thùng rác ở góc phòng, sau đó trở lại bàn làm việc tiếp tục nghiên cứu tài liệu.

Cô bận đến mức quên cả thời gian, ngón tay kẹp bút, ánh mắt hết lướt qua máy tính rồi lại cặm cụi vào tờ giấy trên bàn làm việc. Đang ghi chép số liệu thì có tiếng gõ cửa.

Ngẩng đầu lên, hóa ra là Lư Hạo Tường, lúc này Thẩm Xuân Hiểu như sực nhớ ra gì đó, vội nhìn đồng hồ ở góc dưới máy tính. Thì ra đã bảy giờ năm phút rồi, chẳng trách Lư Hạo Tường đích thân đến, cô vội đứng dậy.

Lư Hạo Tường không làm gì, mà đứng dựa cửa, khuất sau ánh sáng nên biểu hiện không rõ ràng. Nhớ tới lúc trước mình vừa dùng An Châu để công kích anh ta, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy có chút áy náy, mấy từ xin lỗi cứ mấp máy giữa hai hàm răng mà không thể phát ra thành tiếng.

Lư Hạo Tường thấy cô đã đứng lên nhưng chưa rời bước, nét mặt chần chừ, nên lại nói mỉa: “Giám đốc Thẩm, bây giờ chỉ là cuộc họp nhỏ giữa hai bộ phận, cô không cần trang điểm, cũng chẳng cần ăn mặc lộng lẫy. Hơn nữa, cho dù cô có mặc trang phục của hoàng đế thì đứng trước những người đã hiểu cô rõ như chúng tôi, cô cũng không thể che đậy nổi bản chất gái ế đâu, phải thế không? Cô xem, chúng tôi đã đợi cô gần mười phút rồi, cô có thể khởi giá được chưa?”.

Thẩm Xuân Hiểu bực bội. “Lư Hạo Tường, anh không mở miệng còn ra dáng một con người, cứ hễ mở miệng là lại lột tả hết bản chất con người anh. Xin anh có chút phong độ của một người đàn ông, được không?” Cô đang nghĩ không biết lúc trước có phải mình đã làm tổn thương anh ta không, mà bây giờ vừa nghe cái giọng điệu mỉa mai kia, chút áy náy lương tâm trong cô đã sớm tiêu tan hết.

Lư Hạo Tường bĩu môi, ngửa mặt lên trời, bộ dạng khinh khỉnh.

Thẩm Xuân Hiểu cầm cuốn sổ ghi chép công việc, sải bước ra ngoài, đi vòng qua anh rồi tiến đến phòng họp, cũng không thèm liếc mắt nhìn anh một cái.

Anh biết cô đang tức giận, khóe môi bất giác nhếch lên nụ cười có ý cân nhắc, dừng lại một chút, anh nhìn bóng cô dần rời xa, nghe tiếng gót giày của cô nện trên sàn nhà nhỏ dần, anh mới cất bước đi về phía phòng họp.

Thẩm Xuân Hiểu đẩy cửa phòng họp bước vào, thấy trong phòng ngoài chiếc laptop và máy chiếu đặt trên bàn thì chẳng có nổi một người. Chẳng phải vừa rồi Lư Hạo Tường nói là “chúng tôi” sao? Cô hoài nghi quay đầu lại nhìn Lư Hạo Tường đang từ phía sau đi đến.

Lư Hạo Tường dửng dưng đến trước bàn và kéo ghế ra ngồi.

Thẩm Xuân Hiểu chần chừ giây lát nhưng rồi cũng ngồi xuống, hỏi: “Những người khác đâu?”.

“Người khác nào?”

“Những người trong bộ phận các anh!”

“Chẳng phải bộ phận các cô cũng chỉ có mình cô thôi sao?”

“Hạng mục này tôi đích thân phụ trách, đương nhiên là một mình tôi đến cũng được.” Thẩm Xuân Hiểu bực bội.

“Cô cũng biết thiết kế này do đích thân tôi thiết kế, có tôi ở đây rồi, cô còn cần ai đến nữa không?” Lư Hạo Tường lạnh nhạt nói.

“Vừa rồi rõ ràng anh nói, các anh đã đợi mười phút rồi, không phải chỉ có mỗi mình anh!”

“Ồ!” Lư Hạo Tường bĩu môi, như cười như không, nói: “Tôi thay mặt cho tất cả những người trong bộ phận chúng tôi, không được sao? Cô yêu cầu đổi thời gian cuộc họp thì cũng không thể yêu cầu tất cả mọi người trong bộ phận chúng tôi phải ở lại tăng ca cùng cô được”.

“Anh…”

Lư Hạo Tường tỏ vẻ bỗng dưng tỉnh ngộ. “Cô sợ cô nam quả nữ ở chung một phòng thì tôi sẽ giở trò đồi bại gì với cô à?” Anh đánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu coi thường: “Cô yên tâm, khẩu vị của tôi không kém đến thế đâu!”.

