9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng – Chương 7.3

“Ta chắc chắn cô biết cách”, Ralston quỷ quyệt đáp, ném ra một đồng curon và chậm rãi trượt đồng xu đó vào lòng bàn tay cô nàng phục vụ. “Cảm ơn.”

Callie hít sâu, giọng lạnh lẽo. “Tôi nghe đến phát mệt phải cư xử thế nào, cứ như tôi không thể tự nghĩ ra, mà đặc biệt là từ một người như ngài.”

“Cô có ý gì thế?” Anh hỏi một cách ngây ngô.

“Ngài không thể nói mình không nhận ra cô ta… cô ta…”

Môi anh thấp thoáng nét cười. “Cô ta…?”

Callie phát ra một âm thanh chán nản. “Ngài, ngài đấy, hết thuốc chữa rồi.”

“Đúng vậy. Vì đã tán thành rằng danh tiếng của ta không thể cứu vãn được, ta đề nghị tập trung vào danh tiếng của cô, được không?” Ralston không đợi nàng trả lời. “Cô sẽ thôi cái trò đánh cược với danh dự của mình đi, Calpurnia, chí ít cho đến lúc Juliana ra mắt. Như thế có nghĩa là không lai vãng đến quán rượu ở London. Dẹp ngay. Không đến bất kỳ quán rượu nào ở London hết. Và nếu cô có thể không rời nhà vào lúc nửa đêm thì thật là một thay đổi đáng được tuyên dương.”

“Chắc chắn rồi, thưa ngài.” Callie ngang bướng nói, chất cồn đã tiếp thêm can đảm cho nàng. “Ngài sẽ mách nước cho tôi biết cách nào thoát được đám đàn ông không thích hợp ưa gạ gẫm tôi trong ngôi nhà của tôi chứ nhỉ?”

Tuyên bố xấc xược đó khiến anh giật mình và ngay tức thì cảm thấy hổ thẹn. “Cô nói rất đúng. Vui lòng chấp nhận lời…”

“Ngài dám xin lỗi à.” Giọng Callie run run khi ngắt lời. “Tôi không phải con nít và không muốn cảm thấy như không thể khống chế hành vi của mình. Không phải trước ngài hay bất cứ người nào. Tôi không thể…”

Nàng ngừng nói. Và tôi không thể chịu được nếu ngài cảm thấy hối hận về cái hôn của chúng ta.

Sâu thẳm trong tim, nàng biết điều đó là sự thật, rằng anh đã ép nàng vào hốc tường nhằm chứng tỏ uy quyền của mình hoặc để giết thời gian hay vì một vài lý do thực tế nào đó. Nhưng, lần đầu tiên trong đời, nàng đã cảm thấy khao khát. Nàng sẽ không để lời xin lỗi của anh hủy hoại cảm giác đó.

Sự im lặng bao trùm hai người, đầu óc quay cuồng, Callie uống nốt chỗ rượu còn lại. Ralston rõ ràng đã đúng. Có vẻ như thứ chất lỏng này càng uống nhiều càng dễ nuốt. Nàng đặt ly rượu xuống bàn, theo dõi một giọt whisky chậm rãi uốn lượn bên trong ly rồi yên vị dưới đáy. Nàng dõi theo đường đi của giọt rượu từ bên ngoài chiếc ly và đợi anh cất tiếng.

Ralston vẫn im lặng, còn nàng đắm chìm trong khát vọng thoát khỏi không gian tù túng. “Tôi xin lỗi đã phá hỏng buổi tối của ngài. Vì đã hoàn thành nhiệm vụ, tôi sẽ trả lại sự yên tĩnh cho ngài.”

Nàng đứng lên, kéo mũ và áo choàng quanh người. Anh đứng lên cùng lúc, ngay lập tức khoác áo qua vai, mũ và gậy sẵn trong tay. Nàng nhìn thẳng và nói, “Tôi không cần một người giám hộ”.

“Tiểu thư ơi, nếu không hộ tống cô về thì ta chẳng đáng mặt quý ông.” Callie nhận ra anh đã hơi nhấn mạnh hai chữ đầu, cứ như đang nhắc nàng nhớ lại địa vị của mình vậy.

