Duyên nợ đào hoa – Chương 5.3

Cơ mặt ta co giật, trong đầu thằng nhóc con này rặt những thứ đâu đâu. Giương mắt nhìn lên, lại thấy xa xa, Hoành Văn đang bước lại từ phía thư phòng.

Chân ta còn đang vướng Tấn Ninh, chỉ đành đứng yên tại chỗ, cười khô khốc chào hỏi hắn, “Thật là khéo quá, là Triệu tiên sinh”.

Hoành Văn bước lại gần, nhã nhặn chắp tay, “Tam công tử”. Đưa mắt nhìn bên chân ta, cười nói: “Vị này là tiểu thiếu gia đó sao?”.

Ta cười khan một tiếng, lại đột nhiên thấy chân nhẹ bẫng. Chỉ thấy Tấn Ninh hệt như cái phi tiêu bằng thịt, lao thẳng tới trước mặt Hoành Văn, ôm chặt lấy hai chân hắn, “Ca ca…”. Thân thể Hoành Văn gầy mảnh, nó lại lao vào như thế, bị đẩy lùi về đằng sau một bước. Tấn Ninh nắm chặt lấy vạt áo dưới của Hoành Văn, lắc qua lắc lại, ngửa gương mặt bé xíu lên, hỏi bằng chất giọng búng ra sữa, dính nhằng nhằng: “Ca ca, ca ca tên là gì?”.

Hoành Văn Thanh quân là thần tiên thuần chủng, không sinh từ phàm thế, chưa từng nhìn thấy đứa trẻ như thế này. Bởi vậy hắn ngẩn người trong chốc lát, sau đó mới bật cười mà nói: “Cháu hỏi ta à? Ta họ Triệu, tên một chữ Hoành”.

Bản tiên quân bước nhanh về phía trước, định xách cổ Tấn Ninh lôi ra, thế nhưng thằng nhãi con ấy túm chặt lấy Hoành Văn quyết không buông, nói bằng bộ mặt tỉnh bơ: “Triệu ca ca đẹp quá, Tấn Ninh thích lắm!!! Triệu ca ca, ôm một cái đi!”. Ta sầm mặt lại, kéo nó tránh xa khỏi Hoành Văn, “Thôi ngay!!! Cái gì mà Triệu ca ca. Vị này là Triệu tiên sinh mà tổ phụ cháu mời về. Phải gọi là tiên sinh!”. Tấn Thù mút ngón tay, đang mò từ sau cây cột lại gần chỗ Hoành Văn, nhìn thấy ta tới liền rụt lại đằng sau.

Hoành Văn lại cười thoải mái vô cùng, Tấn Ninh vặn vẹo liên tục trong tay ta, định nhào tới lần nữa, nhưng đã nghe có người đứng dưới hiên quát to: “Ninh nhi, con đang làm cái gì thế!”.

Tấn Ninh lập tức ngừng giãy giụa, ngoan ngoãn đứng im. Cha nó – Lý Tư Hiền sải bước lại gần, túm lấy tai của Tấn Ninh, lôi nó từ tay bản tiên quân về phía mình, Tấn Thù gục mái đầu bé xíu xuống, lí nhí kêu một tiếng “Đại bá phụ” bé như tiếng ruồi bay. Lý Tư Hiền lạnh giọng nói: “Trước mặt tiên sinh lại không ra thể thống gì như thế, bình thường ta dạy con thế nào! Về phòng, chép một trăm lần lời khuyên răn xử thế làm người cho ta!”.

Tấn Ninh mím môi, bắt đầu thút tha thút thít khóc. Hai nhũ mẫu bước lên phía trước, dẫn Tấn Ninh và Tấn Thù đi. Tấn Ninh vừa đi vừa khóc, vừa lấy ống tay áo lau nước mũi vừa không quên quay đầu lại nhìn Hoành Văn. Lý Tư Hiền chắp tay mà nói: “Khuyển tử vô phép, mạo phạm Triệu tiên sinh, xin Triệu tiên sinh đừng trách”.

“Triệu công tử” đang cười đến híp cả mắt vào kia kìa, trách thế nào mà trách. “Đại công tử khách khí quá rồi, tiểu thiếu gia trời sinh chất phác ngây thơ. Nhưng trong ngôn từ, kiến thức lại ẩn hàm linh khí tự nhiên mà có, ngày sau nhất định sẽ là long phượng.”

Lý Tư Hiền luôn mồm nói tiên sinh khen nhầm rồi, sau đó xoay người sang nói với bản tiên quân, “Cha đang ở sảnh chính, dặn tam đệ nhanh chóng qua bên đó”.