Thẩm Xuân Hiểu lại một lần nữa uất nghẹn, biết anh ta là đồ tiểu nhân hẹp hòi, trước đây cô đã dùng An Châu để làm tổn thương anh ta, bây giờ, anh ta đã báo thù được ngay rồi đấy. Trong lòng cô vốn còn chút áy náy, xem ra sự áy náy ấy hoàn toàn không đáng với con người này. Cô nhẫn nhịn nói: “Anh gọi tôi đến để tán dương miệng lưỡi độc địa của anh sao?”.

Lư Hạo Tường nở nụ cười đắc thắng đi đến mở laptop, chùm tia sáng của máy tính chiếu thẳng lên bức tường trắng tinh. Anh mở file tài liệu, rồi mở bản thiết kế mới ra.

Thẩm Xuân Hiểu nghiêm túc dõi theo, thỉnh thoảng còn đưa ra ý kiến của mình, sau đó nêu lên kiến giải của bản thân về bản vẽ. Lư Hạo Tường ban đầu còn không hài lòng lắm với những bắt bẻ của cô, nhưng anh cũng không muốn lãng phí thời gian nên định dùng hành động bịt miệng cô lại. Anh liền chỉnh sửa trên máy tính, không ngờ vừa sửa đổi một chút đã cảm thấy hiệu quả tốt hơn rất nhiều. Anh chớp mắt nhìn cô, chỉ thấy cô đang hết sức chuyên tâm và không hề có ý bắt bẻ, ý kiến đưa ra cũng rất xác đáng, bỗng cảm thấy mình đúng là lấy lòng tiểu nhân đo bụng dạ người quân tử.

Dẹp những thành kiến và hiềm khích sang một bên, hai người tiến hành thảo luận hoàn toàn chuyên nghiệp và khách quan, không hề công kích đối phương.

Lư Hạo Tường biết, chỉ giám đốc Thị trường hiểu rõ về tất cả tính năng và ưu điểm của sản phẩm thì mới có thể giúp ích cho việc đưa sản phẩm ra thị trường, bởi thế, anh giới thiệu rất tường tận.

Nhìn những bản vẽ và con chữ trên màn chiếu, Thẩm Xuân Hiểu không thể không thừa nhận, tài năng của anh chàng này quả nhiên xuất chúng. Nếu một loạt những thiết kế ấy được đưa vào buổi triển lãm mở sau nửa tháng nữa thì nhất định sẽ tiến được một bước quan trọng trong việc gia nhập vào thị trường Hoa Vũ, nhưng mười mấy thiết kế này liệu có thành phẩm được trong vòng mười ngày không?

Cô bày tỏ suy nghĩ của mình, Lư Hạo Tường chớp chớp mắt, có vẻ rất tán thưởng đề nghị này của cô. Anh im lặng một lát rồi nói vẻ quyết đoán: “Cứ giao cho tôi, tôi đảm bảo là sẽ giao thành phẩm cho cô trong mười ngày tới”.

Thẩm Xuân Hiểu ngạc nhiên nhìn, Lư Hạo Tường chắc chắn như thế sao? Anh am hiểu thiết kế nên những bản vẽ mà anh làm ra thật sự rất đẹp, nhưng liệu anh có năng lực làm ra thành phẩm không?

Thấy cô tỏ vẻ không tin tưởng, Lư Hạo Tường chau mày, nói: “Tôi đã đảm bảo rồi mà cô vẫn không tin sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu gật đầu, nghiêm túc nói: “Thế thì tốt, Phó tổng giám đốc Giả luôn nói ông ta có mối giao tình nhất định với nhân viên phụ trách trong hội chợ triển lãm. Vậy nên tôi nghĩ, sản phẩm của chúng ta rất có khả năng sẽ vào được hội chợ triển lãm, những sản phẩm này chính là những kỵ binh của chúng ta. Nếu có thể đạt được thành tích tốt trong buổi triển lãm, giới thiệu được những sản phẩm mới này của chúng ta thì Tổng giám đốc Vương sẽ không còn lý do gì để từ chối sản phẩm của chúng ta nữa”.

Thẩm Xuân Hiểu dường như đang nhìn thấy những bản vẽ này đều đã trở thành mặt hàng thời trang, được treo trong quầy chuyên dụng của khu thương mại Hoa Vũ và những cô gái bán hàng đang mỉm cười chào đón, giới thiệu với khách hàng, đôi mắt cô bỗng ánh lên lấp lánh. Để hình chiếu được rõ nét, trong phòng họp chỉ bật một bóng đèn, dưới những tia sáng mông lung, cơ thể cô như được che phủ một lớp hào quang. Niềm mong ước đã khiến gương mặt cô vô cùng sinh động và mang vẻ đẹp đoan trang khiến người khác khó có thể rời mắt.

Lư Hạo Tường đột nhiên quay lại, thấy dáng vẻ đó của cô, anh há miệng, không thốt nên lời, ánh mắt vẫn tò mò nhìn cô.

Thẩm Xuân Hiểu thấy anh không đáp lời nên quay đầu lại hỏi: “Anh cảm thấy thế nào? Giám đốc Lư!”.

Lư Hạo Tường định thần lại, gật gật đầu: “Được!”.