Nàng không muốn tranh cãi, không muốn để người đàn ông này phá hủy một buổi tối rạng ngời đầy ắp sự kiện – rốt cuộc thì nàng đã thành công gạch đi một nhiệm vụ nữa trong bản danh sách. Thế nên nàng quay đi và bắt đầu con đường dài đằng đẵng qua quán rượu đông nghịt để đến cửa ra vào, nôn nóng rời đi trước anh đồng thời bảo đảm nếu ra đến đường chính trước, nàng có thể gọi một cỗ xe ngựa thuê hòng bỏ anh và trò chặn đầu chặn đuôi đáng ghét này lại phía sau. Tuy nhiên, lần này, không dễ dàng để tránh va vào đám đông nữa vì khả năng thăng bằng của Callie phần nào đã sụt giảm, suy nghĩ của nàng cũng có phần rối loạn. Lẽ nào lượng rượu scotch ít ỏi đã len lỏi vào đầu nàng?

Nàng rời khỏi quán rượu, hòa mình vào buổi tối mùa xuân mát mẻ phía ngoài, hiên ngang đi trên đường, đầu ngẩng cao tìm kiếm một cỗ xe ngựa thuê. Sau lưng nàng, Ralston gọi gã giữ ngựa đang đứng chờ mình. Tuyệt diệu, nàng thầm nghĩ, có lẽ sau cùng thì anh ta cũng chịu để cho mình được yên. Phớt lờ cảm xúc thất vọng thoáng qua, Callie nhấc chân khỏi vệ đường và nhìn quanh tìm một cỗ xe đang đỗ lại khác. Vào phút cuối, nhớ lại vũng nước tù đọng ban nãy, nàng sải chân dài hơn để tránh thứ nước bẩn thỉu đó. Callie hụt chân và cảm thấy sắp ngã xuống đường sỏi. Dang tay giữ thăng bằng, nàng chuẩn bị cho cú va chạm.

Một cú va chạm không bao giờ xảy ra.

Trước khi có thể biết chuyện gì đang xảy ra, Callie cảm giác như trái đất nghịch chuyển và nàng tựa vào một bức tường rắn rỏi ấm áp. Nàng nghe tiếng Ralston lẩm bẩm về ‘phụ nữ phiền toái’ khi cánh tay anh lạnh lùng vòng qua người nàng và nàng khẽ rít lên, mặt đỏ bừng tựa vào ngực anh khi anh nhấc bổng nàng. Mũ trùm bị hất ra sau, nàng nhìn chòng chọc đôi mắt xanh giận dữ của anh. Môi anh sát môi nàng. Đôi môi mới gợi cảm làm sao. Nàng lắc đầu xua tan ý nghĩ ngốc nghếch kia.

“Cô có thể đã toi đời rồi đấy”, anh nói, giọng nặng nề mang thứ cảm xúc mà nàng không thể gọi tên. Rất giận, nàng thầm nghĩ.

“Tôi nghĩ ít khả năng ‘bị toi đời’”, nàng nói dù biết lời mình không mời gọi được thiện chí của anh.

“Lẽ ra cô đã ngã và bị một cỗ xe đang chạy cán qua. Ta nghĩ ‘bị toi đời’ là phản ánh chính xác tình huống đấy.”

Nàng toan mở miệng cãi, nhưng Ralston nâng đỡ và làm nàng xao nhãng cuộc tranh luận của họ. Đặt Callie xuống đường, trước cỗ xe ngựa của mình, anh chỉ một ngón tay về phía phương tiện không được sáng sủa cho lắm và cương quyết nói. “Vào trong.”

Đón lấy bàn tay đang chìa ra, nàng bước vào trong cỗ xe và ổn định vị trí ngồi. Những lọn tóc xoăn đang rũ xuống má, nàng đưa tay chạm vào chiếc mũ ren và phát hiện ra nó đã biến mất. “Đợi đã!” Nàng gọi ngay khi anh sắp bước vào cỗ xe. Anh dừng chân, đưa mắt dò hỏi. “Mũ của tôi. Nó đâu mất rồi.”

Nghe xong, anh trèo vào xe, ngồi cạnh nàng và gật đầu ra lệnh cho gã người hầu đóng cửa lại. Nàng hốt hoảng nhìn anh tháo găng tay và mũ rồi đặt chúng lên băng ghế đối diện trước khi gõ lên mui xe ra hiệu tay đánh xe cho xe lăn bánh.

“Ngài có nghe tôi không?”, nàng hỏi.

“Ta nghe rồi”, anh nói.

“Mũ của tôi…”, nàng mở lời.

“Ta nghe rồi”, anh lặp lại.

“Nhưng, ngài đã không…”

“Không. Ta đã không.”

“Tại sao?”

