Duyên nợ đào hoa – Chương 6.1

Chương 6

Quả nhiên, trên nóc phòng, Mệnh Cách Tinh quân giả mù sa mưa mà hỏi xem vết thương của bản tiên quân đã khỏi chưa, ta mỉm cười đáp lại: “Bị gậy đánh là do Tinh quân an bài, vết thương khỏi hay chưa cũng nằm trong tay Tinh quân cả, cần gì phải hỏi câu này”.

Mệnh Cách Tinh quân cười một tiếng khô khốc, sau đó mới đi vào vấn đề chính: “Giờ Hợi nửa đêm năm ngày sau, Đan Thành Lăng sẽ tới Đông Quận Vương phủ cướp Mộ Nhược Ngôn, thay Mộ Nhược Ngôn chắn một kiếm của Lý Tư Minh, sau đó ôm vết thương đào thoát một mình”.

Hả? Lý Tư Minh ta không phải yêu Mộ Nhược Ngôn lắm sao. Sao nỡ cầm kiếm mà đâm y chứ? Muốn đâm cũng phải đâm gã họ Đan kia kìa.

Lão già Mệnh Cách vuốt râu nói: “Nguyên quân à, tình của người phàm là thứ khó dùng lẽ thường mà suy xét nhất. Đủ loại tình cảm, chẳng cái nào giống cái nào, có loại thì vì tình ngay cả bản thân cũng không màng, cũng có loại cầu không được mà sinh hận, muốn hủy diệt nó”.

Bản tiên quân hiểu rồi, nhát kiếm này đâm ra, là vì muốn dùng thứ tình ác độc của bản tiên quân để kéo ra thứ tình cảm động đất trời của Nam Minh Đế quân. Một kiếm chém xuống, tình của Thiên Xu và Nam Minh càng sâu đậm hơn, còn hận mà Thiên Xu dành cho ta cũng chồng chất mấy tầng.

Ác độc thì ác độc, hận thì cứ hận đi thôi. Nói cho cùng, những việc bản tiên quân làm cũng có cái nào tử tế đâu, nên chưa từng hy vọng có thể gặp được kết cục tốt đẹp gì.

Ngọc Đế cũng tốt thật, cho ta có cơ hội đâm Nam Minh Đế quân một kiếm. Khi còn ở trên thiên đình, lúc bản tiên quân nổi điên nói hận không thể đâm cho Nam Minh Đế quân một kiếm nhất định đã bị Ngọc Đế nghe được. Ngọc Đế anh minh!

Ta nghe Mệnh Cách Tinh quân trình bày xong, đang vui vẻ định về phòng, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đêm nào trên giường, Thiên Xu cũng ho đến độ ta không ngủ nổi, lão có thể giúp y chữa bệnh lao phổi được không?”.

Sắc mặt Mệnh Cách Tinh quân lộ vẻ khó xử: “Ngọc Đế từng hạ lệnh, chúng tiên trên thiên đình không được dùng phép tiên để can dự vào thiên mệnh…”.

Ta nói: “Nếu có một phương pháp phàm trần trị được bệnh này, vậy có thể trị giúp y không? Thật sự là giờ ta chỉ cần nghe tiếng ấy vang lên thôi là đã thấy đau đầu rồi”.

Mệnh Cách vuốt vuốt chòm râu, ngẫm nghĩ trong chốc lát, bản tiên quân lại tiếp lời: “Ngọc Đế cũng đã từng nói, kiếp này phạt Thiên Xu và Nam Minh nhiều lần trải qua tình kiếp. Bệnh lao phổi không tính là tình kiếp, có chữa cũng không ảnh hưởng nhiều đến đại cục”.

Mệnh Cách cuối cùng cũng thở hắt một hơi: “Thôi được rồi, chỉ có điều Nguyên quân ngàn vạn lần không được dùng tới phép tiên”.

Ta lặng lẽ nói: “Lão xem tình hình hiện tại của ta đi, có muốn dùng phép tiên cũng bất lực”.

Mệnh Cách bật cười ha hả: “Mấy ngày gần đây đúng là khiến Nguyên quân chịu uất ức rồi”.