Sắc mặt Lý Tư Hiền rất nặng nề, dường như Đông Quận Vương tìm bản tiên quân vì một chuyện gì đó rất khó lường. Bản tiên quân ôm theo nghi hoặc chạy tới sảnh chính, đụng phải Lý Tư Nguyên bên cây ngô đồng ngoài sảnh, anh ta che nửa miệng nói nhỏ với ta: “Cha đã biết chuyện của đệ với cái người trong viện rồi. Giờ đang tức giận lắm đấy”.

Đông Quận Vương mặt mày sa sầm, đứng ở vị trí cao nhất trong đại sảnh. Bản tiên quân vừa bước chân vào cửa, ông ta liền nói: “Đóng cửa lại”.

“Sầm” một tiếng, cửa sảnh bị đóng chặt lại. Đông Quận Vương chỉ vào đống bài vị dày đặc đặt trên bàn thờ phía sau lưng, “Quỳ xuống”.

Bản tiên quân không thể không tạm thời quỳ gối một lần. Này lão quỷ, hôm nay các người nhận một quỳ này của Tống Dao Nguyên quân ta, chỉ sợ ở âm phủ một nghìn năm cũng không đầu thai nổi, giảm phúc ba đời.

Đám râu của Đông Quận Vương dựng đứng cả lên: “Nghiệt tử, ngươi ngây ngây dại dại một hai chục năm, vi phụ chưa từng ép uổng gì ngươi, thế mà giờ này lại đi yêu thích long dương, nuôi dưỡng nam luyến!!! Hôm nay trước mặt liệt tổ liệt tông, xem bản vương sẽ đánh gãy cái tà tâm này của ngươi thế nào”.

Sau đó ông ta hét lớn một tiếng, “Đem gia pháp ra đây!”. Chỉ trong chốc lát, đã có một gã tiểu tư khiêng ra một cây chổi sắt ghép từ nhiều sợi sắt nhỏ mà thành, cán chổi là một cây gậy sắt, to cỡ miệng một chén trà con. Đông Quận Vương gia quả không hổ xuất nhân từ võ tướng, gia pháp cũng… hung mãnh đến nhường này.

Tiểu tư phụng mệnh khiêng một chiếc ghế dài tới, ép bản tiên quân xuống ghế, khiến ta không cựa quậy được gì, Đông Quận Vương xắn ống tay áo lên, giáng một chổi xuống sống lưng ta. Một nhát nặng nề, sợi sắt đâm vào da thịt, bản tiên quân đau đớn kêu lên một tiếng. Đột nhiên thấy kim quang lóe lên trước mắt, ta thấy mình bắn lên giữa không trung. Hoành Văn kéo lấy bản tiên quân, thấp giọng nói: “Ta đến chậm một bước rồi”. Bàn tay hắn xoa khẽ lên tấm lưng ta, “Ngươi có bị thương không, đau lắm không?”.

Vẻ mặt hắn cực kỳ áy náy, trong ánh mắt cũng lộ ra nét lo lắng quan tâm, ta cười nói: “Một chổi đó sao có thể tổn hại đến chân thân của ta được. Chỉ vì bám vào thân xác phàm trần của Lý Tư Minh nên mới thấy đau đớn thôi. May nhờ có ngươi nên ta chỉ bị đau chút ít. Chứ còn trông chờ vào Mệnh Cách Tinh quân ấy à, không biết bản tiên quân bị đánh ra thế nào lão mới chịu tới nữa”. Mặt mày Hoành Văn giãn ra, kề sát bên ta, cùng lơ lửng trên không, nhìn Đông Quận Vương xoay chổi sắt, giáng những nhát thật mạnh xuống lưng của Lý Tư Minh. Một nhát rồi lại một nhát. Tấm lưng Lý Tư Minh loang lổ vết máu, tiểu tư nghẹn ngào nói: “Vương gia, hình như Tam công tử đã ngất đi rồi”.

Đông Quận Vương nghe thế mới dừng tay, “Súc sinh! Mới thế mà đã ngất rồi!”. Tiểu tư lật người Lý Tư Minh lại, đưa tay dò hơi thở dưới mũi ta, sau đó khóc rống lên: “Vương gia, Tam công tử… không… không thấy công tử thở nữa…”.

Gương mặt già nua của Đông Quận Vương cũng có chút hoảng hốt. Tiểu tư lao đi gọi đại phu, bản tiên quân và Hoành Văn lơ lửng giữa không trung, xem một đám người vây quanh một cái xác sống, hết bắt mạch, châm cứu, đút thuốc, ấn huyệt nhân trung lại đến dùng băng lạnh, thật là thi thú.

