Duyên nợ đào hoa – Chương 6.2

Kết quả, buổi tối hôm đó, bản tiên quân ngủ ở trên giường, mắt trợn tròn như quả chuông đồng, chỉ sợ có chuyện gì bất trắc. Ta trợn mắt tới tận canh ba, trừ tiếng ho khan của Thiên Xu ra thì chẳng thấy cái gì khác cả, không chịu nổi liền ngủ thiếp đi.

Suốt hai ngày liền, bản tiên quân ban ngày thì chạy khắp nơi dò hỏi danh y trị bệnh cho Thiên Xu, buổi tối lại nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Đan Thành Lăng đến chém giết không đúng thời hạn, đúng là hao tổn nguyên khí. Nửa đêm không dám ngủ, lại tiện cho ta giúp Mộ Nhược Ngôn vuốt lưng, bưng nước. Dạo gần đây, ngày nào ta cũng mang thuốc bổ đến chăm sóc Thiên Xu, buổi tối y cũng ho ít hơn một chút. Tay Mộ Nhược Ngôn cũng ấm áp thêm được vài phần. Có một đêm, bản tiên quân bưng nước tới cho y uống, sau đó lên giường, Nhược Ngôn dựa đầu lên gối, khẽ nói một câu “Đa tạ”, ta nghe mà mắt cay cay đến lạ, lệ chỉ chực tuôn trào.

Buổi tối ngày thứ ba sau khi Mệnh Cách Tinh quân tới báo tin, vào lúc canh ba, mây đen che lấp mặt trăng, gió lạnh nổi lên. Bản tiên quân nghe thấy ngoài song cửa vang lên mấy tiếng lạch cà lạch cạch, có chút không bình thường.

Chẳng lẽ bản tiên quân nói không oan cho lão già Mệnh Cách, Đan Thành Lăng không chờ tới đúng ngày đã xông vào vương phủ?

Ta lấy miếng bái quái bằng đồng trước ngực ra, kẹp giữa hai tay, lẩm nhẩm đọc thần chú. Trong chớp mắt, chân thân của bản tiên quân đã thoát ra được không trung, lẳng lặng lẻn ra ngoài.

Ngoài cửa gió tanh kéo đến liên hồi, trong viện, một hình người mờ mờ ảo ảo phiêu đãng giữa bụi hoa, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng cười quyến rũ, tựa như tiếng gió thê lương, bi ai thảm thiết, là giọng của phái nữ.

Thì ra bản tiên quân đã đoán sai, lão già Mệnh Cách đúng là miệng quạ đen.

Đan Thành Lăng không tới, mà là yêu quái tới.

Ngửi thứ mùi tanh tưởi này, chắc chắn là hồ yêu rồi.

Hướng mà con hồ nữ kia đi chính là phòng ngủ của Hoành Văn, thứ nhãi nhép chưa tu hành nổi ngàn năm mà đã dám lao vào tay của thượng tiên. Bản tiên quân lười bỏ sức đuổi theo ả, dịch chuyển tức thời thẳng tới trước cửa phòng Hoành Văn, đợi ả tự tới. Hồ nữ cũng lanh lợi, liếc mắt đã trông thấy bản tiên quân, liền nở một nụ cười duyên dáng: “Ai da, trong viện này cũng thật lắm tiên gia”.

Theo phép tắc của thiên đình, gặp phải yêu quái cấp thấp thế này, không thể giết ngay, mà phải giảng giải đạo lý trước đã.

Vì thế bản tiên quân liền trầm giọng nói: “Yêu nghiệt, bản tiên quân niệm tình ngươi cũng có lòng hướng đạo, không nhẫn tâm đánh ngươi trở lại nguyên hình, nếu ngươi có thể bỏ con đường tà đạo, tu theo chính pháp, sau khi trải qua số kiếp có lẽ sẽ tu thành tiên quả, được lên thiên đình”.

Hồ nữ nói: “Ai da, thiếp cứ tưởng chỉ có đạo sĩ già lắm lời, không ngờ ngay cả tiểu thần tiên mới tí tuổi như ngài cũng dài dòng đến vậy. Thiếp đây chỉ muốn cùng vị tiên quân trong phòng kia làm uyên ương một tối, hưởng chút sương tiên mà thôi. Được rồi, dù gì cũng đã có kẻ tới trước, thiếp đây cũng không dài dòng với ngài nữa, sau này không hẹn gặp”. Nói rồi ả ta vặn lưng, một đạo ánh sáng đen lao thẳng về hướng nam. Ta búng ngón tay, chỉ thấy tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ bên trong đạo ánh sáng đen kia. Bản tiên quân đã nương tay rồi, có thể kéo dài được hơi tàn hay không còn phải xem vận may của ả thế nào.