“Mất chiếc mũ đó thì có là gì. Cô nên biết ơn vì nó đã biến mất. Cô còn quá trẻ để phải đội một thứ gớm ghiếc như thế.”

“Tôi thích nó!”, nàng phẫn nộ nói.

“Không đâu, cô không thích nó.”

Callie ngoảnh mặt đi, nhìn con đường bên ngoài qua khung cửa sổ. Hầu tước Ralston lại đúng. Nàng ghét mũ ren và những thứ mà nó đại diện. Mà không phải nàng đã thiêu rụi một cái đáng ghét tương tự rồi sao? Nàng không thể kìm nén nụ cười trên mặt. Tốt thôi. Nàng hạnh phúc vì đã lột bỏ được nó.

Nhưng như thế không có nghĩa là nàng sẽ cho Ralston biết điều đó.

“Cảm ơn ngài”, Callie lặng lẽ nói, từng câu từng chữ ngân vang trong sự tĩnh mịch của cỗ xe ngựa và nói tiếp khi thấy anh không trả lời, “Vì đã cứu tôi”.

Ralston càu nhàu trong miệng thay câu trả lời. Rõ ràng những hành động của nàng làm anh khó chịu. Vậy là đủ.

Vài phút yên lặng trôi qua, Callie cố thêm lần nữa, cất tiếng nói như thể đang đề nghị một cuộc đối thoại ôn hòa. “Tôi trông đợi ngày Juliana ra mắt, thưa ngài. Tôi hy vọng cô ấy sẽ tìm được một cuộc hôn nhân đến từ tình yêu.”

“Ta hy vọng con bé sẽ không tìm được cái đó.”

Nàng ngạc nhiên nhìn anh. “Ngài bảo sao?”

“Tình yêu không mang lại điềm báo gì hay ho cho gia tộc Ralston cả. Ta không cầu mong điều đó cho bất kỳ ai trong số anh em ta.”

“Ắt hẳn ngài không thể tin chuyện đó.”

Anh thẳng thừng đáp trả, “Tại sao lại không? Mẹ ta đã bỏ lại hàng tá con tim tan vỡ khắp châu Âu, cắm sừng hai ông chồng và bỏ bê ba đứa con – tất cả đều được bà ta bày tỏ tình yêu đấy nhé. Cô đề nghị hôn nhân đến từ tình yêu nên là chuẩn mực cho sự thành công của em gái ta trong giới thượng lưu ư? Không đâu. Ta sẽ đánh giá sự thành công của Juliana bằng hôn nhân của con bé với một người có ý chí và tử tế – hai phẩm chất đáng quý hơn tình yêu rất nhiều”.

Nếu họ đang ở một nơi khác và tại một thời điểm khác, hẳn Callie sẽ để câu chuyện kết thúc tại đó. Không rõ do hơi rượu hay chuyến phiêu lưu mà nàng xoay người đối mặt anh. “Thưa ngài… ngài đang nói rằng ngài không tin vào tình yêu, phải không?”

 “Tình yêu chỉ là một cái cớ để hành động mà không suy xét hậu quả”, anh hờ hững nói, “Ta chưa bao giờ thấy một bằng chứng nào cho thấy nó không phải điềm báo của nỗi đau và sự thống khổ. Và theo khái niệm đó, nó gây hại hơn là giúp ích”.

“Tôi không đồng ý.”

“Ta không mong đợi gì hơn”, anh thẳng thắn nói. “Hãy cho ta đánh bạo đoán thử. Cô nghĩ tình yêu tồn tại trong tất cả những vần thơ của Shakespeare, Marlowe và Byron bất hạnh cùng những kẻ khác nữa.”

“Ngài không cần liệt kê một cách khinh miệt như vậy.”

“Thứ lỗi cho ta.” Ralston vẫy tay và bắt gặp ánh nhìn bộc trực của nàng trong ánh sáng mờ mịt. “Vui lòng tiếp tục. Dạy cho ta sự thật của tình yêu đi nào.”

Ngay lập tức, nàng cảm thấy căng thẳng. Bất chấp vẻ ham học hỏi mà anh đã khoác lên mình, quan điểm tình yêu của mỗi người khá là… riêng tư. Nàng cố thể hiện giọng điệu uyên bác. “Tôi sẽ không đi quá xa bằng việc tin rằng tình yêu mỹ mãn như các nhà thơ đó đã vẽ ra, nhưng tôi tin vào hôn nhân đến từ tình yêu. Tôi phải tin chứ. Tôi là sản phẩm của một cuộc hôn nhân như thế. Nếu vẫn không đủ bằng chứng, tôi nghĩ tối nay ít nhất đã khá thuyết phục. Em tôi và Rivington chỉ dán mắt vào nhau.”