Thẩm Xuân Hiểu không vì câu trả lời cụt lủn của anh mà thuyên giảm sự nhiệt tình, hứng khởi nói: “Chúng ta phải xem lại một lượt, phải làm cho những sản phẩm mới không có sai sót gì và đưa hình tượng hoàn mỹ vào hội chợ triển lãm, đánh bại sản phẩm cùng loại khác”.

Lư Hạo Tường di chuột lần lượt từ bản vẽ thứ nhất và bắt đầu xem xét.

Thẩm Xuân Hiểu chuyên chú nhìn, thỉnh thoảng còn ghi ghi chép chép gì đó trong sổ, Lư Hạo Tường thì chuyên chú xem xét những điểm chưa hoàn mỹ trong quá trình thiết kế của mình.

Hai người vùi đầu vào công việc, thời gian cứ thế trôi đi. Mãi đến khi dạ dày của Thẩm Xuân Hiểu phát ra những âm thanh lục bục.

Thẩm Xuân Hiểu rời mắt khỏi công việc, bỗng cảm thấy ngượng ngùng. Lúc này, đồng hồ máy tính đã hiện rõ mười giờ mười bảy phút, không ngờ đã ba tiếng đồng hồ trôi qua, mà bữa tối cô chỉ ăn có hai miếng vì không hợp khẩu vị. Nếu biết ở lại muộn như thế, cô đã cố gắng nuốt thêm vài miếng nữa, thì bây giờ cái dạ dày trống khỏi phải phát ra những tiếng biểu tình.

Nếu bị Lư Hạo Tường nghe thấy, nhất định anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội mà chế giễu cô. Cô lén nhìn, vẫn thấy Lư Hạo Tường sắc mặt bình thường, đang cúi đầu vào máy tính chỉnh sửa nét vẽ, không có nụ cười chế giễu cùng ánh nhìn miệt thị, có vẻ anh ta không nghe thấy, cô bất giác thở phào.

Sau khi sửa xong bản vẽ, lưu lại, Lư Hạo Tường ngẩng đầu nói: “Muộn rồi, hôm nay làm đến đây thôi chứ? Nếu có vấn đề gì, mai chúng ta lại tiếp tục!”.

Thẩm Xuân Hiểu do dự giây lát, vẫn còn bốn mẫu nữa chưa sửa xong, cô muốn làm một lèo cho gọn, nhưng nếu cái dạ dày vẫn phát ra những âm thanh không đúng lúc như thế thì mất mặt lắm.

Lư Hạo Tường nhìn đồng hồ, nói: “Làm việc liên tiếp ba tiếng đồng hồ, tôi đói lắm rồi. Nếu cô vẫn muốn tiếp tục ở lại làm thêm nữa thì tôi không thể tháp tùng cô được đâu”.

Thẩm Xuân Hiểu thở phào, hóa ra anh ta cũng đói rồi, nhưng ngoài miệng lại nói: “Anh là người không có trách nhiệm thế sao?”.

“Sao tôi lại không có trách nhiệm chứ? Giám đốc Thẩm, có trách nhiệm theo sự lý giải của cô chính là làm tăng ca trong khi cái bụng thì trống rỗng, không đếm xỉa gì đến sức khỏe? Tôi không có tính giác ngộ cao như cô, làm việc đến quên ăn quên ngủ. Cho tôi đi ăn đêm không được sao?” Lư Hạo Tường vừa ung dung nói, tay vừa tắt máy tính.

Thẩm Xuân Hiểu nghĩ cũng đúng, đã muộn thế rồi, cũng không thể đày đọa cái dạ dày của mình được. Thôi ngày mai thì ngày mai vậy, ăn thêm một chút cũng không béo được.

Cô cất sổ ghi chép, Lư Hạo Tường cũng đã thu dọn xong máy chiếu và xách túi laptop trên tay. Hai người đi ra khỏi phòng họp rồi ai về phòng người nấy.

Không phải chuyên chú vào công việc nữa, Thẩm Xuân Hiểu mới cảm thấy mình thật sự rất đói, bụng dạ trống rỗng, mỗi một chuyển động trong dạ dày đều phát ra những tiếng kêu rất rõ, thật khó chịu.

Cô mở ngăn kéo, hoàn toàn chẳng có gì, ngay cả một thanh chocolate cũng không có, dù tìm thêm bao lâu nữa thì cũng không hy vọng kỳ tích sẽ xuất hiện.

Cô thôi không tìm nữa, xách túi đi ra khỏi phòng làm việc, đến đợi thang máy.

Đi qua hành lang, hoàn toàn không ngoài dự liệu, cô lại gặp Lư Hạo Tường với thần thái hồng hào. Thẩm Xuân Hiểu chưa bao giờ nhìn kỹ anh, bây giờ thấy anh đang đứng đợi thang máy, mặc bộ đồ tây, khuôn mặt nhìn nghiêng rất phong độ. Công bằng mà nói, anh không hề xấu, ngược lại còn rất anh tuấn, nếu chiếc miệng kia tích một chút đức thì cũng có thể coi là một đồng nghiệp tốt.

Thẩm Xuân Hiểu thầm lắc đầu, cái gọi là không thể nhìn bề ngoài để đánh giá một con người chính là như thế.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s