Trong phòng Hoành Văn yêu khí nồng nặc, ta đang định phá cửa xông vào, đột nhiên nhớ tới Thiên Xu vẫn còn đang ở trong phòng. Y là Tinh quân chuyển thế, nhất định sẽ khiến yêu nghiệt dòm ngó. Phép tiên của Hoành Văn cao hơn ta rất nhiều, trong phòng cũng không có động tĩnh gì quá lớn, ta đoán chắc hắn vẫn bình an. Bản tiên quân ghé vào khe cửa nói: “Hoành Văn, ngươi tự đối phó trước nhé, ta đi xem Thiên Xu thế nào rồi lại tới giúp ngươi”.

Ta lập tức trở về phòng ngủ trong Hàm viện, Mộ Nhược Ngôn đang nặng nề ngủ trên giường, không có việc gì cả. Bản tiên quân vẽ một tấm chắn tiên phủ kín lấy y xong, mới lao về phía phòng của Hoành Văn.

Gió tanh càng đặc hơn, trước phòng Hoành Văn yêu khí nồng nặc, trong phòng lại lặng ngắt như tờ, ta cảm giác không ổn, giấu hơi thở lẻn vào trong phòng.

Giữa quầng ánh sáng đỏ lấp lánh, có một bóng người đang ôm Hoành Văn mà đứng. Kẻ ấy thấp giọng nói: “Từ sau khi nhìn thấy tiên quân, ta ngày nhớ đêm mong, không tài nào kiềm chế được. Ta biết một yêu tinh như ta gặp phải tiên quân thì chỉ có một con đường chết, hôm nay tới đây cũng không ôm hy vọng giữ được mạng này. Chỉ mong…”. Đầu lưỡi tên ấy khẽ khàng lướt qua vành tai của Hoành Văn, “Chỉ mong tiên quân có thể cho ta được một đêm như nguyện. Tiên quân có biết, chuyện tuyệt vời nhất trên thế gian này, rốt cuộc là thứ gì không…”.

Bản tiên quân nghe nhiều thế này rồi mà vẫn chưa nhúc nhích.

Bởi vì ta đang tạm thời hóa đá.

Mái tóc dài trắng bạc như tuyết, đôi mắt yêu mị xếch lên, là Bạch hồ ly tinh.

Tấm áo trắng trên thân hồ ly mở rộng phần trước ngực, lộ ra cơ ngực căng tràn, rất là nguy hiểm.

Mà chuyện nguy hiểm hơn vẫn còn ở đằng sau: Nó là hồ ly đực.

Bản tiên quân vừa sửng sốt vừa hiện thân: “Cục Lông, ngươi đang làm cái gì thế?”.

Hồ ly cũng thuộc dạng đắm đuối vì tình. Nó ôm chặt lấy Hoành Văn, xem bản tiên quân như không khí. Móng vuốt của hồ ly sờ soạng khắp người Hoành Văn, rõ là sờ cho bản tiên quân xem đây mà.

Hoành Văn, Hoành Văn thì thần trí tỉnh táo, hơn nữa lại không bị khống chế, đáng lý ra phải biết từ khoảnh khắc ta lẻn vào trong phòng mới đúng, thế mà mãi tới khi ta hiện thân, hai mắt hắn chỉ nhìn con hồ ly đó, mặc nó động mồm động luôn cả móng vuốt cho ta xem.

Chẳng lẽ Hoành Văn đã phải lòng Cục Lông đó rồi?

Đến mức đó sao? Hồ ly tinh tuy rằng bộ dạng không tồi, nhưng làm sao mà bì được phong thái hào sảng của bản tiên quân.

Dù cho có là đôi mắt phượng, cũng vì nam nữ khác nhau mà có đủ loại bất đồng. Nếu hiện trên gương mặt của nữ nhân, thì ấy gọi là đôi mắt phượng xinh đẹp câu hồn đoạt phách, quốc sắc thiên hương, được người ta đem vào trong thơ trong họa; nếu sinh ra trên mặt nam nhân, thế thì rõ ràng là mắt phượng trợn trừng oai phong bệ vệ, giống hệt Quan Nhị gia mặt đỏ phừng phừng.

Bản tiên quân khâm phục sự can đảm của con hồ ly này, vốn không định ra tay quá nặng, nhưng hồ ly được đằng chân lại lân đằng đầu, càng lúc càng sờ những chỗ không nên sờ. Ta nhất thời không cẩn thận, niệm một câu thần chú, một đạo sét trời đánh thẳng xuống đỉnh đầu hồ ly. Hồ ly cũng có chút đạo hạnh, lập tức lách người né tránh, tung yêu khí để chắn. Không ngờ cũng chắn được hơn một nửa, nó loạng choạng lùi lại vài bước, phun ra một ngụm máu đen, dựa người lên chiếc bàn cạnh đó, thở hồng hộc.