“Sự cuốn hút không phải tình yêu.”

“Tôi không tin giữa họ chỉ tồn tại sự cuốn hút đơn thuần.”

Lời nói trôi vào sự tĩnh lặng, anh chăm chú nhìn một lúc lâu trước khi nghiêng người đến cách nàng chỉ một vài phân. “Sự cuốn hút không có gì là đơn thuần hết.”

“Tuy nhiên…”, Callie không nói tiếp vì không thể nhớ mình đang cố gắng nói điều gì. Anh ở quá gần.

“Ta sẽ cho cô thấy sự cuốn hút có thể phức tạp như thế nào, được chứ?” Giọng nói trầm và mượt như nhung mang âm thanh của sự cám dỗ. Môi anh gần như trên môi nàng, nàng có thể cảm nhận được nó cọ xát vào môi mình mỗi khi anh nhả chữ.

Anh áp đảo nàng và chờ đợi câu trả lời. Callie lún sâu trong nhu cầu được chạm vào anh một cách khó cưỡng. Nàng cố cất tiếng nhưng không nói được câu nào và không thể suy nghĩ mạch lạc. Anh xâm chiếm các giác quan, buộc nàng rút ngắn khoảng cách ít ỏi chắn giữa họ.

Khoảnh khắc môi họ chạm vào nhau, Ralston nắm quyền kiểm soát, anh vòng tay và kéo nàng lên đùi mình nhằm tiếp cận dễ dàng hơn. Nụ hôn khác biệt một trời một vực với cái hôn đầu – nặng nề hơn, mãnh liệt hơn, ít liều lĩnh hơn. Lần này nó giống như một sức mạnh của tự nhiên. Callie rên rỉ khi tay anh mò mẫm lên cổ rồi đến khuôn mặt, nghiêng đầu nàng để miệng họ khít nhau hơn. Môi bỡn cợt, lưỡi di chuyển cùng nàng trước khi rụt lại vừa đủ để tìm thấy cặp mắt trĩu nặng của nàng. Môi anh thoắt ẩn thoắt hiện nét cười.

“Rất nồng nhiệt”, anh thì thầm trên môi nàng trong lúc ngón tay lùa vào tóc, gỡ bỏ kẹp tóc và khiến mái tóc xoăn xõa ra một cách tự do. “Rất tha thiết. Mở ra cho ta.”

Nụ hôn thiêu cháy miệng nàng, nàng chào đón anh, hòa nhịp cùng anh trong từng cái vuốt ve. Callie mắc kẹt trong một chiếc bẫy của những nụ hôn dài, chậm và đầy đam mê, suy nghĩ duy nhất của nàng chính là làm sao để gần anh hơn nữa. Nàng vòng tay qua cổ anh khi anh mở áo choàng của nàng và đặt tay lên ngực nàng, úp bàn tay vào và nâng bộ phận đẫy đà ấy lên. Callie há hốc rời miệng anh khi ngón tay anh di chuyển làm nàng săn lại dưới lớp len nhàu nhĩ của chiếc váy đi mượn, anh thừa cơ đặt môi lên cổ nàng, lưỡi chu du hết chiều dài cổ đến bờ vai. Ralston cọ răng trên vùng da nhạy cảm đó và mang lại cho nàng luồng khoái cảm, rồi lại dùng lưỡi càn quét tiếp. Nàng thở dài vui sướng, cảm giác được môi anh đang hằn vào vai mình, ngay khi lớp len chật chội của phần thân áo được nới lỏng và bầu ngực nàng nằm trọn trong bàn tay anh.

Sự tự do đột ngột làm mắt nàng mở to, không khí mát lạnh hiu hiu trên làn da bỏng rát, nàng bắt gặp tia nhìn như thiêu đốt của anh trước khi nó chuyển sang bầu ngực trần trụi. Làn da lung linh trong ánh đèn nhá nhem ngoài phố, và khi anh đặt tay lên, nàng cảm thấy không thể rời mắt khỏi ngón tay mạnh mẽ trên nước da tai tái của mình. Tình cảnh này còn khêu gợi hơn bất cứ điều gì nàng có thể tưởng tượng ra. Nàng nhìn anh mơn trớn làn da bị cọ xát và ngón tay xoa xoa nhũ hoa, dịu dàng xoay tròn làm nó săn cứng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s