Lão già Mệnh Cách rất hiểu nhân tình thế thái, đồng ý với bản tiên quân việc kia, lại nhờ ta chuyển mấy lời hỏi thăm sức khỏe tới Hoành Văn Thanh quân. Xong rồi cưỡi gió về trời, ai dè mới bay lên, lão đã lại hạ trở xuống, bất thình lình hét lớn sau lưng bản tiên quân – lúc này đang định trở về phòng: “Tống Dao Nguyên quân, xin dừng bước!”.

Lão thở hồng hộc, lấy một miếng bát quái bằng đồng thau từ trong ống tay áo ra, đặt vào tay bản tiên quân.

“Vật này gọi là Ly Thần Phù, là bảo bối của Thái Thượng Lão quân, là thứ đặc biệt chuẩn bị cho Nguyên quân. Chuyển thế của Thiên Xu và Nguyên quân đều ở trong Đông Quận vương phủ, hiện giờ lại thêm cả Hoành Văn Thanh quân nữa, chỉ sợ sơn tinh dã quái sẽ làm bậy, vật này có thể giúp chân thân của Nguyên quân thoát xác phàm, phòng ngừa vạn nhất. Có điều mỗi tháng chỉ dùng được ba lần. Nguyên quân phải dùng cẩn thận”.

Ta nhét miếng bát quái vào trong người, “Chỉ dùng được có ba lần thôi à, ít quá”. Mệnh Cách Tinh quân rất không bằng lòng với thái độ được voi đòi tiên của bản tiên quân. Lão lải nhải thêm vài câu xong mới chịu chỉ cho bản tiên quân cách sử dụng, sau đó cưỡi gió trở lại thiên đình.

Ta nhập trở về xác của Lý Tư Minh, Mộ Nhược Ngôn giờ này đã ngủ. Trong đêm tối, ta nghe tiếng hô hấp của y vang lên, yếu ớt lại ngắn ngủi. Lớn lên không đau không ốm là việc khó, nhưng sống giữa gấm vóc lụa là, thân thể lại yếu ớt như bộ dạng hiện giờ của y cũng không phải chuyện dễ dàng. Hơn hai mươi năm qua rốt cuộc y đã sống như thế nào vậy.

Ta nhắm mắt chưa được bao lâu, y lại tỉnh lại một lần vì ho. Bản tiên quân đỡ Nhược Ngôn dậy, vuốt lưng giúp y thở đều, xuống giường mò mẫm một hồi, thấy ấm trà trên bàn vẫn còn hơi ấm, liền rót một chén cho y uống. Nhược Ngôn ngủ cũng thấy an ổn hơn vài phần, ta kéo chăn của y lên cao một chút, nhét kỹ vào mép gối rồi mới nhắm mắt lại, mãi tới bình minh.

Ngày thứ hai, Đông Quận Vương không có trong vương phủ. Thật vừa khéo, bản tiên quân liền tranh thủ buổi sáng, chạy đi tìm Hoành Văn. Không thấy hắn trong phòng, ta liền tìm chung quanh một lượt, từ xa trông thấy Hoành Văn đang ngồi ở trong mái đình bát giác tại vườn sau, bên người hình như còn có thứ gì đó đang nhúc nhích. Đến khi bước lại gần, mới biết hóa ra là Tấn Ninh đang ngồi chồm hỗm trên chiếc ghế đá bên cạnh Hoành Văn, dán chặt lấy Hoành Văn, hết vặn bên này lại vẹo bên kia.

Ta còn đang thắc mắc sao mấy ngày qua không thấy nó chui vào trong Hàm viện, thì ra đang bận quấn lấy Hoành Văn. Tấn Thù thì ngoan ngoãn ngồi yên ở một bên, nhưng cũng to gan dùng một tay nắm ống tay áo của Hoành Văn. Bản tiên quân lại gần đình nghỉ chân, nghe thấy Tấn Ninh đang nói với Hoành Văn rằng: “… Triệu tiên sinh, sau này học văn, nếu có chỗ nào không hiểu thì cháu tới hỏi tiên sinh được không ạ?”. Trong tay Hoành Văn vẫn đang cầm một quyển sách, hẳn là đang đọc thì bị thằng ranh này chạy tới quấn lấy. Ta lại bước về phía trước mấy bước, Hoành Văn còn chưa đáp lời, Tấn Ninh đã cười hì hì nói: “Tiên sinh, cháu mới học được một môn công phu, tiên sinh có muốn xem thử không?”.