Ta tới bên cạnh Hoành Văn, thắp đèn dầu lên. Hồ ly giương đôi mắt u oán lên nhìn Hoành Văn, sau đó lại chán nản nhắm lại, “Thì ra tiên quân chỉ lấy ta ra làm bình phong. Thôi cũng được, dù sao có thể gần gũi với tiên quân một lần, trong lòng ta cũng đã mãn nguyện rồi”. Sau đó nó lại mở mắt nhìn ta, “Ngươi bắt ta đi”.

Hoành Văn bước lên trước một bước, đứng trước mặt ta: “Chuyện này không trách ngươi, ngươi đi đi. Ban nãy là ta nổi hứng muốn trêu chọc vị Nguyên quân này, mới mượn tạm tay ngươi. Hiện giờ đặt mình vào hoàn cảnh của ngươi mà ngẫm lại, ta làm vậy với ngươi quả thực không nên”.

Hồ ly lau đi vết máu bên khóe miệng, từ từ đứng thẳng người, hai mắt chất chứa đau buồn: “Tiên quân lại bỡn cợt ta rồi, một con yêu tinh giống như ta, trong miệng tiên quân chẳng qua cũng chỉ là con vật biến thành hình dạng loài người. Ta làm những việc ấy đối với tiên quân, nhất định trong lòng ngài cũng cảm thấy xấu xa, bẩn thỉu. Hôm nay ta dám tới đây thì đã không mong giữ mạng, có thể chết trong tay của tiên quân cũng cảm thấy thỏa mãn lắm rồi”.

Những lời này mới xúc động làm sao, bản tiên quân nghe xong mà không kiềm được cơn thổn thức.

Hoành Văn lại tiến lên trước một bước, cách hồ ly chưa đến một thước, chậm rãi nói: “Ban nãy khi ngươi nói những câu ấy, thật ra trong lòng ta cũng có chút vui mừng. Mấy ngàn năm nay chưa từng có ai nói với ta những lời như vậy, ta không thể đáp lại ngươi, cũng không phải bởi vì ta là tiên”. Sau đó hắn cười khẽ, “Thật ra ngươi cũng đã làm được gì đâu. Thật có lỗi, ngươi trở về dưỡng thương đi”.

Vành tai nhòn nhọn của hồ ly khẽ run lên, thấp giọng nói rằng: “Vài ngày trước khi tiên quân hạ giới, đã dừng lại bên ngọn núi nơi ta tu luyện, ta vốn vì thèm muốn tiên khí trên người tiên quân mới lại gần xem thử, ai ngờ nhìn một lần xong lại chẳng thể nào quên, mới theo chân tới tận nơi này, mạo phạm đêm nay. Những lời ban nãy của tiên quân, hàm nghĩa bên trong ta đã hiểu. Chỉ có điều…”. Đôi mắt ẩn hàm quyến luyến, nó nhìn Hoành Văn chăm chú, “Giả như có một ngày ta tu thành tiên quả, liệu có thể cùng với tiên quân trời nước gặp nhau, nâng ly thỏa thích?”.

Hoành Văn gật đầu, nói: “Được, ta hứa với ngươi. Ngươi phải nhớ kỹ, ta là Hoành Văn Thanh quân”.

Đôi mắt của hồ ly lóe sáng: “Thì ra là Hoành Văn Thanh quân cai quản văn chương. Vậy cũng xin Thanh quân nhớ kỹ, tên ta là Tuyên Ly”.

Bản tiên quân cười mỉm bước lên một bước, “Tại hạ là Tống Dao Nguyên quân, nếu ngươi có thể thành tiên, sau đó muốn báo mối thù bị đánh hôm nay, cũng có thể tới tìm ta”. Vành tai của hồ ly giật giật, móng vuốt còn chả thèm nâng lên, xem ra chuyện ta gọi nó là “Cục Lông” trước mặt Hoành Văn ban nãy đã động chạm đến tự tôn của nó.

Bản tiên quân từ trước đến nay vốn là người độ lượng, không thèm so đo với Cục Lông này, thấy nó dợm bước định đi, ta vội chặn ngang trước mặt nó, nói mấy lời nhắc nhở bắt buộc phải thốt ra: “Cục Lông… À không, là Tuyên công tử, tính ngươi thích đoạn tụ, sẽ không chạy đi quấy rối những nữ tử tầm thường, tu luyện thứ tà pháp lấy âm bổ dương, đó là chuyện tốt. Nói không chừng cũng bởi vậy mà ngươi có được tiên duyên, nhưng nghìn vạn lần đừng làm mấy chuyện không đàng hoàng như quấy rối nam tử thanh tú. Ngươi nên biết lấy dương bổ dương ngược lại sẽ khiến ngươi tổn hại, con đường tu đạo coi trọng cái gọi là thanh tâm quả dục, linh hồn thanh tịnh thì tinh thần minh mẫn, tinh thần minh mẫn thì…”.

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 6.2

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s