Đang xem hăng say, ta đột nhiên nhớ ra một chuyện, ngay cả con trai mà Đông Quận Vương còn có thể thẳng tay đánh đập hăng tiết thế này, không biết có xuống tay với Thiên Xu không nữa. Ta vội vàng lao tới Hàm viện: Phòng ngủ không có, trong viện không có, bản tiên quân niệm thần chú tìm người dò xét một lượt, thì ra Thiên Xu đã bị lôi tới phòng củi ở vườn sau. Lúc bản tiên quân phóng như bay tới, đã thấy một gã đầy tớ cường tráng đang bưng một cái bát đưa đến bên miệng Mộ Nhược Ngôn.

Thứ nước đỏ đỏ đen đen trong bát còn nổi lềnh bềnh bọt trắng.

Mộ Nhược Ngôn nhìn cái bát ấy, bộ dạng rất hân hoan, từ đuôi mày cho tới ánh mắt đều chất chứa vui mừng. Y ngửa cổ lên chờ thuốc tới. Sao lúc bản tiên quân đút thuốc cho ngươi không thấy ngươi “phối hợp” được như thế. Ta nổi giận, giáng một tia chớp nhỏ xuống, chiếc bát trong tay gã đầy tớ “rắc” một cái, vỡ tan nát, nước thuốc xèo xèo trên mặt đất, khói trắng bốc lên. Gã đầy tớ giương mắt nhìn lên, vẻ mặt cực kỳ sợ hãi, “Ban ngày… Giữa ban ngày ban mặt, trời nắng đẹp… Sao trong phòng lại có sấm sét… Quỷ! Có quỷ!!!”. Sau đó tên này nện đầu bôm bốp xuống đất, “Xin đại tiên tha mang! Xin đại tiên tha mạng!!!”, miệng thì kêu la, người thì vừa lăn vừa bò ra cửa, “Có quỷ!”.

Quỷ, quỷ nào mà lại dùng được sét trời?!

Mộ Nhược Ngôn cúi đầu nhìn mặt đất, lại ngửa cổ vọng lên cao, cười tự giễu: “Xem ra ông trời thật sự đang đùa giỡn ta rồi”.

Thiên Xu, ngươi hiểu được thế là tốt. Kẻ đùa giỡn ngươi là Ngọc Đế, các vị tiên khác ở trên trời không liên quan gì đâu nhé.

Hoành Văn không biết đã tới bên cạnh ta tự lúc nào, nói: “Thiên Xu có uống thuốc cũng không chết được, ngươi vốn không cần lộ dấu vết thần tiên ra làm gì”.

Ta nói: “Uống rồi không chết được, nhưng bụng hắn sẽ đau. Có ông trời làm chứng, ta chán hầu hạ hắn lắm rồi. Mà nếu Thiên Xu uống thuốc độc rồi, không ai cứu mà vẫn sống nhăn, thì trong mắt những kẻ đó Mộ Nhược Ngôn sẽ biến thành yêu quái. Sau này lại thêm đủ thứ phiền phức cho xem”.

Hoành Văn đưa mắt nhìn ta, không nói lời nào.

Trở về đại sảnh, liền thấy một đám nô bộc đang hì hà hì hục khiêng Lý Tư Minh trở về Hàm viện. Đợi đến khi thân xác Lý Tư Minh dính xuống cái giường trong phòng ngủ xong, Đông Quận Vương cùng hai đứa con trai đứng trước giường lo âu than thở, bản tiên quân liền nhập vào trong xác Lý Tư Minh, hơi hé mắt ra, dùng thứ giọng yếu ớt, đứt quãng hô lên: “Nhược Ngôn… Nhược Ngôn…Ta có chết cũng không thể thiếu ngươi được…”.

Ta đưa ánh mắt thê lương nhìn về phía Hoành Văn đang lơ lửng trong không trung một cái, chán nản mà nhắm nghiền hai mắt, sau đó bị lôi trở lại không trung. Lý Tư Minh vì thế lại nhũn người, nằm sấp trên giường, không động đậy nữa.

Lý Tư Nguyên nói, ánh mắt rưng rưng: “Cha, xem ra hết cách rồi, để tam đệ nuôi dưỡng nam luyến vẫn tốt hơn để đệ ấy lại sống như cái xác không hồn giống trước kia”. Lý Tư Hiền cũng nói: “Cha, xem ra chuyện này là ý trời đã định”.

Đông Quận Vương ngửa mặt lên trời mà than thở: “Oan nghiệt, đúng là oan nghiệt!!! Bản vương đã gây ra nghiệp chướng gì, lại sinh tên tiểu súc sinh ra, nuôi nấng nó thành bộ dạng thế này!”. Đôi mắt già nua của Đông Quận Vương ngân ngấn lệ, ông ta chán chường nhắm mắt lại, “Thôi được rồi, rùa hay ba ba thì cũng đều là mệnh, mặc nó đi”. Sau đó Đông Quận Vương dặn dò kẻ dưới, “Dẫn đại phu tới phòng củi, xem người trong đó còn cứu được không?”.