Hoành Văn cười nói: “Cháu còn biết cả công phu nữa ư? Khó tin quá. Biểu diễn một chiêu cho ta xem thử nào?”.

Vẻ mặt Tấn Thù lo lắng, giật tay áo của Hoành Văn liên hồi, móng vuốt bé của Tấn Ninh đã kịp bò lên trên vai hắn, “Tiên sinh, môn công phu này cháu học với tiểu thúc thúc đấy, gọi là độ khí. A…”. Trong khi gương mặt của nó vẫn đang nhích về phía trước, bản tiên quân cũng lao người lên, túm lấy tiểu tai họa, giật phắt lại khi mặt nó chỉ còn cách chóp mũi Hoành Văn một khoảng bằng nửa phiến lá hẹ nữa thôi. Ta ném nó xuống đất, lớn tiếng nói: “Tiểu thúc thúc có chuyện cần tìm Triệu tiên sinh. Hai đứa ra chỗ khác chơi đi”.

Đôi môi mềm mại của Hoành Văn, mấy nghìn năm qua bản tiên quân còn chưa dám đụng lần nào, thế mà suýt chút nữa lại để thằng nhãi con này được lợi rồi.

Tấn Ninh mếu máo chạy đi, Tấn Thù buông ống áo của Hoành Văn ra, lưu luyến không rời, cúi đầu bước từng bước nhỏ, theo sau Tấn Ninh ra khỏi đình. Ta thở phào một hơi: “May quá”.

Hoành Văn đặt quyển sách xuống, đưa mắt nhìn ta: “Trẻ nhỏ ham chơi, ngươi so đo với chúng làm gì”.

Ta nhếch miệng cười trừ. Hôm nay tâm tình Hoành Văn có vẻ rất tốt, mỉm cười hỏi bản tiên quân tới có chuyện gì. Ta nói, “Cũng không có chuyện gì to tát”, sau đó liền kể lại cho hắn nghe một lượt những lời Mệnh Cách Tinh quân nói hôm qua. Hoành Văn bảo: “Lúc viết sổ, Mệnh Cách Tinh quân vẫn thích bớt việc, từ ngữ không diễn đạt đủ ý, thậm chí còn sinh ra nghĩa khác. Chỉ mong lần này ông ấy có thể viết rõ ràng một chút, đừng để sinh thêm rắc rối, cành mẹ đẻ cành con”.

Lời này đúng là đã chọc trúng vào vết thương cũ của bản tiên quân, ta đột nhiên nói: “Đúng đấy, ai mà biết được lão viết trong sổ thế nào. Đừng có để đến phút cuối lại thành Nam Minh đâm ta một nhát, vậy thì ta tha hồ lãnh đủ”.

Hoành Văn cười mà như không cười: “Đến lúc đó ngươi máu tươi đầy đất, trái tim Thiên Xu lại vì thế mà rung động cũng không chừng. Giống như lời ngươi nói mấy ngày trước ấy, Thiên Xu vốn có tấm lòng thương xót kẻ yếu mà”. Bản tiên quân nghe thế mà rùng cả mình. Hoành Văn đặt tay lên vai ta, nói: “Dọa ngươi chút thôi. Yên tâm đi, lúc đó có ta, ngươi làm sao mà bị thương được”.

Ta cười khổ: “Ta cũng không sợ hắn đâm mình bị thương, chỉ sợ thời hạn Mệnh Cách Tinh quân nói không được chính xác. Nói là bốn năm ngày sau đấy, nhưng có khi tối nay đã thấy Nam Minh tới rồi”.

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 6.1

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s