Một lát sau, có ba bốn người nhẹ nhàng đẩy Thiên Xu vào phòng, Đông Quận Vương liếc mắt nhìn, sau đó hừ mạnh một tiếng, phất áo đi ra. Mộ Nhược Ngôn bị đẩy tới bên giường, nhìn thấy tình trạng thê thảm của Lý Tư Minh đang nằm đó, sắc mặt có chút biến đổi. So với Thiên Xu của trước đây thì cũng có tình người hơn chút xíu.

Lý Tư Nguyên đứng bên mép giường, nói: “tam đệ mau tỉnh lại, người đệ mong nhớ đã tới rồi”.

Hoành Văn ngoài cười nhưng trong không cười, vỗ vai ta, “Đến lúc ngươi xuống đó thể hiện rồi đấy”. Ta bị hắn giáng cho một chưởng thật mạnh, ngã vào thân xác của Lý Tư Minh.

Bản tiên quân nhúc nhích, hơi hé mắt ra, thều thào mấy tiếng: “Nhược Ngôn… Nhược Ngôn…”. Sau đó ta run rẩy chộp hờ hai cái, không ngờ lại chộp trúng một thứ. Thứ ấy lạnh ngắt, có chút gồ ghề, là tay của Mộ Nhược Ngôn.

Ta quơ đại hai phát ấy cũng chỉ để làm bộ thôi, ai ngờ lại quơ được thật, còn đang đắn đo xem nên làm gì tiếp theo thì kim quang đã lóe lên trước mắt. Ta thấy mình đang lơ lửng giữa không trung.

Bản tiên quân trơ mắt nhìn đầu Lý Tư Minh lại ngoẹo sang một bên, người nằm sấp xuống giường, tay trái vẫn còn nắm chặt tay của Mộ Nhược Ngôn.

Hoành Văn khoan thai nói: “Rất tốt, rất tốt”.

Lý Tư Nguyên đứng trước giường ho khan một tiếng, nói: “Tam đệ, đệ cố mà nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai nhị ca và đại ca lại tới thăm đệ”. Sau đó anh ta quay đầu nháy mắt với Lý Tư Hiền, Lý Tư Hiền vội hùa theo: “Đúng đúng, vết thương của tam đệ không nhẹ, ban nãy ở đại sảnh đã bôi thuốc rồi, giờ cần tĩnh dưỡng. Cha cũng về phòng nghỉ ngơi trước đi”. Lại quay đầu nói với tiểu tư, nha hoàn: “Những kẻ không liên quan lui hết cả ra, những người còn lại thì ra chờ ngoài cửa, bao giờ thuốc bưng tới thì hầu hạ tam thiếu gia uống”.

Đông Quận Vương liếc mắt nhìn người trên giường, thở dài một tiếng rõ to, sau đó mới phất áo đi ra cửa, tất cả những người còn lại cũng đều tản ra. Chỉ có Lý Tư Nguyên là dùng dằng đến cuối cùng, rẽ chân bước lại bên giường, chắp tay với Mộ Nhược Ngôn: “Gia phụ trời sinh tính tình cương trực, thẳng thắn, tam đệ lại khiến người phải hao tâm tổn trí rất nhiều, hôm nay khí nóng bốc lên đầu, thật xin lỗi công tử, mong công tử lượng thứ cho”, nói xong mới rời phòng.

Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại có mình Thiên Xu và Lý Tư Minh. Ta cười làm lành với Hoành Văn, nói: “Đợi ta xuống đó nhập xác Lý Tư Minh, buông tay Thiên Xu ra rồi ngươi lại kéo ta lên nhé”.

Hoành Văn hơi nhướng mày lên, nói khẽ: “Ngươi gấp gáp cái gì. Khó khăn lắm mới nắm được tay người ta, sao lại không để thêm chút nữa, xung quanh không có ai, để xem Thiên Xu sẽ đối xử với Lý tam công tử ngươi thế nào?”.

Bản tiên quân chỉ đành “này này” hai tiếng, nhìn Mộ Nhược Ngôn đứng trước giường, đôi mày hơi nhíu lại, nhìn Lý Tư Minh nằm sấp không nhúc nhích, cúi người nhẹ nhàng tách mở ngón tay của Lý Tư Minh, rút tay mình ra. Sau đó cầm lấy tấm chăn ở cạnh giường, nhẹ nhàng đắp lên thân thể Lý Tư Minh.

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 5.3

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s